Cari Mora

Lượt đọc: 406 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG BA MƯƠI HAI

Tòa nhà Escobar yên ắng. Ma nơ canh dùng trong phim và mô hình động nhìn nhau qua các gian phòng với đồ nội thất đều được phủ màn che.

Vì không có Cari Mora điều chỉnh nên các mành cửa tự động, vốn cứ sáng là kéo lên đến chiều nóng lại kéo xuống, hầu hết vẫn đang thả xuống, do thiết bị hẹn giờ hỏng nên cứ tùy tiện kéo thả. Mành cửa làm căn nhà gần như tối hù cả ngày. Hệ thống vòi phun nước tắt mở nhiều lần trong một giờ.

Ngay trước khi trời sáng, một chú sóc từ trong tủ dưới bồn rửa đẩy cửa mở ra ngoài, nép sát tường, tìm thấy rồi ăn cái hạt mà con vẹt vắng mặt đã nhổ xuống sàn.

Trời rạng sáng, Cari Mora bước xuống khỏi xe tải ở cổng trước rồi nhập mã truy cập. Cổng mở toang và Marco lái xe vào cùng cả đội, Ignacio và Esteban cùng với Benito và Cari.

Gomez ngồi với Don Ernesto trong chiếc xe thứ hai đậu cách một khối nhà.

"Tốt hơn hết là mở hé miệng ra, Gomez, nhỡ đâu có tiếng động lớn và sóng áp lực," Don Ernesto dặn.

Xe tải của Bobby Joe vẫn đậu trên lối xe chạy gần cổng trước.

Cửa sổ xe kéo xuống, một cửa lên xuống đang để mở như thể còn đợi Bobby Joe. Hồi tối trời mưa nên xe bị ướt bên trong.

Cari nhìn chiếc xe. Xe nằm ướt ở đấy, màu hao hao giống đống não của Bobby Joe.

Họ xuống xe, trang bị vũ khí, túi quần để đầy miếng chặn cửa. Đứng hai bên cửa trước, họ xem thử ổ. Đã khóa. Cari có chìa. Họ xô mở cửa và yểm trợ Cari trong lúc cô kiểm tra bảng báo động. Toàn bộ đã tắt. Cô bật các bộ cảm biến chuyển động trên lầu lên.

"Coi chừng dây bẫy ở cửa," cô dặn.

Esteban giơ một bình xịt bột trị nấm lên.

Cari lắc đầu. "Trong này không có giàn dầm."

Họ đi vòng qua hông tòa nhà, nép thấp dưới các cửa sổ. Một cánh cửa bên hông nhà mở toang. Con sóc nghe tiếng họ vào thì biến vào lại dưới bồn rửa, để cửa tủ mở hờ.

Họ kiểm tra hết tầng dưới, từng phòng một, thấy phòng nào trống là la lên "Không có gì!"

Họ nghe có gì đấy trên tầng, một giọng nói. Họ theo dõi đèn cảm ứng chuyển động nhưng không có gì trên tầng xê dịch. Cari tắt còi báo động và Esteban sẵn sàng yểm trợ ở cầu thang lớn. Marco cùng Cari nhanh chân lên lầu, Cari cầm thấp khẩu AR-47 trong tư thế sẵn sàng, dùng dây treo súng.

Trong phòng ngủ nhỏ trên tầng, họ phát hiện ra những dấu vết của một cuộc tẩu thoát đột ngột. Một ít quần áo bị bỏ lại, ti vi mở. Một con ong bắp cày bay vào cửa sổ mở và giờ va phải trần nhà.

Phòng ngủ trống chỉ có phòng cho gia chủ mà Hans-Peter ngủ và phòng Mateo đã dùng. Các phòng còn lại rải rác đồ dùng của người đã khuất: một bộ cạo râu, một đôi giày chuyên dùng cho cánh ăn trộm buộc máy dò vào một mũi giày.

Tựa vào một góc phòng ngủ là khẩu AR-15 của tên Umberto đã bỏ mạng, kẻ đã bỏ đầu Antonio vào bẫy cua và cố dìm chết Cari.

Trong nhà hồ bơi, Marco tìm thấy dây đai Felix đeo lúc xuống hố. Máu lẫn đất cát đóng cứng trên dây dợ. Marco quan sát một lúc. Nhiều vệt máu dẫn về hướng cầu cảng. Ông kêu Esteban đi xịt nước cho sạch máu trong nhà hồ bơi.

Marco xuống phòng tầng hầm, đứng trên cầu thang nhìn mặt tủ. Ông đã nhận được chỉ thị cứ để yên đấy.

Tranh Nuestra Senora de Caridad del Cobre to như người thật, sống động trên cửa hầm, khiến căn phòng có cảm giác như một nhà nguyện. Hình ảnh các thuyền viên chật vật trên biển được vẽ đằng trước Đức Mẹ. Một mẩu xoắn kim loại mới thòng ra ngoài cái hố nông khoan bên cạnh hình Đức Mẹ. Máy khoan lớn để trên sàn.

Thuyền trưởng Marco nhìn những thuyền viên tuyệt vọng được Đức Mẹ chăm nom và làm dấu thánh.

Don Ernesto đang đợi trong xe. Điện thoại reo. Điện thoại của Antonio gọi đến. Ông nhìn điện thoại một lúc rồi mới trả lời.

"Vậy là mày có tòa nhà," Hans-Peter Schneider nói. "Tao có thể điều cớm đến trong vòng năm phút."

"Trừ phi tao làm gì?" Don Ernesto hỏi.

"Chia tao một phần ba, rất hợp lý."

"Mày có chỗ tiêu thụ chưa?"

"Tao có."

"Chỗ tiêu thụ của mày sẽ chìa tiền mặt chứ?"

"Hoặc chuyển khoản đến bất cứ đâu mày muốn."

"Được thôi."

"Tao còn muốn một điều nữa." Hans-Peter thủ thỉ tâm nguyện.

Don Ernesto nhắm mắt, lắng nghe.

"Tao không thể làm vậy," ông nói. "Tao không thể làm thế."

"Tao nghĩ mày không hiểu chính mình rồi, Don Ernesto. Với hai phần ba của hai mươi lăm triệu đô, mày làm được tất."

Điện thoại ngắt.

« Lùi
Tiến »