Thoát Thân

Lượt đọc: 8584 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 27

Chelsea nằm tựa đầu trên gối. Các dây thần kinh âm ỉ trong cô giống như những dòng điện. Cơ thể cô không chấp nhận việc cô đã an toàn. Họ đặt cô ở phòng đối diện với phòng y tá để cô được giám sát chặt chẽ. Nhưng nó nằm ở trung tâm tầng, đông đúc và ồn ào. Mỗi tiếng va chạm của khay kim loại hay tiếng hộc tủ đóng lại đều làm cô giật mình. Vị bác sĩ, một phụ nữ châu Á nhỏ người với phong thái trầm tĩnh, nói rằng cô đã ổn định. Nhưng cô không cảm thấy mình đã ổn.

Theo vị bác sĩ này, cơ thể cô vẫn ở trạng thái chống trả vì hoảng sợ. Họ đề nghị cô dùng thuốc an thần, nhưng cô đã nói không. Chẳng có lý do gì để cô dùng thuốc và lại cảm thấy bất lực lần nữa.

Cô run rẩy, kéo cái chăn sưởi lên tới cằm. Liệu cơ thể cô có ấm áp lại nữa không?  Toàn thân cô đau nhức, từ bàn chân trầy trụa cho tới khuôn mặt bị bầm dập. Hai nhãn cầu của cô đau buốt nếu cô đưa mắt nhìn quá nhanh. Chẳng có chỗ nào trên thân thể cô là không bị cắt, bầm dập, sây sát, hay kiệt quệ.

Nhưng cô đã ở đây rồi. Vẫn còn sống.

Cô đã chiến thắng.

Một âm thanh nơi ngưỡng cửa khiến cô giật nẩy mình.

Là Tim.

Tim cô đập loạn lên khi thấy hình ảnh anh. Cô đã không nghĩ mình có thể gặp lại anh.

Anh bước vào phòng. Dẫu anh đã cố không nhìn cô đăm đăm, cô càng cảm thấy nỗi bàng hoàng của anh với vẻ ngoài của mình. Cô không thấy gương mặt mình trong gương, nhưng cô biết mình trông tệ hại thế nào. Môi cô bị nứt nẻ, hai mắt tím đen, mũi bị gãy. Cô bị thiếu nước và hạ thân nhiệt. Da cô khô và nhăn, như thể nó là của một người nào khác.

Ở chân giường, một y tá viết lên bìa kẹp hồ sơ và nói chuyện với giọng nhẹ nhàng đều đều. “Tối nay trời sẽ mưa.”

Tim lê bước vào phòng cô. Anh dừng lại, như thể sợ tiến đến gần cô. Như thể anh không muốn làm cô hoảng sợ. “Chels ơi, anh đây.”  Bao cảm xúc bóp nghẹt lấy Chelsea. Cô không biết mình cảm thấy gì đầu tiên. Tình yêu. Sự nhẹ lòng. Lòng biết ơn.

Cô đã muốn sống… để gặp lại chồng và các con của mình… và cô đã làm được.

Giờ thì sao?

Người y tá treo cái bìa kẹp hồ sơ vào một cái móc và di chuyển tới bên cạnh Chelsea để đo mạch đập của cô. “Tôi vừa nói với vợ anh rằng mọi người đã vui đến nhường nào khi nhìn thấy cô ấy.”

Sự vui vẻ giả tạo của người y tá làm Chelsea khó chịu. Cô nuốt xuống, họng khô rang.

“Tim.” Giọng cô thều thào.

Anh buông một tiếng thở.

Anh cảm thấy thế nào vậy? Anh hẳn đã nghĩ là cô chết rồi.

“Tôi sẽ để hai người riêng tư một lát.” Y tá đưa Tim một ly nước bằng nhựa. “Tôi sẽ ở ngay bên ngoài nếu các bạn cần tới tôi.” Với cái gật đầu trấn an, người y tá rời khỏi phòng.

Tim đặt ống hút vào giữa hai môi của Chelsea. Cô ngậm hai môi lại và nhăn nhó khi một vảy môi nứt ra. Làm sao cô còn có thể phản ứng với một vết đau quá nhẹ nhàng như vậy sau những gì đã trải qua? Nhưng cơ thể cô dường như quá nhạy cảm. Liệu một người có thể dùng hết nguồn sức mạnh của cô không?

“Anh muốn ôm em, nhưng anh sợ sẽ làm em đau.” Đôi mắt anh ánh lên. Anh đang khóc sao?

“Không sao đâu.” Cô nói, những lời ấy líu ríu phát ra từ đôi môi sưng húp.

Anh cúi xuống giường và nhìn kỹ mặt cô. “Anh muốn hôn em, nhưng anh không biết hôn ở đâu.”

Một giọt nước mắt lăn khỏi mắt cô và chảy xuống thái dương. Cô rút tay khỏi tấm chăn. Tim nắm bàn tay cô, hơi ấm lan tỏa giữa họ với sự thân mật và an ủi. Cô để tay nguyên như vậy.

Đây là những gì cô đã mong ước.

Tim lấy một tay lau mắt. “Anh không biết nói làm sao về cảm giác của mình ngay lúc này. Anh không nghĩ anh sẽ được gặp lại em.”

Cô siết chặt những ngón tay của anh. “Em cũng vậy.”

“Anh yêu em.” Tim nhìn vào mắt cô. “Em là người mạnh mẽ nhất mà anh được biết.”

Những lời ấy của anh sưởi ấm từ cơ thể đến sâu thẳm trái tim cô. “Em cũng yêu anh. Lúc em ở… nơi đó… tất cả những gì em có thể nghĩ tới là về nhà với anh và con.”

“Anh có thể giúp được gì cho em không?”

“Chỉ cần ở đây được không?” Hơi thở tiếp theo khiến cô đau đến tận xương tủy. Những cảm xúc hoảng sợ, hỗn độn nhanh chóng ập tới tâm trí cô, cô hiểu rằng sự hồi phục tâm lý sẽ khó khăn hơn sự hồi phục thể chất.

“Anh sẽ không đi đâu cả.” Tim ghé ngồi ở cạnh giường.  Cô hầu như không thể tin cô đã làm được điều đó. Tiếng gõ cửa làm cả hai giật mình. Chelsea co người lại, một phản ứng mà cô không kiểm soát được.

Ở ngưỡng cửa, cảnh sát trưởng quận hắng giọng: “Cô Clark, tôi muốn nói chuyện với cô vài phút.”

“Không sao đâu, em yêu.” Tim nhìn cảnh sát trưởng quận với ánh mắt cảnh báo. “Đây là Cảnh sát trưởng quận King.”

Tim hất đầu về phía cái ghế nhựa đặt sát tường. “Sao ông không ngồi xuống đã, Cảnh sát trưởng quận?”

Cảnh sát trưởng quận chuyển cái ghế tới phía đối diện với giường của Chelsea và thả người ngồi xuống. Sau đó, ông lấy ra từ trong túi một cuốn sổ. “Cô có nhớ chuyện gì xảy ra vào tối thứ Sáu trước không?”

Chelsea hít thở, một tiếng rít yếu ớt khiến cô nhớ tới William khi thằng bé rơi vào trận khóc thét. Cô lắc đầu. “Không rõ lắm. Tôi chỉ nhớ lại những hình ảnh thoáng qua.” Cô nhắm nghiền mắt lại trong vài giây, nhớ lại việc bị dồn ép, dọa nạt, làm cô hoảng sợ. Cô gạt chúng sang một bên. Cảnh sát trưởng quận sẽ muốn tìm người đàn ông đã bắt cóc cô. Cô phải can đảm mà cố nhớ để giúp ông. “Tôi nghĩ hắn ta đã ở ghế sau khi tôi vào trong xe.”

Hắn đã chờ cô ở lối chạy xe riêng.

“Hắn nói tôi chạy tới Grey’s Hollow. Sau khi chúng tôi đi qua ga tàu, hắn bắt tôi dừng xe và uống gì đó. Tôi cứ mơ mơ màng màng trong nhiều ngày.”

Bác sĩ đã nói rằng thuốc có thể ảnh hưởng đến trí nhớ của cô.

Cảnh sát trưởng quận cau mày. “Điều cô nhớ đầu tiên sau đêm thứ Sáu đó là gì?”

Chelsea nhớ đã thức dậy trong cái thùng container chứa hàng. Thân thể cô bắt đầu run lên.

Tim vuốt tay cô. “Không sao rồi. Giờ em đã an toàn.”

Cô lắc đầu. Nước mắt dâng lên trong mắt cô và chảy xuống hai má. “Hắn… hắn..” Cô không thể thốt nên lời giữa những hơi thở khó khăn. Cô hít vào và nín thở trong vài giây, rồi thở ra. “Hắn xích tôi lại.”

Vết thương bị nhiễm trùng nơi cổ chân cô nhói lên.

“Cô có thể mô tả hắn không?” Cảnh sát trưởng quận hỏi.

Chelsea bám lấy bàn tay Tim khi cô lắc đầu, cảm giác yếu ớt, bất lực và thảm hại. Họ sẽ không thể bắt được hắn nếu cô không thể trả lời ngay cả vài câu hỏi đơn giản. Cô buộc môi mình phải thốt nên lời. “Hắn đeo một cái mặt nạ.”

Cảnh sát trưởng quận cau mày. “Cô có thể nói với chúng tôi điều gì khác rõ ràng hơn không?”

Tim lên tiếng, giọng hơi gắt: “Vợ tôi…”

“Không, Tim. Cảnh sát trưởng đang cố gắng giúp. Em muốn hắn bị bắt.” Chelsea kéo tay Tim. “Em không muốn hắn vẫn ở ngoài kia.”

Hơn ai hết, cô muốn hắn là người bị cầm tù và cô sẽ là người được tự do.

“Được rồi, nhưng cứ nói với anh nếu thấy quá sức,” Tim nói.

Cô thả tay anh ra và lấy nước, uống một ngụm nhỏ. Nước chảy xuống họng cô, mát lạnh và êm dịu. Cô có thể làm được. Cô nâng cằm lên và nhìn vào mắt cảnh sát trưởng quận. “Hắn đeo mặt nạ kín đầu. Nhưng hắn cao khoảng một mét tám, có lẽ cao hơn chút, và khỏe.”

“Giọng hắn thì sao?” Cảnh sát trưởng quận hỏi. “Giọng nói đó có quen thuộc không?”

“Tôi không nghĩ vậy.”

“Giọng có đặc trưng không?”

“Không.”

“Còn về nơi cô bị giam giữ thì sao?” Cảnh sát trưởng quận hỏi.

“Đó là một cái thùng container chuyển hàng đã cũ ở trong rừng.” Chelsea mô tả bên trong cái container rồi mô tả chi tiết làm sao cô ra khỏi đó qua một cái lỗ thủng hoen gỉ ở trần. “Cách đó khoảng ba mươi mét có một cái nhà nhỏ hay cái nhà lều gì đó.”

Khi nói chuyện, giọng cô trở nên yếu đi, cô phải dừng lại để thở lâu hơn. Cô đã cạn kiệt sức lực cũng như cảm xúc, nhưng cô muốn cung cấp càng nhiều thông tin cho cảnh sát trưởng quận càng tốt. “Hắn đã đuổi theo tôi.” Ba từ cuối đó phát ra run run. “Nhưng tôi cứ chạy. Tôi chạy nhanh hết sức. Khi phải dừng lại và lấy hơi, tôi không còn nghe thấy hắn phía sau tôi nữa. Tôi đã lăn người trên mặt đất. Áo tôi mặc có màu vàng sáng. Tôi sợ hắn nhìn thấy màu vải.”

Có lẽ đó là lý do hắn đã chọn một cái áo màu sắc sặc sỡ, cô nhận ra điều ấy với một cơn đau quặn ở bụng. Có lẽ một viên thuốc an thần không phải là ý tưởng tệ.

Cô nhấp thêm nước. “Cây cối trụi lá, khẳng khiu vào thời điểm này trong năm. Sau đó, tôi chỉ tiếp tục di chuyển. Tôi không biết mình đã đi bao xa, nhưng tôi biết rằng nếu dừng lại, tôi sẽ bị co cứng. Và sau đó tôi không chắc mình có thể đi tiếp được nữa không.”

“Thông minh lắm.” Cảnh sát trưởng quận nói.

“Hơn nữa, trời lạnh dần lên, và tất cả những gì tôi có là cái chăn.” Hai bàn tay Chelsea và phần còn lại cơ thể cô run lên dữ dội.

Cảnh sát trưởng quận ghi lại vào sổ. “Cô có thấy cái xe nào không?”

“Không.” Chelsea nhớ lại hình ảnh cái nhà lều và container ở nơi trống trải. “Nhưng chắc nó cũng nằm ở đó. Hắn hẳn phải có phương tiện di chuyển.”

“Cô đã bỏ trốn lúc mấy giờ?” ông hỏi.

“Tôi không biết,” Chelsea nói.

“Cô có biết được mình đã chạy bao xa không?” Cảnh sát trưởng quận nhấn mạnh.

Cô lắc đầu. Đêm đó là một đêm cô mơ hồ với cơn đau, kiệt sức và hoảng sợ. “Tôi không biết.”

Tim lại cầm tay vợ mình. “Chelsea chạy gần như mỗi ngày. Cô ấy rất sung sức.”  Khả năng chạy nhanh vượt trội so với kẻ bắt giữ mình đã cứu mạng cô.

Cảm thấy tức giận, cảnh sát trưởng quận gõ cây bút lên cuốn sổ. “Cô thường chạy bao xa?”

Chelsea tựa đầu trở lại vào gối, lấy sức.

Tim chen ngang: “Khoảng tám đến hai mươi bốn cây số, và cô ấy chạy cũng nhanh nữa.”

Cảnh sát trưởng quận King thở ra nặng nề. “Và cô có đi theo dòng suối hay con đường mòn nào không?”

“Tôi chỉ chạy thôi. Trời rất tối. Cuối cùng, tôi phải đi bộ, nhưng mọi thứ ở trong rừng có vẻ như giống nhau.” Những lời nói và ký ức của Chelsea pha lẫn với nhau, giọng cô cao lên khi sự mệt mỏi kéo cô chùng xuống.

“Cô có nghe thấy gì khi đang ở trong thùng container hay trong khi đang chạy trốn không?” Cảnh sát trưởng quận hỏi. “Bất cứ thông tin chi tiết nhỏ nhặt nào cũng có thể giúp chúng tôi xác định được hắn ta.”

“Không. Tôi không biết.” Chelsea chớp mắt. Nước mắt ứa ra, giọng cô ngắt quãng vì thấy bất lực. “Tôi không nhớ.”

“Có con đường lớn nào ở đó hay cái thùng container có thể được nhìn thấy từ trên cao không?” Cảnh sát trưởng quận hỏi.

Chelsea hình dung trong tâm trí mình. “Tôi không nhìn thấy con đường nào, và ở đó có những nhánh cây cao bên trên, nên tôi không biết. Có lẽ có thể được chăng? Tôi xin lỗi. Trời thì tối, mà tôi lại chỉ quan tâm tới việc bỏ trốn hơn là ghi nhớ từng chi tiết.”

Bác sĩ đi vào phòng và cau mày nhìn cảnh sát trưởng quận. “Như vậy là đủ rồi. Sau khi được nghỉ ngơi, cô ấy có thể nhớ lại nhiều thông tin hơn. Nhưng ông rõ ràng là đã khiến cô ấy đủ mệt cho tới lúc này.”

Bác sĩ cầm trên tay một ống xi lanh. “Tôi biết cô đã không muốn dùng thuốc an thần lúc nãy, nhưng cô vẫn chưa ngủ và cô thật sự cần ngủ một chút. Tôi nghĩ rằng việc nghỉ ngơi sẽ mang lại hiệu quả.”

Vì những cảm xúc xáo trộn trong tâm trí Chelsea đang áp đảo nên cô đồng ý. “Được rồi.” Cô quay qua Tim. “Anh sẽ ở lại đây chứ?”

“Anh sẽ ở đây khi em thức dậy.” Anh xoa xoa trán cô. Bác sĩ tiêm một chất lỏng trong suốt vào tĩnh mạch. Trong vài giây, sức căng cơ thể Chelsea giảm dần. Những ngón tay cô thả lỏng trong bàn tay của Tim và căn phòng mờ dần đi. Cô hầu như không để ý khi cảnh sát trưởng quận đi nhanh ra khỏi phòng.

Giọng bác sĩ văng vẳng trong đầu Chelsea. “Như tôi đã đề cập trước đó, tôi sẽ yêu cầu một bản đánh giá tâm thần. Đó là những kỹ thuật có thể giúp cô ấy nhớ lại các chi tiết, nhưng ngay bây giờ, cô ấy đã đủ mệt mỏi rồi.”  Tiếp đó là giọng cảnh sát trưởng quận: “Tôi sẽ cho một nhân viên trực ở bên ngoài cửa phòng vợ anh tối nay. Chúng ta sẽ đánh giá lại tình hình vào ngày mai.”

Chelsea run rẩy. Kẻ bắt cóc cô đã giam cô gần như cả tuần. Hắn đã tra tấn cô.

Hắn có thể không dễ dàng gì mà tha cho cô.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh