Cari Mora

Lượt đọc: 400 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG BA MƯƠI

Iliana Spraggs, chuyên gia cấp bốn thuộc Lục quân Mỹ, cuối cùng cũng có được một phòng bệnh riêng tại Bệnh viện Cựu chiến binh Miami. Cô nằm trên giường với một chân bó bột kê trên đai nâng. Cô là tạng người đầy đặn, da nhợt nhạt dưới lớp tàn nhang. Mặt cô trẻ măng, nhưng u uất và mệt mỏi vì tình cảnh đáng buồn. Chân ngứa ngáy trong lớp bó bột và buổi chiều dường như dài thêm. Bố mẹ cô từ Iowa đến thăm thường xuyên nhất có thể.

Cô có một con chó nhồi bông và vài tấm thiệp chúc sức khỏe trên gương. Bong bóng dính trên tường đã nhả hết khí heli từ lâu. Nó treo thõng xuống như đầu vú nhăn nheo. Cô còn có chiếc đồng hồ cúc cu. Nó không hoạt động và ai cũng biết điều ấy. Cô nghĩ có khi đồng hồ chạy đúng - thời gian chẳng trôi tí nào.

Favorite, anh bạn bệnh nhân ba mươi lăm tuổi, với gương mặt hồng hào tươi cười, không có phòng riêng nên ở tạm trong một khu nơi có mấy tay lính thủy đánh bộ chơi nhập vai trong bộ phim dài kỳ trên ti vi tắt tiếng trong góc phòng và đang nói thay nhân vật, vừa diễn vừa tạo thành đoạn đối thoại dâm tục.

Một tên trung sĩ pháo binh đọc lời thoại cho diễn viên trẻ trên màn hình.

"Ôi, Raoul," tên trung sĩ ré lên, "có phải xúc xích Vienna đấy không hay chú chim bé xíu của chàng?"

Favorito thấy nhàm chán. Anh lăn xe đến phòng Iliana rồi tự giới thiệu với Iliana mình là bác sĩ Favorite, bác sĩ chữa đồng hồ. Anh xin phép đến khám đồng hồ. Anh lấy đồng hồ từ trên kệ xuống rồi điều khiển xe lăn đến cạnh giường. Anh để đồng hồ lên khay thức ăn trên giường xoay mặt lưng về phía mặt ĩliana để cô xem được tiến trình thao tác.

"Chỉ hỏi vài câu thôi," anh nói. "Cô là người đại diện để khám sức khỏe cho đồng hồ cúc cu nhỉ?"

"Đúng vậy."

"Cô không phải trình giấy tờ ngay bây giờ đâu, nhưng chim cu có được bảo hiểm không?"

"Tôi nghĩ là không, không có," Iliana đáp.

"Đã bao lâu rồi chim cúc cu không chịu ra ngoài?"

"Theo tôi để ý thì khoảng hai tuần trước," Iliana đáp. "Mới đầu chỉ miễn cưỡng."

"Cũng có thể nói trước đấy thì thường xuyên?"

"Vâng, cách một giờ ra một lần."

"Chà, nhiều đấy," anh nói. "Giờ thì theo trí nhớ của cô, lần cuối ra ngoài nó có bao giờ kêu khan, hay tỏ vẻ rối loạn hoặc mệt mỏi không?"

"Không hề," cô đáp.

"Theo tôi thấy qua bộ móng tay xinh thì cô có đồ nghề làm móng nhỉ, Iliana."

Cô hất đầu về phía cái bàn cạnh giường. Favorite lấy trong ngăn kéo một túi nhỏ. Anh lấy ra mấy cây nhíp và đồ giũa móng bằng kim loại, mừng vì tìm được chút keo dán móng giả.

Favorite điều chỉnh một chút bộ máy đồng hồ làm phát ra một tiếng ping khẽ. "À! Thứ tôi đang tìm đây rồi. Cô vừa nghe tiếng 'hát ping', cho phép tôi dùng thuật ngữ khoa học nhé. Mấy loại đồng hồ nhỏ hơn sẽ là tiếng 'canh'."

Anh chụm tay quanh miệng và ghé sát đồng hồ, nói với chim cu. "Xin lỗi vì nói từ đằng sau, nhưng bạn nên biết là trời gần trưa rồi và bạn đã lặn mất tăm hai tuần nay. Iliana đang lo đấy." Anh đưa nhíp vào, gây một tiếng boong. "Đấy là 'nhạc boong'," anh quay sang Iliana nói, "hoặc gọi trang trọng hơn là beatos sono, một túi hiệu rất khả quan."

Anh lên dây đồng hồ rồi quay nó đối diện Iliana. Xem đồng hồ đeo tay, anh chỉnh các kim cho đúng giờ, rồi ngó tới ngó lui từ đồng hồ cúc cu đến đồng hồ đeo tay, phải vặn đồng hồ cúc cu vài lần, làm ra vẻ bối rối khi đồng hồ của anh chạy còn đồng hồ cúc cu thì không. Rồi cô buồn cười nhìn anh phát hiện ra mình quên khởi động quả lắc.

Kim phút bây giờ chuyển từ 11 giờ 59 thành 12 giờ. Iliana cùng anh đếm ngược.

"Năm, bốn, ba, hai, một."

Chim cu ló mặt ra, kêu cúc cu một tiếng rồi rút về, đóng sầm cửa phía sau. Hai người bật cười. Mặt Iliana có cảm giác cứng đờ vì đã lâu không cười.

"Nhưng mới một tiếng cúc cu thôi," Iliana nói.

"Thế đến trưa cô cần bao nhiêu?"

"Mười hai," cô đáp.

"Coi bộ nhiều nhỉ," Favorite nói. "Cô phải để chim cúc cu làm quen với nhiệm vụ chứ."

Có tiếng gõ cửa khẽ.

"Mời vào," Iliana nói, tiếc vì bị gián đoạn.

Thuyền trưởng Marco ló đầu vào.

"Chào Favorite!"

"Marco! Khỏe chứ?" Favorite hỏi.

"Xin lỗi đã chen ngang. Cho tôi nói vài lời nhé? Chỉ một lúc thôi, thưa cô. Tôi hứa."

"Đợi đã Marco," Favorite bảo. Anh chỉnh thêm đôi chút bên trong đồng hồ rồi hà hơi lên nó.

Đứng với Marco trong hành lang, Favorite giơ một ngón tay lên ra hiệu im lặng trong khi anh đếm ngược từ năm. Trong phòng vang lên mười hai tiếng cúc cu liên tiếp. Favorite gật gù rồi quay sang thuyền trưởng Marco. "Nào," anh nói.

"Ban ngày anh có thể rời khỏi đây không?" Marco hỏi.

"Vài giờ giữa các phiên điều trị thì được."

"Tôi có cái đồng hồ này cần anh sửa hộ," Marco nói.

« Lùi
Tiến »