Cari Mora

Lượt đọc: 404 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG BA MƯƠI MỐT

Chiếc limo của Don Ernesto tấp vào một bãi toàn xe hơi tầm trung ghế mòn, vài chiếc xe bán tải cũ kỹ và một chiếc Impala kiểu xe độ còn dang dở, sơn hình nữ thần tội lỗi Tlazolteotl của Aztec trên mui xe.

Gomez xuống xe và ngó quanh trước khi mở cửa cho Don Ernesto. Có tiếng gà trống gáy đằng xa.

Don Ernesto dặn Gomez ở lại xe.

Don Ernesto trong bộ đồ hoa lá cành đội nón Panama, leo thang bộ trong khu phức hợp nhà ở, tìm số nhà căn hộ.

Cửa căn hộ cần tìm bỏ ngỏ và một chiếc quạt lung lay ngay phía trong cửa ngáng lối đi. Một tấm chăn bông phơi khô trên lan can. Con vẹt mào lớn lông trắng đang đập cánh trong cái lồng cạnh tấm chăn.

Gà trống lại gáy.

"Cái quái gì vậy, Carmen?" con vẹt kêu.

Giọng Cari từ một phòng ngủ vang đến, gọi chị họ.

"Julieta, đến giúp em trở mẹ chị đi."

Julieta từ nhà bếp đi ra, lau khô tay. Chị thấy Don Ernesto ở cửa.

"Ông cần gì sao?" Chị nghĩ ông ăn mặc quá đường hoàng không thể là một nhân viên thu tiền.

Don Ernesto bỏ mũ xuống. "Chỉ bàn chút việc với cô Cari thôi."

Cari từ phòng ngủ gọi ra, "Julieta, đem đồ rửa ráy của mẹ chị đến đây hộ em với."

"Tôi không biết ông," Julieta bảo Don Ernesto.

Cari ra đến cửa hành lang ngó vào phòng khách.

Một tay cô để sau lưng.

Don Ernesto mỉm cười với cô. "Cari, tôi quen Antonio. Tôi muốn nói chuyện với cô. Tôi đến không đúng lúc rồi. Cô cứ làm nốt việc đi. Tôi đợi vài phút cũng được. Tôi thấy có bàn picnic bên hông nhà. Khi nào cô xong việc thì ra đấy gặp tôi được chứ?"

Cô gật đầu, quay lưng đi khuất tầm mắt rồi bỏ vật nặng xuống.

Mấy đứa nhỏ đá bóng quanh chỗ đậu xe.

Trên khoảnh đất trồng cỏ và cây cối nằm giữa các tòa nhà có một cái bàn bằng bê tông, mặt bàn sơn hình bàn cờ và bên trên để một lon cà phê đựng đầy nắp chai dùng làm quân cờ. Một lò nướng vỉ móp méo nằm cạnh bàn. Một con quạ gắp vụn thức ăn trên vỉ nướng, bay lên cái cây gần đấy rồi phẫn nộ kêu quạc quạc lúc Don Ernesto lấy khăn tay phủi bụi chỗ ngồi rồi ngồi xuống. Don Ernesto lại đứng lên khi Cari đến.

"Cô đang chăm sóc dì cô à?"

"Vâng, chị họ và tôi. Lúc cả hai đi làm hết thì bọn tôi thuê bảo mẫu làm ban ngày. Tôi biết ông là ai, Don Ernesto."

"Còn tôi biết chuyện gì xảy ra với cô ở Colombia, và tôi rất tiếc về chuyện ấy," ông nói. "Cari, tôi đến đây với tư cách một người bạn của Antonio và tôi muốn là một người bạn của cô. Cô làm việc ở nhà Pablo đã lâu. Hẳn là cô biết rõ hệ thống nhà."

"Tôi biết rõ."

"Và cô biết mặt đồng bọn của Hans-Peter Schneider?"

"Tôi biết."

"Và hàng xóm đã quen nhìn thấy cô?"

"Tôi biết vài người trong số họ, cả những người giúp việc cho các nhà."

"Những người làm dịch vụ, họ đến đấy và đã quen được cô chào hỏi?"

"Đúng vậy."

"Tôi đề nghị cô một công việc đi kèm với khoản trợ cấp lớn cho dì cô. Cơ sở y tế tử tế nhất ở Miami là chỗ nào nhỉ? Nơi tốt nhất ấy?"

"Palmyra Gardens," cô đáp.

"Tôi muốn cô cân nhắc những gì tôi sắp nói sau đây như một món quà từ Antonio và như một cơ hội cho cô. Tôi định đề nghị trợ cấp cho dì cô để bà ấy ở Palmyra Gardens cho đến chừng nào còn cần thiết, và tôi đề nghị với cô một khoản chia của bất kỳ thứ gì chúng ta có thể kiếm được trong tòa nhà ấy."

Một cây hoa sứ già cỗi nở rộ rợp bóng bên trên bàn gọi mời ong đến bên hoa. Ong kêu vù vù trên đầu.

Cari nhớ người bố đã mất, nhớ nhà khoa học tự nhiên già cô từng trông chừng ở trong rừng. Cô ước chi có được một điểm tựa vững chãi để xin lời khuyên. Cô nhìn Don Ernesto, rất muốn theo ông.

Nhưng cô không thấy hình bóng bố trên mặt Don Ernesto, cũng không thấy hình bóng nhà khoa học tự nhiên. Cô nghe tiếng ong trên đầu.

"Tôi sẽ làm gì?" cô hỏi.

"Một là canh chừng giúp tôi," Don Ernesto đáp. "Một phụ nữ đã giết Jesus Villarreal bằng một quả bom. Để chống lại phụ nữ thì cách tốt nhất là dùng phụ nữ. Tôi cần cô trông chừng cho tôi. Tôi cần những gì cô biết về tòa nhà ấy."

Con quạ đợi đến sốt ruột cứ đi lên đi xuống trên cành. Cari nghĩ mắt Don Ernesto rất giống mắt quạ.

Don Ernesto thấy rõ là Cari không có giấy tờ bảo chứng, có lẽ cô trầy trật lắm mới có thể ở lại Mỹ theo diện Quy chế Bảo vệ Tạm thời. Nếu biết TPS là gì, Tổng thống Mỹ có thể vì tự ái mà hủy bỏ TPS của mọi người bất cứ lúc nào.

Lúc nào Cari cũng có thể bán đứng Don Ernesto và số vàng cho ICE, đổi lấy giấy tờ có lợi và khoản tiền thưởng béo bở. Cho đến nay cô vẫn chưa làm thế... Tốt nhất nên để mắt đến cô.

Don Ernesto mỉm cười khi con quạ quạc quạc với mình. Ông nghĩ về những gì sắp xảy ra, sự căng thẳng đau đớn kéo dài, mùi nỗi sợ trong không gian kín nguy hiểm. Cái quái gì vậy, Carmen, ông nghĩ bụng. Cô ấy sẽ hữu dụng.

"Cô có muốn đem theo con vẹt không, Cari?" ông hỏi.

« Lùi
Tiến »