Lance và Morgan ngồi trong phòng chờ ở bệnh viện. Morgan im lặng nhìn xuống tấm thảm màu xám đen. Cô đã chẳng nói một lời từ khi một y tá đến gặp cha mẹ của Chelsea mười phút trước đó. Đôi mắt của Morgan tối lại và nhìn xa xăm, còn Lance tự hỏi ký ức không hay nào đang lởn vởn trong tâm trí cô.
Đã vài giờ trôi qua từ khi họ nhìn thấy video trong bếp của Tim. Vài cuộc điện thoại đã xác nhận rằng Chelsea đã được đưa tới bệnh viện. Một người hàng xóm đã được nhờ trông chừng mấy đứa nhỏ để Tim, bà Patricia và ông Rand có thể tới bệnh viện.
Lance chạm vào bàn tay của Morgan, đan những ngón tay họ vào nhau. Những ngón tay của cô lạnh ngắt. “Em ổn chứ?”
“Khi cha tuyên úy đến nhà nói với em rằng John đã chết, em chỉ có một mình. Mấy đứa nhỏ cũng ở đó, nhưng em là người lớn duy nhất. Sophie vẫn còn là một đứa bé. Em thậm chí còn không nhớ hai tiếng đồng hồ tiếp sau đó như thế nào. Em không biết ai đã chăm sóc mấy đứa nhỏ. Có lẽ là cha tuyên úy. Có lẽ là nhân viên quân đội, người đi cùng với ông ấy. Mà có lẽ là em.” Cô dừng lại để thở chầm chậm. “Ai đó đã gọi cho ông nội vì ông và Stella ngay lập tức xuất hiện tại nhà. Em không nhớ gì khác vào ngày đó nữa. Trừ đám tang của John, những tuần tiếp theo đó thật mơ hồ.”
Lance siết chặt tay cô, nỗi đau trong giọng nói của cô làm tim anh đau nhói. “Có lẽ như vậy lại tốt nhất.”
“Có lẽ vậy.”
“Chelsea vẫn còn sống.”
“Em biết.” Giọng Morgan nhẹ nhàng. “Em chỉ nghĩ thật tốt cho Tim khi đã có được sự trợ giúp. Anh ta không phải một mình. Chelsea vẫn còn sống, nhưng chúng ta không biết chuyện gì đã xảy ra với cô ấy. Cô ấy đã trải qua những gì.”
Lance cá rằng nó hẳn là khá khủng khiếp. Ngay cả khi không nhìn thấy cô ấy trực tiếp, anh cũng đã thấy khuôn mặt cô trên video ghi hình. Cô bẩn thỉu và tơi tả, khuôn mặt bầm dập của cô có màu của một miếng thịt bò tươi, những bộ phận trên mặt sưng húp. Tim phải mất vài giây mới nhận ra cô ấy, và anh ta đã vô cùng bàng hoàng.
Một cái bóng xuất hiện nơi ngưỡng cửa.
“Các bạn đây rồi.” Cảnh sát trưởng quận đi vào. Ông đi tới cái máy pha cà phê di động đặt ở một góc trên bàn và pha một ly cho mình. Ông lấy một cái ghế ngồi đối diện với Morgan và Lance. Đôi mắt ông tỏ ra phiền muộn, và ông cầm cái ly bằng cả hai tay, nhưng Lance có thể thấy đầu ngón tay ông run run.
Cảnh sát trưởng quận King không dễ bị xúc động như vậy. Ông chắc chắn đã nhìn thấy nhiều điều tệ hại trong mấy chục năm làm việc trong ngành thi hành luật. Nhưng Chelsea đã khiến ông bị như vậy. Sự khó chịu khuấy động nơi ngực Lance. Chelsea đã nói gì với cảnh sát trưởng quận chứ?
“Cô ấy thế nào rồi?” Morgan hỏi.
“Vẻ ngoài cô ấy khá tệ, nhưng cô ấy vẫn còn sống,” Cảnh sát trưởng quận dừng lại để uống cà phê. “Thật không may, kẻ bắt cô ấy đeo mặt nạ trùm kín đầu, nên cô ấy không thể mô tả hắn ta chi tiết ngoài việc nói rằng hắn ta cao khoảng một mét tám, có lẽ là cao hơn một chút, và khỏe. Cô ấy không nhận thấy hắn có giọng nói đặc trưng gì, vậy nên có lẽ hắn không xuất thân ở vùng đặc biệt nào đó.”
“Những mô tả ấy khớp với Harold Burns,” Lance nói.
Cảnh sát trưởng quận nhún vai. “Mô tả của cô ấy khớp với một tỷ lệ cao những cư dân nam giới ở Quận Randolph.”
“Ông đã cho người ra ngoài tìm kiếm ở khu rừng nơi mà cô ấy bị giam giữ chưa?” Morgan hỏi.
Cảnh sát trưởng quận gật đầu. “Chúng tôi đã làm rồi, nhưng không biết cô ấy đã chạy bao lâu và bao xa. Từ những vết thương nơi bàn chân cô ấy, chúng tôi nghĩ cô ấy đã qua khu đất nào đó. Vài cây số. Nó có thể là một ngôi nhà hoặc cái nhà lều trong rừng, và cô ấy bị giam trong một cái container chứa hàng. Sẽ thật khó khoanh vùng tìm kiếm trừ phi chúng tôi có thể có thêm thông tin từ cô ấy. Chúng tôi đang tìm các bức ảnh vệ tinh về khu vực đó để xem xem chúng ta có thể thấy cái container nào không, nhưng Chelsea nói rằng ở đó có những nhánh cây có thể che khuất nó.” Khuôn ngực lớn của ông căng lên rồi hạ xuống. Ông nhìn đăm đăm vào ly cà phê của mình. Cuộc phỏng vấn đầy nỗ lực đã khiến ông phiền não. “Tôi ước gì cô ấy nhớ thêm các thông tin chi tiết.”
“Cô ấy đang bị sang chấn mà.”
“Đúng vậy.” Ông lấy lại khuôn mặt với vẻ ngoài lạnh lùng như thường lệ. “Chúng tôi đã gửi cái chăn và cái váy mà cô ấy mặc cho đội pháp y rồi. Họ sẽ cố gắng và truy tìm bằng chứng để lại hoặc ADN, nhưng với khoảng cách cô ấy đã chạy trong rừng, tôi không chắc là các kỹ thuật viên sẽ tìm thấy được gì có ích cho lắm. Khi cô nói chuyện với cô ấy, xin ghi chú lại. Bất cứ thông tin nhỏ nào cũng có thể giúp chúng tôi tìm ra gã đó.”
“Cảm ơn vì đã cho chúng tôi biết,” Lance nói.
Cảnh sát trưởng quận ném cái ly rỗng vào thùng rác trong khi đi ra ngoài.
“Giờ làm gì đây?” Morgan đứng lên và duỗi người.
“Anh không biết.” Lance đứng lên. “Sharp và anh được thuê để tìm Chelsea, và cô ấy đã không còn mất tích nữa.”
“Em không chắc Tim sẽ cần một luật sư trong lúc này. Em cũng không biết làm gì đây nữa.” Morgan bước dài trong phòng. “Hãy cho Tim thêm ít thời gian.”
Họ không phải chờ lâu. Tim đi vào phòng, mắt anh trông như thể anh mới là người bị sang chấn. “Tôi chỉ có ít phút. Tôi muốn quay vào với Chelsea.”
“Dĩ nhiên rồi,” Morgan nói. “Đừng cảm giác như anh cần phải báo cáo thông tin cho chúng tôi. Cứ quay lại với vợ anh đi.”
“Cô ấy đang…” Anh liếc nhìn ra xa, rồi quay đi và ngồi vào một cái ghế. Tựa hai khuỷu tay lên hai đầu gối, anh gục đầu xuống rồi lùa hai bàn tay vào tóc.
Morgan di chuyển tới cái ghế kế bên anh. Không nói gì, cô đặt một tay lên lưng anh. Hai vai Tim rung lên khi anh lặng lẽ khóc. Anh ngẩng đầu lên sau vài phút, mắt anh vẫn hoang mang.
“Cô ấy đã run rẩy khi tôi vào gặp cô ấy. Thật khó khăn.” Cơn giận ánh lên trong đôi mắt nhòe nhoẹt của Tim. “Nhưng cô ấy thật mạnh mẽ. Mạnh mẽ hơn là tôi từng biết.” Tim tựa ra sau và lấy ống tay áo lau mặt. Đôi mắt anh trông ảm đạm khi anh nói: “Hắn đã đóng dấu cô ấy.”
“Gì cơ?” Lance hỏi.
“Một con dấu. Nó trông giống như ký tự vô cực.” Tim thở dài. “Bác sĩ nói rằng bác sĩ phẫu thuật tạo hình sẽ kiểm tra nó. Giả như họ không thể xóa nó thì sao? Mỗi lần cô ấy thấy nó, cô ấy sẽ nhớ lại toàn bộ việc bị giam giữ. Cô ấy sẽ không bao giờ có thể đẩy nó ra được khỏi tâm trí mình.” Tim đứng bật dậy và bước dài trong căn phòng nhỏ. Ánh mắt anh hướng tới những vị trí ngẫu nhiên trong căn phòng và đảo mắt mà không có vẻ như lưu tâm đến những gì mình đang nhìn vào, như thể tâm trí anh không thể làm việc vài tiếng gần đây. Tim là một người đàn ông đang đứng ngay bờ vực của sự sụp đổ. “Tôi phải quay lại với Chelsea. Tôi không biết phải nói gì với cô ấy nữa.”
Morgan trả lời: “Anh có nói gì đi nữa thì cũng không thể quay ngược thời gian để thay đổi những gì đã xảy ra. Chỉ cần nói với cô ấy rằng anh yêu cô ấy. Cô ấy sẽ rất cần anh.”
“Cô nói đúng. Cảm ơn.” Anh hướng về phía cửa.
“Chúng tôi có thể làm gì không?” Lance chỉ là lo lắng về bất cứ mối đe dọa thể chất tức thời nào đó tới tính mạng của Chelsea. “Cảnh sát trưởng quận đã cho một bảo vệ canh gác cô ấy chứ?”
Tim gật đầu. “Ông ấy đã cử một nhân viên canh bên ngoài phòng cô ấy tối nay.”
Hy vọng rằng cảnh sát trưởng quận sẽ sẵn lòng tiếp tục bảo vệ cô cho tới khi người đàn ông bắt cóc cô bị bắt. “Còn về buổi họp báo, anh muốn làm gì?” Morgan hỏi. “Nó được lên lịch lúc bảy giờ.”
Lance xem giờ trên điện thoại. Giờ hơn sáu giờ rồi. Bụng anh cồn cào, như thể nó chỉ vừa biết được đã đến giờ ăn tối. Mà họ đã ăn trưa chưa? Họ chẳng nhớ gì về ngày hôm nay cả.
Tim trông có vẻ không chắc chắn lắm. “Cảnh sát trưởng quận nói ông ấy đã xử lý việc cập nhật thông tin cho báo chí, nhưng ông ấy đề nghị ai đó đến để thay mặt cho gia đình. Tôi thật sự không muốn bỏ Chelsea lại, và cha mẹ cô ấy không ổn định tinh thần cho lắm để có thể trả lời trước ống kính. Còn giải thưởng thì thế nào đây khi cô ấy đã được tìm thấy?”
“Mục đích ban đầu của buổi họp báo là để kêu gọi công chúng giúp đỡ tìm ra cô ấy. Các chi tiết của giải thưởng còn chưa bao giờ được công bố, nên giờ chúng ta có thể chỉ rút lại giải thưởng vì cô ấy đã được tìm thấy.” Morgan nói chắc chắn.
Tim lắc đầu. “Cha Chelsea muốn giải thưởng vẫn được duy trì như cũ cho ai cung cấp được thông tin giúp bắt giữ và kết án kẻ đã bắt cóc Chelsea.”
“Được rồi,” Morgan nói. “Tôi sẽ viết lại lời phát ngôn mà chúng ta đã thảo ra trước đó.”
“Vậy, cô sẽ xử lý buổi họp báo cho chúng tôi chứ?” Tim hỏi.
“Được,” Morgan nói.
“Cảm ơn rất nhiều. Chúng tôi thật sự cảm kích sự giúp đỡ của các bạn. Không ai trong chúng tôi ngay lúc này có thể suy nghĩ thông suốt được.” Tim rời đi.
“Em cần phải tới buổi họp báo.” Morgan lấy cái túi của mình.
“Anh sẽ đưa em đi.” Anh không vui khi cô lại… một lần nữa tình nguyện xuất hiện trước công chúng. Nhưng cô sẽ làm hết sức mình cho thân chủ của cô. Và Lance thì sẽ ở ngay sát bên cô.
Họ rời khỏi bệnh viện, đi qua bãi đậu xe. Quay lại chiếc xe Jeep, Lance khởi động máy. “Em có cần ghé văn phòng không?”
“Không còn thời gian nữa.” Morgan mở túi ra, chải tóc, tô lại son môi. “Em sẽ làm nhanh thôi. Em sẽ chỉ thông báo đơn giản về việc gia đình họ đã rất vui mừng khi Chelsea quay về và kêu gọi công chúng tôn trọng sự riêng tư của gia đình họ. Cảnh sát trưởng quận sẽ phải trả lời các câu hỏi về việc điều tra hiện thời.”
Lance lái xe tới tòa thị chính, nơi cảnh sát trưởng quận đã sắp xếp một căn phòng cho buổi họp báo. Cho tới khi họ đến nơi, giới báo chí đã tụ họp và sẵn sàng ở đó. Ít nhất là có mười hai nhà đài có mặt. Sự biến mất của Chelsea đã không thu hút sự chú ý nhiều như thế này, nhưng sự việc hy hữu một nạn nhân thoát khỏi kẻ bắt cóc thì lại khác. Khi đã mất tích một tuần, chắc chắn hầu hết mọi người đã chẳng còn để ý gì tới Chelsea mà xem cô như đã chết.
Morgan đi về phía trước căn phòng. Lance chọn một chỗ gần bức tường, xa khỏi hướng của ống kính truyền thông, nhưng đủ gần để hỗ trợ.
Cảnh sát trưởng quận King bước lên phía sau cái bục. Morgan chọn chỗ ngồi kế bên ông. Họ kiểm tra micro, rồi cảnh sát trưởng quận mở đầu buổi họp báo, giới thiệu bản thân và Morgan, sau đó đọc một thông cáo đã chuẩn bị trước. “Chelsea Clark đã được tìm thấy bên vệ đường Breakneck vào sáng nay bởi một người lái xe chạy ngang qua. Phòng Cảnh sát quận thấy biết ơn khi cô ấy vẫn còn sống và đoàn tụ với gia đình mình. Chúng tôi sẽ vẫn điều tra về việc biến mất của cô ấy, và chúng tôi nhất quyết phải đưa được tên bắt cóc cô ấy ra trước công lý.”
Báo chí lập tức cắt ngang với các câu hỏi. “Cô ấy hiện như thế nào?”
Cảnh sát trưởng quận trả lời: “Cô Clark đã ổn định.”
Một phóng viên ở hàng trước đứng dậy. “Cô ấy đã ở đâu cả tuần qua?”
“Nó cho thấy rằng cô ấy bị bắt cóc và bị giam giữ bởi một người lạ.” Cảnh sát trưởng quận nói.
“Cô ấy đã được thả ra sao? Hay đã bỏ trốn?” Một phóng viên khác hỏi.
Cảnh sát trưởng quận cúi người gần tới cái micro hơn. “Rõ ràng là cô ấy đã bỏ trốn.”
“Điều ấy nghĩa là gì?” Phóng viên này nói giọng gần như thù địch.
Cảnh sát trưởng quận hơi căng người. “Nghĩa là tôi không thể công bố thêm thông tin khác về việc điều tra đang được tiến hành.”
Một người đàn ông cao gầy đẩy đám đông để tiến lên trước. “Vụ này có liên quan tới thi thể người phụ nữ được tìm thấy ở Công viên Black Run của bang không?”
“Không.” Cảnh sát trưởng quận trông như bị choáng. Ông không thường bị thử thách công khai như thế này. “Vào lúc này, chúng tôi không có bằng chứng gì để liên kết với vụ án kia.”
Người đàn ông này tiếp tục. “Ông có được sự mô tả về người đã bắt Chelsea Clark không?”
Rõ ràng là bị làm cho điên lên với những câu hỏi bất tận không ngừng của phóng viên, cảnh sát trưởng gồng hai vai lên. Ông hít vào, làm ngực căng lên và ngồi cao hơn. Ông cố gắng dùng ánh nhìn chằm chằm để uy hiếp Tên Gầy kia, nhưng biểu lộ của gã phóng viên vẫn khá tự mãn.
Khi cảnh sát trưởng quận phát ngôn, những lời của ông cẩn trọng, được lường trước tính sau và đầy vẻ uy quyền. “Chelsea Clark bị bắt vào tối thứ Sáu trước và bị giam sáu ngày bởi một người đàn ông đeo mặt nạ. Cô ấy chưa bao giờ thấy khuôn mặt hắn ta.”
Tên Gầy đổi đối tượng thăm dò thông tin của mình. “Cô Dane, là người thay mặt hợp pháp của gia đình, cô có thể tiết lộ thông tin chi tiết nào không? Công chúng có quyền biết liệu họ có đang gặp nguy hiểm không.”
“Gia đình Chelsea rất biết ơn khi cô ấy đã trở về và đang tập trung lo cho sức khỏe và tinh thần của cô ấy. Họ xin mọi người hãy cảm thông và cầu nguyện cho cô ấy,” Morgan nói. “Nếu các bạn muốn thông tin chi tiết về vụ này, hãy hỏi cảnh sát trưởng quận.”
Tên Gầy không nản lòng, mà hỏi tiếp: “Có khi nào có một kẻ giết người hàng loạt ở Quận Randolph không?”
Cảnh sát trưởng quận cúi gần xuống cái micro. “Chúng tôi không có bằng chứng để cho rằng các vụ này có liên quan với nhau hay có dấu hiệu để có thể vội vàng kết luận như vậy vào lúc này.”
Ngoại trừ việc có hai người phụ nữ, có độ tuổi giống nhau và vẻ ngoài khá tương đồng, đã bị bắt cóc và đánh đập.