Cari Mora

Lượt đọc: 419 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG BA MƯƠI TƯ

Cây dù lớn trên hố là để che mắt cảnh sát tuần tra, trực thăng tuần duyên và còn để che mặt trời.

Ngay sau khi trời sáng thì thuyền trưởng Marco từ nhà hồ bơi đi ra đeo một bộ đai nâng mới. Ông cầm bộ đai dính máu lẫn bùn khô của Felix thả xuống lớp gạch lót quanh hồ.

Don Ernesto đặt tay lên vai Marco.

"Ông không cần phải làm thế. Tôi có thể gọi thợ lặn đến."

"Tôi đã đưa Antonio xuống đấy. Tôi sẽ tự đi," Marco nói.

"Thôi được, thuyền trưởng," Don Ernesto nói.

Ignacio từ trong nhà bước ra cùng chiếc va li nhỏ và một ba lô. Anh thả đồ đạc xuống đất.

"Tư trang của người đã khuất đây," anh bảo. "Chút cần sa, phần lớn là hạt với cuống, trong va li là dụng cụ Leatherman, đồ thủ dâm" - Ignacio nhớ ra có Cari đằng sau - "à, tờ tạp chí Juggs Triple DDD, vài viên súc sắc mài, còn nữa - tin được không? - một cốc ảo thuật bằng nhung để chơi súc sắc. Tên này chưa sẵn sàng ở Miami rồi. Thứ ấy sẽ khiến hắn bỏ mạng trong thành phố này. Để tôi vứt đi."

"Bỏ luôn bộ đai đi," Marco bảo.

Marco bước xuống dưới cây dù khi một chiếc trực thăng tuần duyên bay ngang.

Benito cũng đứng dưới tấm lọng bằng vải bố. Lão mở hộp đựng cần câu đang cầm trên tay.

Lão giao cho Marco cây súng lao dùng cho thợ lặn dài chừng mét rưỡi.

"Phòng khi cần gây tiếng động," Benito nói. "Thằng cháu tôi làm cho ông cái này." Trong tay lão cầm một băng đạn. Đóng dấu bằng sáp. "Đây là vỏ đạn cỡ .30-.30 đã nạp đạn, dùng cho loại rút ngược báng súng hướng lên, cùng một viên cỡ .357 trong họng súng nơi từng để bỏ đạn. Như thế này. Chắc ông sẽ muốn tự nạp đạn."

Marco kiểm tra chốt an toàn trên súng lao, rồi tra đạn vào buồng đạn nằm ở đầu vũ khí.

Đạn cỡ .357 sẽ đẩy toàn bộ vỏ đạn cỡ .30-30 như loại đạn dài có bộ nạp đạn chuỗi riêng vào bất kể là thứ gì Marco dí súng vào.

Benito và Marco cụng cẳng tay với nhau.

"Đi thôi," Marco nói. "Tôi bốc hỏa trong thứ này mất." Ông đeo kính lặn có hai phin lọc bằng than hoạt tính và một máy ghi hình. Marco nhìn Favorito, kiểm tra hình ảnh truyền lên máy tính. Ra dấu ổn thỏa. Họ cụng cẳng tay với nhau.

Ông được hạ bằng tời quay tay xuống hang tối. Hơi xóc nhẹ lúc hạ xuống. Marco chiếu đèn ngó xung quanh. Không khí dày đặc và ấm nóng trên gò má.

"Xuống chút nữa, xuống chút nữa." Ông duỗi chân. "Xuống, xuống." Ông chạm đáy. Nước sâu ngang thắt lưng, sóng cuộn lên xuống không quá ba tấc. Marco chiếu đèn lên tủ, soi lên cái sọ người, soi lên chùm rễ cây rũ xuống qua trần hang. Ông cảm nhận được sóng từ lối thông dưới nước xộc vào kéo giật mắt cá chân. Ông áng chừng bằng súng lao.

"Các tường chắn cách nhau đủ xa để nếu có móc vào tời, ta có thể lôi tủ ra giữa hai bên." Ông lội về phía trước, khụt khịt sau lớp mặt nạ, phải cúi thấp, gần như ngụp xuống để qua được dưới đám rễ cây. "Sà lan chở sỏi lồi ra khỏi mặt nước chứ không ngáng đường." Ông với đến chỗ cái tủ có sọ người kê bên. Trong vùng nước nông gần tủ có một phần tám thân mình con chó.

Marco lấy trong túi ra một thỏi nam châm. Cho hít vào tủ.

"Cùng chất không gỉ như mặt bên kia," ông bảo. "Ở đây không có điểm mềm."

"Có thấy mối hàn nào không?" Favorito hỏi, nghiên cứu hình ảnh video trên máy tính.

"Các đường mối hàn gọn ghẽ. Không tì vết, gần như vậy. Mối hàn hồ quang, giống mặt trước. Họ không chế tạo đồ quỷ này ở dưới đây."

"Gõ gõ xem," Favorito bảo.

Một tiếng hút từ lối thông bên dưới tường chắn sóng. Bọt bóng nổi lên.

Thuyền trưởng Marco rút búa nhỏ giắt thắt lưng rồi gõ lên tủ. Lúc gõ từ giữa ra một góc thì âm thanh có khác đôi chút.

"Hệt như mặt trước thôi. Có khi dày cả tấc. Để tôi tìm quanh mép vành. Hình nhận được ổn cả chứ?"

"Lau ống kính giùm đi Marco."

Marco lấy miếng vải đựng trong bọc nhựa chùi máy quay trước rồi đến mặt nạ. "Xin chào. Có vết gì đấy ở đây, thấy không?" Ông sờ ngón tay lên tủ. "Cỡ một cây bút chì. Không hay rồi. Tôi ra đây."

Nhiều tiếng hút từ cái lỗ dưới nước vào vịnh.

Marco lội về phía cột ánh sáng từ cái hố trên đầu chiếu xuống. Ông vấp trúng cái gì đấy rồi nửa thân trên của Felix nổi lềnh bềnh, sình trương và bị gặm hết, nội tạng Felix treo lòng thòng ở nơi thân người bị xé làm đôi.

Marco giẫm lên Felix, cuống cuồng muốn thoát khỏi đây. Mắt Felix bắn ra và khí ga khiến Marco buồn nôn dù là sau lớp mặt nạ. Nửa cái xác bắt đầu động đậy, bị xé toạc ra khi Marco giơ súng lao lên.

Một tiếng hút bên dưới đê biển. Marco lội trong nước nhanh hết mức, sợi dây vội vàng được kéo lên mất hút qua cái hố trong vườn.

"Kéo đi! Kéo đi!" Marco gào lên, giọng tắc nghẹn trong mặt nạ.

Ông đang đu đưa, hai chân đã nhấc lên, tiến về phía ánh sáng, và bên dưới ông, những bong bóng hình móng nổi lên trên mặt nước. Esteban và Ignacio đang kéo căng dây tời, ông nghe tiếng hàm đớp dưới chân và rồi ông cũng đã lên được vùng sáng.

Thuyền trưởng Marco ngồi trên mặt đất, thở khò khè, bộ đồ ướt đã bị lột xuống thắt lưng. Ông hớp vài ngụm nước được đưa cho rồi phun vào luống hoa. Cari đem nước lạnh cho ông rửa miệng cùng một shot rượu rum.

Don Ernesto chạm tay lên đầu Marco như một vị giám mục ban phước lành.

Họ xem lại trên máy tính hình ảnh từ máy quay của Marco.

"Có khi sà lan sắt chở sỏi vùi trong đống rác thải ấy chính là thứ mà máy dò kim loại của FBI dò được," Don Ernesto bảo.

"Không chừng họ đã khoan đập nó vài lần," Favorito nói.

Don Ernesto chỉ những lỗ thủng rải rác khắp người Felix. "Là cá sấu nước mặn. Gomez - nhớ không? - chẳng phải Cesár đã chết vì một con cá sấu nước mặn sau khi cùng bạn làm ăn mất khả năng thanh toán khoản nợ sao?"

"Đúng vậy, anh ta chết ở hồ Enriquillo dưới cầu gần văn phòng," Gomez đáp. Gomez đang tập ăn nói khôn ngoan giống như Don. "Cá sấu lôi anh ta đi và rất có khả năng ăn thịt anh ta rồi."

"Chúng làm gì nhai được," Don Ernesto bảo. "Chúng duy trì một nơi trữ thức ăn dưới nước để các bữa ăn có thể rã ra, mềm hơn và dễ nuốt. Cá sấu bắt người này đi nhưng lại trả về để đợi cho chín muồi."

Favorito chỉ vào màn hình. "Thật may là ta đã xem cái tủ. Có thấy vết Marco phát hiện ra ở đây không?"

"Có một công tắc thủy ngân, ông không xê dịch tủ được đâu," Cari nói.

"Đây là cái lỗ được hàn lại niêm phong xong mài nhẵn bên trên," Favorito nói. "Sau khi niêm phong thứ gì đấy với một lượng thuốc súng bên trong, cô có thể thọc một sợi kim loại vào cái lỗ qua bên hông hộp như vậy đấy để kích hoạt công tắc thủy ngân. Nếu ai cố dịch chuyển tủ thì - bùm. Kiểu Quân Cộng hòa Allen xưa."

Cari gật đầu. "Một người Allen từng dạy chúng tôi cách chế súng cối từ các bình ga Kosan và cũng cho chúng tôi thấy. Ông ấy ký tên lên mỗi cây súng cối. Tên 'Hugh G. Rection'."

"Chắc là biệt danh," Gomez nói, ra vẻ khôn ngoan.

"Có thể cắt từ phía sau bằng đèn plasma không?" Don Ernesto hỏi.

Favorito lắc đầu. "Tôi lắp thứ này chắc? Nếu là tôi thì đã gắn các cảm biến hồng ngoại bên trong chỉ để bắt tận tay ông rồi."

Anh hít dài một hơi. "Ta cần người đã lắp thứ này. Để di chuyển nó ta có thể đóng băng công tắc thủy ngân bằng nitrogen lỏng. Nhưng phải giữ lạnh - âm 37 độ - nếu không thì BÙM. Tôi không rành loại quang học."

"Pablo chẳng niêm phong tiền của mình mãi đâu. Hắn ta có ý định lấy tiền. Vậy nên phải có đường vào. Anh sẽ thử chứ?" Don Ernesto hỏi.

"Để tôi nghĩ đã," Favorito đáp. Anh nhìn xuống hai cẳng chân tê liệt của mình. "Đôi khi tôi suy nghĩ không đủ."

"Nghĩ trong nửa giờ nhé," Don Ernesto bảo.

Họ nghiên cứu hình ảnh trên máy tính. Favorito di ngón tay dọc một mối hàn. "Không phải ai cũng hàn được thứ này. Thấy không, là hàn hồ quang. Nhìn xem hắn đang làm gì ở đây này, nhìn đây, chỉ có di mỏ hàn dọc mối nối. Thật sự rất khéo. Có một câu lạc bộ nhỏ gồm những người biết làm. Kiểm tra giấy phép thi công sân nhà xem, đấy là khi chúng đặt thứ này vào."

Favorito cho ảnh chụp tủ của Marco vào một ứng dụng chỉnh ảnh, Photo Plus, rồi nhấn nút làm nổi.

"Được rồi, cảm ơn Marco!" Thấp xuống bên hông tủ trong khoảng tối từ đèn flash là ba chữ cái viết bằng bút lông trơn. "T-A-B - Thunder Alley Boats. Don Ernesto, tôi biết hỏi ở đâu rồi, nhưng tôi cần vài món dỗ ngọt."

"Tiền hay cocaine?" Don Ernesto hỏi.

"Cả hai càng tốt."

« Lùi
Tiến »