Thoát Thân

Lượt đọc: 8588 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 29

Tiếng la hét của đứa trẻ làm Morgan giật mình khi đang ngủ say. Tim cô đập rộn lên. Cái giường lạnh giá. Sau khi bị đánh thức quá nhiều đêm, con Snoozer đã bỏ lại Morgan để đi ngủ với ông của cô. Tiếng khóc nhỏ lần thứ hai vang lên qua ngưỡng cửa đang hé mở.

Sophie.

Morgan chăm chú lắng nghe. Mắt cô lơ mơ hướng về phía cái đồng hồ ở tủ đầu giường. Mới qua nửa đêm thôi. Cô đã ngủ chưa đến ba mươi phút sau khi nhìn đăm đăm lên trần nhà và lo nghĩ về vụ án cả tiếng đồng hồ.

Có lẽ những giấc ngủ kinh hoàng sẽ qua thôi.

Hai cơn mới đây kéo dài ít nhất mười phút mỗi lần, dù bác sĩ đã nói rằng chúng có thể ngắn chỉ một phút hoặc tầm đó. Đó có thể là họ đã gặp may và Sophie sẽ tự mình ổn định tinh thần. Tiếng đập mạnh cho thấy sẽ không phải như vậy vào tối nay.

Mắt lờ đờ, Morgan ném chăn qua một bên và trượt ra khỏi giường. Cô cảm thấy cơn ớn lạnh khắp người. Ông cụ thích giảm máy điều hòa xuống vào ban đêm, và căn nhà cũ này nên sử dụng vật liệu cách nhiệt mới.

Đôi chân trần của cô chạm vào sàn gỗ cứng lạnh buốt. Đôi dép của cô đâu rồi? Nếu không phải ở bên cạnh giường thì chúng ở đâu được? Không còn thời gian để tìm chúng. Cô chụp lấy cái áo thun len và sang phòng con gái, vẫn còn buồn ngủ và hy vọng cô có thể đưa Sophie ra khỏi phòng trước khi tiếng la hét đánh thức Ava và Mia dậy. Cả hai đứa trẻ đều là người say ngủ, nhưng nếu Sophie thật sự lại trở chứng, tiếng la hét của cô bé có thể đánh thức cả kẻ ngủ say như chết.

Kéo cái áo thun len qua khỏi đầu, cô vội vã đi vào hành lang tối. Một cái đèn nhỏ được cắm vào ổ trên tường, chiếu xuống sàn nhà, chỉ vừa đủ để một người không vấp vào một món đồ chơi nào đó trên đường tới phòng tắm. Cái hành lang dẫn ra sảnh trước, phòng sinh hoạt và phòng bếp ở trước căn nhà. Ánh trăng rọi qua cửa sổ, chiếu một đường sáng cắt qua bóng tối.

Ánh sáng phủ lên hai bóng người, một đứa trẻ và một người lớn, ở cuối hành lang. Morgan dừng lại để kiểm tra. Có phải Gianna hay ông cụ đã thức dậy để xem Sophie không?  Mắt cô tiếp tục điều chỉnh để nhìn dưới ánh sáng lờ mờ.

Dáng người lớn kia to lớn hơn nhiều so với Gianna và chắc chắn là đàn ông. Cái bóng đứa nhỏ đang quẫy đạp. “Ông phải không?” Cô nhẹ nhàng gọi, nhưng khi lời ấy thốt ra khỏi môi, cô hiểu rằng bóng dáng kia không hề di chuyển giống như một người đàn ông đã già.

Người kia xoay người về phía cô. Máu trong người Morgan như đông cứng lại. Chắc hẳn đó không phải là ông của cô.

Một người đàn ông lạ mặt đang đứng trong hành lang nhà cô.

Một kẻ đột nhập.

Một cái mũ trùm che đi mặt mũi của hắn ta. Bóng dáng nhỏ xíu kế bên hắn ta giãy giụa, nhưng hắn giữ cánh tay cô bé thật chặt, lưng cô bé ép vào cơ thể hắn, một bàn tay của hắn bịt miệng cô bé lại.

Mắt Sophie mở to đến nỗi thấy rõ tròng trắng giữa hành lang tối om.

Não của Morgan phản ứng trước cảnh tượng ấy với nỗi hoảng loạn. Cô nhìn xem hắn có vũ khí không. Nhưng cô có thể dễ dàng quan sát thấy hai bàn tay hắn đang bận rộn. Cơn ớn lạnh nơi cơ thể cô chuyển thành sự bình tĩnh lạnh lùng và đáng sợ.

“Thả con gái tôi ra.” Morgan không còn nhận ra giọng nói của mình nữa. Giọng nói ấy đầy đe dọa mà cô chưa bao giờ cảm thấy trước đó. Cô đã cất khẩu súng của mình vào lại nơi an toàn khi về nhà và đặt chuông báo động. Cô cũng sẽ không liều lĩnh bắn một phát vào tên đột nhập đang dùng con gái mình làm lá chắn. Mặc kệ những màn trình diễn tầm xa, những khẩu súng lục không đủ chính xác khi bắn qua đầu một đứa trẻ, đặc biệt là trong hành lang tối om với chất adrenaline đang chảy dâng lên trong các mạch máu của Morgan.

Vậy cô có thể làm gì đây?

Cô bước một bước tới gần.

Hắn di chuyển một bàn tay từ cánh tay Sophie sang cằm cô bé. “Nếu mày bước thêm bước nữa, tao sẽ bẻ cổ con nhóc.” Giọng hắn thì thào không rõ.

Morgan xem xét nắm tay của hắn nơi con gái mình. Với một tay đặt ngang mặt và tay kia bóp cằm cô bé, liệu hai bàn tay hắn có đủ lực để bẻ cổ cô bé không?

Sophie thì nhỏ bé và yếu ớt, Morgan không thể làm liều.

Nỗi sợ cùng chất adrenaline chảy trong mạch cô, nhưng tâm trí Morgan cảm giác như tách rời một cách lạ thường. Bản năng nguyên thủy nào đó khiến cô giữ tập trung vào việc giải thoát con gái mình khỏi kẻ đột nhập mà không quy phục nỗi hoảng sợ.

“Anh muốn gì?” cô hỏi. Cô không nhận ra giọng nói của chính mình. Cô trở nên cứng rắn, quyết đoán và giận dữ không gì đo đếm được. Sự bình tĩnh như chờ đợi, bám chặt vào thời khắc của chính nó, cho tới khi nó có thể được giải phóng lên gã đàn ông dám chạm vào con gái cô.

“Mày phải đi với tao.”

“Được rồi.” Cô sẽ làm bất cứ điều gì để hắn tránh ra khỏi con gái cô. Hy sinh bản thân, giết hắn với đôi bàn tay không, móc mắt hắn ra. Chẳng có cái giá nào là quá đắt, chẳng có hành động nào là đủ quá đáng. “Thả con bé ra.”

Hắn cười khẩy, một âm thanh trầm và chế giễu làm sởn da gà khắp hai cánh tay của Morgan bên trong chiếc áo thun len. Hắn đang sung sướng. “Không dễ dàng vậy đâu.”

“Nói tôi biết anh muốn tôi làm gì.” Cô chờ hắn trả lời.

“Nó cũng phải đi cùng.”

Sophie quay đầu và cắn hắn. Hắn giật tay ra khỏi mặt cô bé. “Á, cái con nhóc…”

Bàn tay hắn đưa lên, như thể hắn sắp đánh cô bé. Nhưng cô bé không để hắn có cơ hội làm điều đó. Cơ thể nhỏ bé của cô bé xoay vòng đối mặt với hắn, đôi cánh tay cô bé quật điên dại để không cho hắn chụp nắm dễ dàng được.

Hành lang dường như dài hơn khi Morgan lao về trước.

Khoảng cách giữa họ vẫn còn gần hai mét khi Sophie hất ra. Chân trần của cô bé giẫm lên chân hắn. Một cánh tay vung vào giữa hai chân hắn. Hắn gập người về phía trước, và Sophie vùng ra, chạy tới sau lưng mẹ mình.

Giây phút có thể thở phào nhẹ nhõm ấy nhanh chóng qua đi.

Gã đàn ông đứng dậy. Họ giờ đang quá gần nhau. Khoảng cách giữa họ chỉ khoảng một mét rưỡi. Sophie bám vào chân Morgan, ngăn cô di chuyển.

Đầu hắn xoay về phía ngưỡng cửa bên trái hắn. Là phòng ngủ của các cô bé.

Morgan muốn chạy tới ngáng giữa hắn và hai đứa con còn lại. Không nhìn xuống, cô đẩy Sophie về phía sau. “Vào phòng mẹ và khóa cửa lại.”

Khóc thút thít, Sophie bám vào Morgan.

“Đi ngay đi.” Morgan vẫn giữ ánh nhìn cứng cỏi vào kẻ đột nhập, quan sát đầu, bàn tay, và hông hắn xem hắn định làm gì tiếp theo.

Sophie buông ra. Morgan nghe tiếng cô bé khóc thút thít và đôi chân trần của cô bé gõ lên sàn gỗ cứng khi cô bé chạy xuống hành lang ngắn. Tim cô nhói lên vì đứa trẻ, nhưng cô phải bảo vệ cô bé trước tiên. Khi tất cả họ đã an toàn, cô sẽ an ủi cô bé sau. Cánh cửa đóng sập lại. Âm thanh cạch khi cửa khóa lại.

Nhưng Morgan biết rằng cánh cửa trong nhà mỏng manh sẽ không thể giữ cho cô con gái an toàn trong thời gian dài. Và giờ hai đứa trẻ lớn hơn của cô cũng đang gặp nguy hiểm.

“Đừng di chuyển.” Giọng ông cụ vang lên từ cái bóng phía sau kẻ đột nhập. Ánh đèn phản chiếu lại từ cây súng lục trên bàn tay ông. “Tao thề sẽ bắn mày mà không chút do dự.”

Morgan thở ra nhẹ nhõm.

Cảm ơn Chúa!

Ông cụ ở trong bóng tối và đủ thông minh để giữ khoảng cách an toàn. Di chuyển tới gần hơn gã đột nhập sẽ khiến hắn biết ông đã già và yếu như thế nào, chưa kể một khoảng cách ngắn sẽ tạo cơ hội cho kẻ đột nhập tước vũ khí từ ông.

Kẻ đột nhập cứng người trong vài giây, rồi quay đi và trốn chạy về phía trước nhà. Hắn xoay khóa, mở cửa, và biến mất ra bên ngoài. Những ánh đèn an ninh chiếu sáng khi những bước chân của hắn giẫm lên bậc thềm bê tông. Với khẩu súng trên tay, ông cụ bước sau hắn, dừng lại ở bậc cửa và liếc nhìn khoảng sân được thắp sáng phía trước.

Morgan lưỡng lự. Một phần trong cô muốn đi theo ông. Ông sẽ không thể bắt được kẻ đột nhập, và cô ghét cái ý nghĩ rằng hắn có thể bỏ trốn. Cô thậm chí còn không biết danh tính của hắn. Nhưng ông cụ sẽ bảo đảm được là hắn đã bỏ đi. Cô cần kiểm tra từng thành viên trong gia đình mình.

Cô quay một vòng. Sophie đã khóa cửa phòng ngủ của Morgan, ở một mình và chắc chắn là đang hoảng sợ.

“Chuyện gì vậy?” Gianna đứng ở ngưỡng cửa đối diện với hành lang từ phòng các cô bé.

“Nhà chúng ta bị đột nhập.” Morgan lao vào phòng cô. “Cô có thể gọi cảnh sát, rồi đảm bảo rằng Ava và Mia vẫn ổn không?”

Hai cô con gái lớn của Morgan vẫn yên ắng. Hy vọng là chúng đã không bị thức giấc.

Morgan nhẹ nhàng gõ cửa phòng ngủ của mình. “Sophie? Là mẹ đây. Mở cửa đi con yêu. Mọi thứ giờ đã ổn rồi. Gã kia đã bỏ đi.”

Chẳng thấy gì cả.

Morgan cố mở cửa. Cửa đã khóa. Cô với lên trên cùng khung cửa và lần theo cái gờ. Những ngón tay cô tìm thấy cái chìa khóa mỏng mảnh mà cô đã giữ ở đó phòng trường hợp mấy đứa nhỏ tự khóa cửa bên trong phòng. Vì Sophie đã làm như vậy không biết bao nhiêu lần. Morgan mở khóa và chầm chậm đẩy cánh cửa ra. “Sophie? Con đâu rồi?”

Cô cúi xuống để kiểm tra dưới giường và chỉ tìm thấy đôi dép của cô. Ở trong này chỉ còn một nơi khác để trốn. Cô đi ngang qua phòng và mở cửa tủ quần áo. Ban đầu, cô không nhìn thấy gì. Cô di chuyển những áo quần treo ở trên qua một bên và suýt nữa bật khóc.

Sophie đang ngồi co quắp nơi sàn tủ.

Morgan ngồi xổm xuống cho bằng với cô bé. “Ổn rồi, con yêu. Con có thể ra ngoài rồi.”

Cô đưa hai cánh tay ra, và Sophie nhảy vào lòng cô, khóc nức nở. Bộ đồ ngủ của đứa bé bị ướt nhẹp, và cô ngửi thấy mùi như mùi nước tiểu. Morgan đứng dậy, nhấc đứa trẻ lên. Cô chụp điện thoại di động từ tủ đầu giường và gọi Lance khi cô quay ra hành lang.

Anh trả lời, giọng rất tỉnh táo và lo lắng. “Chuyện gì vậy?”

“Bọn em bị một kẻ đột nhập vào nhà.”

“Anh sẽ tới đó trong mười phút nữa.”

Cô cúp máy, cho điện thoại vào lại trong túi bộ ngủ. Gianna đang đi ra khỏi phòng ngủ của các cô gái. Cô đưa một ngón tay lên miệng ra hiệu. “Không thể tin nổi, cả hai đứa trẻ vẫn ngủ.” Cô thì thầm. “Tôi đã gọi 911 và Stella.”

“Cảm ơn.” Morgan đi về phía cô. “Sophie cần bộ đồ ngủ khô ráo.”

Gianna lướt trở lại vào phòng ngủ, xuất hiện sau vài phút với cái đầm ngủ cùng cái quần cộc sạch. Cô đưa chúng cho Morgan, rồi tiến ra bếp. “Tôi sẽ pha ít cà phê.” Đây sẽ là một đêm dài.

Morgan đặt cô con gái nhỏ đang run rẩy xuống, cởi bộ đồ ướt khỏi người cô bé. Cô đặt chúng sang một bên phòng trường hợp cảnh sát muốn lấy chúng làm bằng chứng.

“Con xin lỗi mẹ.” Giọng Sophie nhỏ và yếu ớt. “Con định đi vào phòng tám thì thấy hắn. Hắn chụp láy con. Con rất sợ.”

“Đương nhiên rồi, con yêu.” Tim Morgan như vỡ vụn, nhìn thấy đứa con gái nhỏ đối mặt với kẻ đột nhập khiến cô tan nát. Sophie run rẩy và Morgan muốn băm vằm gã đột nhập kia làm trăm mảnh.

Và có lẽ là đặt những mảnh vụn kia cho lửa thiêu đốt.

Hít một hơi để lấy bình tĩnh, cô kéo cái áo ngủ flannel qua đầu Sophie. “Con là cô bé rất dũng cảm. Cụ đã đuổi hắn đi rồi.”

Những đứa trẻ của cô vẫn ổn. Nếu cô nhìn vào thực tế đó, cô sẽ vượt qua được tình cảnh này.

Khi đã mặc lại đồ xong, hai tay và hai chân của Sophie siết chặt lấy Morgan. Cô con gái ba tuổi của cô mạnh mẽ đáng kinh ngạc… mạnh mẽ tuyệt đối.

“Giờ thì ổn cả rồi.” Morgan dỗ dành, lê chân với sức nặng của cô bé.

“Morgan!” Tiếng thét của Gianna vang lên từ cửa trước.

Tim thắt lại, Morgan bế Sophie ra ngoài hiên. Ba bậc bê tông dẫn ra lối đi bộ phía trước. Ông cụ đang nằm dài ở bậc dưới cùng.

“Cứ bình tĩnh.” Ông nói với tiếng thì thầm hổn hển. “Ông vẫn còn sống.” Nhưng những lời của ông lạc đi, khuôn mặt ủ rũ, và một chân bị ngoặt sang một bên.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh

Truyện bạn đang đọc dở dang