Thoát Thân

Lượt đọc: 8589 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 30

“Đừng động đậy, ông ơi.” Morgan lấy di động của mình gọi xe cứu thương. Rồi cô vuốt tóc cho con gái vì chúng đang che trước mặt cô bé. “Sophie à, mẹ cần con vào trong cùng với cô Gianna.”

Sophie ôm cô chặt hơn. Trong một giây, Morgan nghĩ cô chắc phải gỡ đứa trẻ đang hoảng sợ ra khỏi người mình, nhưng Sophie dường như hiểu được sự nghiêm trọng của tình huống này. Cô bé buông Morgan ra và để cho Gianna dẫn cô bé đi khỏi mẹ mình. Gianna bế đứa trẻ vào lại trong nhà.

Morgan chạy vào và chụp cái chăn khỏi lưng ghế sofa trong phòng khách. Quay trở lại ra ngoài, cô quỳ gối xuống bên cạnh ông cụ, quấn cái chăn quanh cơ thể đang run rẩy của ông, và nắm tay ông.

“Cách đây hai mươi năm, ông hẳn đã đuổi được cái thằng quỷ đó. Cách đây mười năm, ông hẳn đã bắn được hắn.” Ông cụ thở khò khè, cơn đau làm mặt ông nhăn lại. “Nhưng hai tay ông giờ run lên dữ quá, ông đã sợ ông có thể bắn trượt và không may trúng phải cháu.”

Morgan kìm không để nước mắt rơi. “Nhưng ông đã cứu tất cả mẹ con cháu tối nay.”

Vẫn luôn là vậy.

“Ông ước gì mình không quá già cỗi như thế này.” Ông thở hụt hơi. “Ông không thể tin được ông lại bị ngã xuống bậc thang.”

Mười phút sau đó dường như dài bằng mười tiếng đồng hồ, nhưng xe cứu thương rồi tới xe của nhân viên y tế cuối cùng cũng tới nơi, chỉ cách nhau một phút. Morgan đứng sang một bên để dành chỗ cho nhân viên y tế làm việc.

Chiếc xe Jeep của Lance giảm tốc độ trên đường và đậu vào lề đường. Vài giây sau, anh đi nhanh qua bãi cỏ để đứng kế bên cô. Anh cởi áo choàng da ra và choàng quanh người cô.

Morgan đã không nhận ra cô đang tê cóng cho tới khi hơi ấm của chiếc áo phủ lấy cô. Nó có mùi của anh, mùi gỗ tuyết tùng làm cô thấy dễ chịu. Đầu gối cô, toàn thân cô, cảm thấy yếu đi. Cô tựa vào anh, biết ơn vì sự có mặt và hỗ trợ của anh.

Tay anh quàng quanh vai cô, và anh kéo cô lại gần. “Chuyện gì đã xảy ra vậy?”

“Ông bị ngã khi đang đuổi theo tên đột nhập.” Cô quan sát nhân viên y tế bắt đầu truyền dịch tĩnh mạch và xem xét các vết thương của ông cụ, trong khi đó cô tóm tắt ngắn gọn các thông tin chi tiết về vụ đột nhập cho Lance nghe.

Một phút sau, Stella lái xe tới và đậu phía sau xe của Lance. Cô chạy tới chỗ một trong những nhân viên y tế và ló đầu nhìn qua vai ông. “Cháu đây, ông ơi.”

Stella quay qua và đứng cùng Morgan và Lance nơi bãi cỏ. Cô ôm Morgan. “Hắn đã vào trong nhà thế nào được?”

“Chị không biết,” Morgan nói. “Chị chắc chắn hoàn toàn là đã đặt chuông báo ngay khi về nhà và đặt lại sau khi dẫn con chó ra ngoài.”

Stella xoa xoa cánh tay cô. “Brody đang tới. Anh ấy sẽ xem xét thiết bị giám sát. Anh ấy sẽ phát hiện được chuyện gì đã xảy ra.”

Nhân viên y tế đưa ông cụ lên một cái cáng. Khuôn mặt ông trắng bệch, và nỗi lo lắng nhói lên trong lòng Morgan.

“Chị cần phải tới bệnh viện, nhưng chị không muốn để Gianna và mấy đứa nhỏ lại đây, nhất là sau vụ đột nhập.” Morgan vuốt tóc khỏi mặt. Cô liệu có cảm thấy an toàn ở trong chính ngôi nhà của mình nữa hay không? Cô không biết ai đã đột nhập vào nhà cô và lý do tại sao.

“Mac đang trên đường về nhà,” Stella nói. “Nhưng anh ấy chưa thể có mặt ở đây cho tới một vài giờ nữa.”

Morgan quay qua nhìn Lance.

“Anh có thể làm gì được?” anh hỏi.

“Anh có thể đưa mấy đứa nhỏ và Gianna tới chỗ của anh không?” Cô hoàn toàn tin rằng anh có thể bảo vệ họ.

“Em chắc chứ?” anh hỏi. “Anh không muốn để lại em một mình ngay lúc này.”

Morgan cũng không hề muốn từ chối sự giúp đỡ của anh, nhưng… “Mấy đứa con em trước đã. Tối nay chúng đang gặp nguy hiểm. Em không thể làm gì nếu chúng không được an toàn. Gianna sẽ giúp anh gom đồ đạc của chúng.” Cô nhìn vào mắt anh. “Làm ơn, em cần biết rằng chúng an toàn.” Ánh mắt cô lại chuyển sang chiếc xe cứu thương đang chạy ra khỏi lối xe chạy.

“Dĩ nhiên anh sẽ chăm sóc chúng. Anh sẽ làm bất cứ điều gì em cần.” Lance xoa xoa hai cánh tay cô.

“Cảm ơn. Em phải vào trong và lấy ví. Em sẽ lấy chìa khóa xe của em cho anh.” Cô bắt đầu hướng vào nhà, vẫn cảm thấy bàng hoàng. “Em có thể lái xe của ông tới bệnh viện.”

“Không cần đâu. Anh có xe của anh mà,” Lance nói.

“Em nghĩ xe hai chỗ ngồi và một ghế nâng sẽ không đủ chỗ đâu.” Morgan di chuyển vào nhà.

“Em sẽ theo sau xe cứu thương. Chị tự lái xe tới bệnh viện được chứ?” Stella hỏi.

“Được. Chị sẽ theo sau khi chuẩn bị cho mấy đứa nhỏ xong xuôi sau vài phút.” Morgan đã từng nghĩ rằng xoay xở với ba đứa trẻ nhỏ và một ông cụ có tuổi thật khó khăn. Việc xử lý một tên đột nhập và cái chân có thể bị gãy của ông dường như mới là quá sức.

“Chị cũng nên thay đồ đi.” Stella lấy chìa khóa khỏi túi của mình.

Morgan nhìn xuống đôi chân trần, nếu cô không tê cóng người vì bị sốc thì chắc chúng sẽ bị đóng băng. Cô quên mất là mình đang mặc đồ ngủ. “Phải rồi.”

Chiếc xe cứu thương chạy xa dần, những ánh đèn nhấp nháy đỏ trong đêm tối. Stella chạy xe hơi theo sau.

Morgan vào trong nhà và thay đồ, rồi giúp Gianna lấy áo quần dự phòng cho từng đứa trẻ. Lance bế Mia và Ava vào xe minivan với lời giải thích ngắn gọn rằng ông cụ bị thương. Gianna lấy nhanh ít đồ ăn cho chó, bấm sợi xích vào cổ con Snoozer và bế nó ra xe.

“Mẹ ơi, đừng bỏ con lại.” Sophie bám vào chân Morgan.

Morgan cúi xuống. “Mẹ phải đi với cụ để chắc chắn là cụ ổn. Chú Lance sẽ bảo vệ an toàn cho con.”

Ánh mắt Sophie hướng đến ngưỡng cửa để mở dẫn tới phòng ngủ của ông cụ. Cô bé sẽ hiểu chuyện được bao nhiêu? Phải đối mặt với việc bị tấn công và nhìn thấy cụ ông yêu dấu nằm đau đớn trên nền bê tông, Sophie tội nghiệp đang bị hoảng loạn. “Mẹ ứa chứ?”

“Mẹ hứa mà.” Morgan ôm con gái. Cô ước gì mình có thể phân đôi làm hai ngay lúc này. Làm sao cô có thể chăm sóc ba đứa trẻ và ông cụ cùng lúc? Câu trả lời là cô không thể, ít ra là không phải một mình. Cô cần được giúp đỡ.

Cô cần ai đó làm chỗ dựa, tin tưởng, chia sẻ gánh nặng, và cô hiểu rõ rằng Lance chắc chắn là người đó. Anh cùng Gianna có thể chăm sóc tốt cho những đứa trẻ. Nhưng tim cô vẫn đau nhói khi đặt Sophie vào ghế xe hơi, đóng cánh cửa chiếc minivan lại, rồi dõi theo chiếc xe chạy đi xa.

Brody và hai chiếc xe tuần tra vừa tới nhà Morgan ngay trước khi cô rời đi. Cô cho lời khai ngắn gọn với Brody và để anh ta điều tra. Khi cuối cùng cũng sẵn sàng vào bệnh viện, hai tay cô run rẩy trên vô lăng của chiếc xe hơi Lincoln Town Car của ông cụ. Cô bật máy sưởi cao nhất suốt chặng đường lái xe nhưng vẫn run rẩy khi đậu xe ở bãi đậu khu vực cấp cứu. Stella đang chờ bên ngoài khu vực thuộc sảnh trước phòng cấp cứu. “Ông sao rồi?” Morgan mở kéo áo choàng.

“Sức sống của ông mạnh mẽ lắm,” Stella nói. “Nhưng chân ông bị gãy khá tệ hại. Ông sẽ cần được phẫu thuật để chỉnh lại. Chị có danh sách các loại thuốc của ông không?”

“Chị có.” Morgan lấy cái túi vải ra và mở ngăn hông. Cô rút ra một cuốn sổ. Cô giữ vài bản sao in trong túi của mình và một bản sao lưu trên điện thoại di động. Ông cụ thường mang một bản sao trong ví của mình, nhưng ông đã không mang theo nó vào lúc giữa đêm. Stella chuyển cuốn sổ tới bàn y tá và đưa nó cho bác sĩ.

“Ông sẽ ổn chứ?” Morgan hỏi khi Stella quay lại.

“Cuộc phẫu thuật sẽ khá là khó khăn với ông khi ở độ tuổi này, nhưng ông là người cứng cỏi.” Stella cắn móng tay. “Và chúng ta thật sự không còn lựa chọn nào khác.”

Một y tá xuất hiện qua cánh cửa kính trượt. “Chúng tôi sẽ đưa ông lên lầu trong vài phút. Các cô có muốn gặp ông ấy trước không?”

Morgan và Stella đi vào giường của ông. Morgan không cho phép bản thân mình để lộ cảm xúc. Ông cụ nằm với máy theo dõi và máy truyền dịch tĩnh mạch bao quanh. Ông trông như thể đã bị thu nhỏ người lại. Chỉ cách đây vài tháng, trước khi huyết áp của ông đột nhiên tăng vọt, ông đã là một người năng động và mạnh khỏe. Hình ảnh ông nằm tĩnh lặng hoàn toàn khiến Morgan xúc động mạnh.

Ông mở mắt và đưa một bàn tay ra. “Những cô cháu gái của tôi.”

Họ đi tới bên ông. Morgan nắm tay ông, vỗ về rằng sức của ông vẫn còn mạnh mẽ bất chấp tình trạng yếu ớt rõ ràng của ông.

“Cháu đã gọi cho Peyton và anh Ian rồi,” Stella nói. “Hai người họ sẽ đến càng sớm càng tốt.”

“Chúng không cần phải đi cả chặng đường như vậy đâu.” Ông cụ phật ý. “Cuộc phẫu thuật sẽ kết thúc trước khi một hoặc cả hai đứa có thể tới được đây.”

“Như thế thì cũng chẳng làm sao.” Morgan nhẹ nhàng nắm bàn tay ông. “Tất cả bọn cháu đều yêu ông.”

Peyton và Ian vài năm qua đã không ở bên cạnh ông cụ đủ nhiều, nhưng điều ấy không có nghĩa là họ yêu ông ít hơn.

“Ông cũng yêu các cháu, nhưng đừng biểu lộ vẻ mặt nhăn nhó đó chứ.” Ông ra lệnh. “Ông chưa sẵn sàng để chết đâu. Ông còn nhiều việc phải làm mà.”

Y tá gõ vào khung cửa. “Giờ chúng tôi sẽ đưa ông lên trên.”

Morgan và Stella lần lượt hôn lên má ông trước khi lui ra hành lang. Họ theo các hướng dẫn trên bảng để tới phòng chờ của khoa phẫu thuật.

Trong căn phòng nhỏ màu hoa cà xấu xí, Stella làm một ly cà phê từ máy pha ở trong góc phòng. “Ông rất cứng cỏi. Cố gắng đừng lo lắng quá.”

“Chị biết.” Morgan muốn nói chuyện về bất cứ điều gì, ngoại trừ về cuộc phẫu thuật. Và sự im lặng càng khiến nỗi lo trong cô lớn thêm. “Khi nào Peyton và anh Ian tới?”

“Em không biết. Peyton đã kiểm tra các chuyến bay, nhưng đều kín chỗ. Chị ấy sẽ đăng ký vào danh sách chờ đợi.” Stella thả người xuống cái ghế nhựa. “Em đã gửi tin nhắn cho anh Ian.”

“Anh ấy hẳn đang làm việc. Chắc chắn là anh ấy không thể gọi lại khi đang bận với một tình huống giải cứu con tin hoặc tham gia nhiệm vụ bảo đảm mang tính rủi ro cao.”

“Anh ấy nên đến thăm ông nhiều hơn.” Stella nâng cái ly giấy. “Chị có muốn làm một ly không?”

Morgan lắc đầu. Bụng cô vẫn cồn cào do mớ chất adrenaline lúc trước. “Anh ấy nên nghĩ về việc lập gia đình. Như chị được biết, anh ấy thậm chí còn không có được một cô bạn gái lâu dài. Thậm chí một cái cây cũng không.”

“Anh ấy sẽ có thôi, miễn là anh ấy ra khỏi Đội Đặc nhiệm.” Stella nhấp cà phê và nhăn mặt. “Chị đã sẵn sàng để lập gia đình khi trẻ. Số còn lại trong chúng ta mất nhiều thời gian hơn để trưởng thành.”

“Điều ấy có nghĩa là em sẽ lập gia đình chứ?” Morgan hỏi. Đêm ấy dường như thật lạ lùng. Quá nhiều cú sốc cần não cô xử lý. Cô muốn bình thường trong một lúc, dù đó chỉ là một cuộc nói chuyện thông thường. “Các con chị có thể chơi đùa với những người anh chị em họ.”

Stella sặc cà phê. “Em vẫn chưa tính lập gia đình. Xin chị. Mac và em chỉ mới sống với nhau trong vài tháng.”

“Nhưng em phải nghĩ tới việc đó chứ?”

“Dĩ nhiên là em có nghĩ tới việc có con cái trong tương lai. Và từ khóa là: tương lai. Chị có thể tưởng tượng được việc có vài thằng ‘Mac con’ nghịch ngợm chạy quanh không? Bất cứ đứa trẻ nào là con của Mac bảo đảm sẽ là rất quậy phá.”

“Nhưng đáng yêu mà.”

“Đúng vậy.” Tiếng thở dài của Stella có chút đăm chiêu. “Và đáng yêu nữa.”

Họ tự phân tâm với nhiều hơn những câu chuyện nhỏ chẳng đâu vào đâu cho tới khi Brody đi vào sau một lúc.

“Có tin gì không?” anh hỏi.

Stella cập nhật thông tin cho anh. “Chúng tôi đang chờ. Anh có phát hiện ra điều gì về việc đột nhập không?”

“Gã này biết hắn đang làm gì.” Brody ngồi đối diện với Morgan và Stella. “Những hệ thống an ninh cũ dễ dàng bị qua mặt. Chúng đơn giản chỉ cần tìm dây còi báo động và đường dây điện thoại rồi cắt chúng. Việc đó khiến chủ nhà không thể gọi khẩn cấp cho cảnh sát và còi báo động không đổ. Các hệ thống mới hơn sử dụng kỹ thuật không dây để khắc phục nhược điểm này.”

“Hệ thống nhà chúng tôi là không dây,” Morgan nói. “Với pin dự phòng phòng khi mất điện.”

“Nhưng ngay cả hệ thống không dây này cũng không được hoàn hảo. Mỗi lần có một sự nâng cấp trong kỹ thuật an ninh, tội phạm lại tìm ra cách để đánh bại nó. Đó là một vòng luẩn quẩn.” Brody gãi gãi cằm. “Chúng tôi tin rằng tên đột nhập sử dụng một thiết bị gây nhiễu để làm gián đoạn tần số vô tuyến của hệ thống không dây. Chuông báo động không gửi được tín hiệu tới trạm giám sát trung tâm hoặc còi báo. Một khi hắn đánh bại được chuông báo, hắn sẽ có thời gian để mở khóa.”

“Vậy là không phải một kẻ nghiệp dư.” Stella tức giận.

“Đúng. Chắc chắn là vậy.” Brody vuốt mái tóc ngắn của mình. “Tôi đã liên hệ với đơn vị đang giám sát nhà của Burns.”

“Anh có một đội giám sát nhà của Harold Burns sao?” Morgan ngạc nhiên hỏi.

“Phải, nhưng do luật điều động hợp pháp, họ nói rằng phải giữ khoảng cách và ở bên ngoài khu vực nhà của hắn.” Khuôn mặt Brody nhăn lại với một cái cau mày. “Chúng tôi chưa thấy bất cứ động thái hay ánh đèn nào ở nhà của Burns. Xe hơi của hắn đã không rời khỏi nhà xe. Nhưng nhà hắn được bao quanh bởi khu rừng, và hắn chỉ sống cách cửa tiệm sửa xe của anh mình khoảng tám trăm mét. Hắn có thể dễ dàng đi bộ tới đó bằng cách băng qua khu rừng và tự lấy cho mình một chiếc xe. Tóm lại, chúng ta không có cách gì biết rõ liệu hắn thật sự có liên quan không.”

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh