Dưới tầng hầm tòa nhà Escobar, Favorito ngồi trên xe lăn do Hội Cựu chiến binh cấp, ngồi tại bàn đánh bài và nghiên cứu các bản scan tài liệu và bản vẽ do bà vợ góa của Jesus Villarreal đưa cho Don Ernesto. Một trong số đấy là bản phác thảo cái tủ có đánh dấu. Favorite đeo trên cổ một ống nghe và có một hộp dụng cụ nhỏ. Vài đèn pha nhiếp ảnh soi sáng hình Nuestra Senora de Caridad del Cobre cỡ người thật trước hầm.
Ở cùng Favorito trong căn phòng nhỏ là Marco và thuyền phó Esteban.
Có tiếng lao xao, mũ được bỏ xuống và tiếng chào rì rầm vang lên khi Don Ernesto xuất hiện ở cầu thang. Ông giơ tay kiểu ban phước lành rồi chào hỏi hết một lượt. Đi cùng là Gomez và Cari.
Cari gật đầu chào Marco và Esteban.
Don Ernesto đứng bên bàn và đặt tay lên vai Favorito.
"Chào ông chủ," Favorite chào. "Đây là tất cả những gì có được từ Senora Villarreal sao? Jesus có nói gì cụ thể với ông không?"
"Chỉ sau khi ông ấy mất tôi mới có tài liệu này, Favorite. Ngay trước khi tôi scan cho anh. Bản gốc đây. Không khá hơn bản scan là mấy."
Họ trải giấy tờ lên bàn.
"Theo tôi, nhìn trong hình, tủ trông thuộc loại thép không gỉ 340L, vậy là dày hơn một tấc," Favorite bảo. Ngón tay anh dò khắp sơ đồ. "Đây là chất nổ, cái này tôi nghĩ là pin quang điện, có thể khuếch tán vậy nên ngay giây phút chọc thủng tủ, bất kỳ ánh sáng nào lọt vào cũng sẽ gây báo động. Không cần ngắt chùm sáng vẫn kích hoạt được."
"Pin không cần đến bình ắc quy sao? Cũng lâu năm rồi," Marco nói.
Favorite vỗ lên đống giấy tờ. "Ta có thể tìm ra một nguồn điện, chắc là dưới đống đèn treo trong sân, sạc bình ắc quy trong hộp. Sân nhà hoạt động theo thiết bị hẹn giờ phải không?"
Cari đứng trên cầu thang trả lời. "Đúng vậy, có bộ hẹn giờ. Hệ thống dựa vào máy ngắt mạch đôi 20 ampe trong nhà ăn. Đèn được bật từ bảy đến mười một giờ. Đèn chỉ tắt trong bốn ngày bão Wilma."
Favorite ngó quanh, hơi sửng sốt khi nghe giọng phụ nữ trẻ.
"Đây là Cari. Không sao," Don Ernesto nói.
"Cari," Favorite gọi. Anh chỉ hình vẽ trên cửa hầm. "Caridad del Cobre, mong là có liên quan nào chăng?"
"Chưa đủ," Cari đáp.
"Cái này trông giống một bản vẽ dựa theo lời đồn," Favorito nói. "Không nhiều chi tiết. Không sơ đồ dây dẫn. Đây là một bức tranh nghệ thuật tệ hại. Với vài chỗ đánh dấu 'imán'
"Imán - nam châm," Don Ernesto nói.
"Tôi nghĩ ta phải nghiên cứu qua mặt sau xem có điểm mềm nào không," Favorito bảo.
"Có thể nào từ dưới này khoan lên, đi bên hông tủ không?" Esteban hỏi.
"Tôi không nghĩ khuấy động lên trước khi biết được nhiều hơn là ý hay đâu," Favorite bảo. "Để xuyên thủng lớp bê tông cốt thép bao quanh các mặt thì mất bao lâu?"
"Hai ngày, nếu làm cả đêm," Esteban đáp.
"Ta phải xem bên dưới kia. Để tôi đi," thuyền trưởng Marco nói. Marco cảm thấy chính ông đã đưa Antonio đến chỗ chết. Ông sẵn lòng tự mình kiểm nghiệm.
Di động của Don Ernesto rung. Ông nhìn điện thoại xong đi ra ngoài. Ông vào nhà hồ bơi. Máu Antonio đã được xối sạch nhưng vẫn dính vào lớp vữa trát. Lớp vữa giờ thành màu nâu sẫm. Đàn kiến nhỏ bu lại.
Diego Riva, luật sư của Jesus Villarreal, đang gọi điện thoại chuyển tiếp thông qua văn phòng của Don Ernesto ở Cartagena.
"Don Ernesto," Riva nói bằng giọng thân thiện nhất có thể. "Hôm qua thật hân hạnh khi được gặp ông, dù là trong tình cảnh đau buồn. Tôi đã thử tìm đến văn phòng ông. Ông có đang ở Cartagena không đấy? Hai ta cần nói chuyện."
"Tôi đi công tác xa. Tôi có thể giúp gì cho anh, senor Riva?"
"Tôi muốn giúp ông một việc, senor. Tôi mong trong tương lai gần ông sẽ tận dụng thông tin mà senora Villarreal đã liều mình cung cấp."
"Vâng, tôi cũng nghĩ vậy," Don Ernesto giọng đầy mỉa mai.
"Tôi đã có một phát hiện không mấy dễ chịu ở đây. Tôi được báo là một trong những đối thủ cạnh tranh của ông, trong lúc kiểm tra sơ bộ giấy tờ đã sửa lại một điểm trong tài liệu. Điều này có thể ảnh hưởng đến sự an toàn của ông, và tôi lo cho ông. Khôi phục nguyên hiện trạng của tài liệu là việc cấp thiết, vì sự an toàn của ông."
"Thật biết ơn vì anh đã liên lạc với tôi sớm như vậy," Don Ernesto đáp. "Sửa lại chỗ nào? Tôi có thể cho anh số fax ở đây, hoặc anh scan xong gửi qua điện thoại tôi."
"Tôi muốn gặp mặt trực tiếp hơn," Riva đáp. "Tôi sẵn lòng đến Cartagena. Don Ernesto, dự án này đã đặt tôi vào tình thế rất nguy hiểm, chưa kể những rắc rối với senora và bà chị, nói không ngoa thì là người khó ưa. Hy vọng ông sẽ trả tôi một khoản tiền thưởng. Tôi nghĩ một triệu đô là ổn."
"Trời đất!" Don Ernesto kêu lên. "Một triệu là khoản thưởng khá lớn đấy, senor Riva."
"Ông cần thông tin này. Tính mạng người của ông phụ thuộc vào nó," Riva nói. "Nhiều kẻ không ngay thẳng bằng tôi sẽ tính đến tiền thưởng từ chính quyền."
"Vậy nếu tôi không trả tiền thì sao?"
"Khi có thời gian ngẫm lại, hàng tháng trời nghĩ về một tương lai bất định, khi những kẻ khác hưởng lợi, nhận thức muộn màng sẽ cho ông thấy sai lầm của mình."
"Senor Riva, anh xem 750.000 đô thì sao nào?"
"Tôi e giá của mình đã chốt rồi."
"Tôi sẽ gọi lại thật sớm." Don Ernesto cúp máy.
Ông gọi Gomez đến thảo luận về Diego Riva và cú điện thoại của gã. "Gã cảnh cáo về nỗi đau đi cùng nhận thức muộn màng," Don Ernesto bảo.
"Phải rồi, nhận thức muộn," Gomez nói. "Nhận thức muộn."
"Gomez, nếu trả thì sau khi có tiền gã sẽ bán đứng ta với ICE. Tôi muốn thu xếp một cuộc hẹn ở mộ của Jesus. Tôi muốn anh giúp gã cải thiện nhận thức muộn màng của gã. Anh có nhớ trong phim Dracula quay ngược đầu Renfield như thế nào không?"
"Có," Gomez đáp, "nhưng tôi muốn xem lại trên On Demand. Nếu tôi thuê chú ruột hỗ trợ tôi thì có sao không? Ông ấy được việc lắm."
"Được chứ. Hãy đi ngay khi xong vụ này," Don Ernesto bảo.
"Vâng, ông chủ, nhưng sự an toàn của ông..."
"Tôi sẽ giữ người bên mình."
"Trong nhóm này sao? Senor, nếu được đề xuất thì dù ông dẫn theo ai cũng cứ dẫn theo cô gái nhé. Tôi nghĩ cô ta rất được việc. Tôi giỏi đánh giá mấy khoản này. Nên nhớ, chính một phụ nữ đã giết Jesus."
Don Ernesto không cho Gomez biết rằng có thể có những chỉnh sửa trí mạng trong sơ đồ tủ sắt. Và ông không bao giờ kể cho Favorito cũng không bao giờ kể cho bất cứ ai.
Nếu Diego Riva tố cáo họ, điều đấy sẽ làm lộ thị trường vàng ở Miami, thường là nơi thuận lợi để vận chuyển vàng lậu. Bên liên bang và SEC sẽ trông chừng và hiện diện khắp các lò đúc tại địa phương. Jesus nói có vài thanh đánh số. Vàng phải được chuyển ra khỏi lãnh thổ mới có thể đúc lại. Không thể vận chuyển hàng trong tủ nếu tủ có cảm ứng chuyển động.
Điều xấu nhất có thể xảy ra nếu phát nổ là gì? Không nhân chứng, không bằng chứng, nhiều thiệt hại ngoài ý muốn trên phố. Ông sẽ mất đi vài người tốt, nhưng ngoài việc đấy ra thì không gì thật sự nghiêm trọng.
Cho nên. Họ phải mở tủ ngay tại đây và làm sớm. Phải chuyển vàng đi trước khi Diego quyết định báo cảnh sát.
Don Ernesto gọi một cuộc đến Haiti. Tại sân bay Port-de-Paix một người đàn ông mặc bộ đồ liền thân màu nâu trả lời cuộc gọi. Anh ta đang lau chùi bộ lọc nhiên liệu trên chiếc máy bay đã sáu mươi năm tuổi đời. Anh ta nói ngắn gọn với Don Ernesto rồi Don Ernesto đặt hàng hai trăm cân hoa đã cắt và ba máy giặt.