Đã hơn một giờ sáng khi Lance kéo ba cái ba lô vào nhà mình. Rồi anh quay lại chiếc Jeep và bế Ava, Mia vào trong nhà, từng đứa trẻ một, sắp xếp cho chúng lên giường ngủ dành cho khách. Gianna và Sophie tự đi vào. Không thể tin nổi, đứa con nhỏ nhất của Morgan lại vẫn tỉnh táo. Con Snoozer lê bước vào nhà, nhảy lên ghế sofa rồi cuộn người lại.
“Mấy đứa nhỏ có thể ngủ ở phòng khách. Tôi có thể nhường phòng mình cho cô.” Lance nói với Gianna. Anh sẽ ngủ trên đi văng.
Sau khi anh đẩy con chó xuống.
Gianna lắc đầu. “Tôi sẽ ngủ cùng mấy đứa nhỏ. Như vậy, nếu chúng thức dậy và không biết chúng đang ở đâu thì đã có tôi ở đó.”
“Cả bốn người nằm vừa chứ?” Cái giường dành cho khách của Lance khá rộng nhưng vẫn…
“Chúng còn nhỏ mà.” Gianna đã bỏ qua việc thay quần áo. Cô vẫn mặc bộ đồ ngủ với chiếc áo thun len quá khổ, cô mới mười tám tuổi và trông trẻ hơn nhiều. Ngay cả khi đã tăng cân từ khi chuyển đến sống cùng Morgan, Gianna vẫn thanh mảnh, dù trông ít yếu ớt và mạnh khỏe hơn nhiều so với khi cô sống một mình trước đây.
“Được rồi. Tôi có một tấm nệm hơi. Tôi sẽ đặt nó trong phòng ngủ phòng trường hợp cô cần.” Lance vào trong nhà xe và dùng máy nén để thổi tấm nệm đôi. Rồi anh chêm nó vào giữa bức tường và cái giường. Phòng ngủ thứ hai trong căn nhà nhỏ gọn của anh không lớn. Cả Ava hay Mia đều không quấy quả. Thật lạ lùng, chúng đã không phản đối khi bị lôi khỏi giường vào giữa đêm, dù Morgan chỉ nói với chúng rằng ông cụ bị thương. Cô đã không muốn làm chúng hoảng sợ.
Trong ba đứa trẻ, Sophie là đứa đã chịu quá đủ nỗi sợ hãi.
“Tôi sẽ dùng phòng tắm.” Gianna mang theo một cái túi nhỏ về phía phòng tắm ở hành lang. “Cháu ổn chứ, Soph?”
Gật đầu, Sophie đi loanh quanh trong phòng khách, xem xét những món nội thất của Lance.
“Cháu không muốn đi ngủ.” Sophie ôm con ngựa đồ chơi thật chặt, áp vào mặt mình. Hình ảnh ấy làm tim Lance nhói lên. Đứa trẻ này luôn khó đối phó nhưng không hề mè nheo. Cô bé đã có một đêm kinh hoàng và khó khăn.
“Cháu uống một ly sữa không?” anh hỏi.
Cô bé gật đầu và theo anh vào bếp. Đi qua cái đàn piano, cô bé dừng lại: “Cháu dùng nó được không?”
“Dĩ nhiên rồi. Nhưng nhẹ nhàng thôi, được không? Vì Mia và Ava đang ngủ,” Lance nói.
Sophie ngồi xuống cái ghế dài bên cạnh chiếc đàn và đưa một bàn tay lên phía trên phím đàn. Cô nhấn một phím, cái chạm thật khẽ và ngập ngừng, gần như là kính cẩn. Nốt C trung khe khẽ vang lên qua phòng khách.
Lance ngồi xuống kế bên cô bé.
“Chú có thể chơi một bản nhạc không?” Cô bé thả ngón tay xuống một phím mềm khác.
“Trễ lắm rồi.” Lòng anh như thắt lại khi cô bé quay qua và nhấp nháy đôi mắt to xanh nhìn anh. “Nhưng chú hứa chú sẽ chơi cho cháu nghe vào lúc khác. Thực sự, chú còn có thể dạy cháu chơi một bản.”
Cô bé gật đầu và sụt sịt mũi.
“Chúng ta đưa cháu vào giường ngủ nhé Soph?” Gianna đi vào phòng và đưa bàn tay ra. Sophie bò xuống ghế dài, nắm tay Gianna và để cô dẫn cô bé vào phòng dành cho khách.
Lance đành uống cốc sữa. Rồi anh lê cái cơ thể mệt mỏi của mình vào phòng ngủ, cởi áo quần ra, và lấy một cái khăn tắm nhỏ. Anh vẫn còn tỉnh táo, chưa thể ngủ được, lúc Morgan gọi anh. Giờ cũng đã hai giờ sáng.
Anh thường ngủ mà không mặc áo quần. Việc ấy đem lại sự thoải mái, và việc làm bẩn thêm một bộ quần áo trong lúc ngủ thực sự vô lý đối với anh. Nhưng với bốn vị khách nữ trong nhà, làm vậy thì không phù hợp lắm. Anh không có đồ ngủ nên anh mặc một cái quần soóc thể thao cùng áo thun. Vậy là tốt rồi.
Điện thoại anh ở trên đầu giường rung lên. Anh đọc tin nhắn của Morgan: CHỖ XƯƠNG GÃY KHÔNG ỔN. ÔNG ĐANG ĐƯỢC PHẪU THUẬT. NGUY HIỂM NHƯNG KHÔNG CÒN LỰA CHỌN NÀO KHÁC. MẤY ĐỨA NHỎ SAO RỒI?
Anh nhắn tin trả lời: MẤY ĐỨA NHỎ ĐANG TRONG GIƯỜNG VÀ ỔN CẢ. THẬT TIẾC VỀ CHUYỆN CỦA ÔNG ART.
Anh lưỡng lự. Anh muốn nói với cô rằng anh yêu cô, nhưng nói vậy có đúng lúc không? Không. Nói với một người phụ nữ rằng bạn yêu cô ấy lần đầu bằng tin nhắn là không hay.
Anh gõ: CỨ NGHĨ TỚI EM. Câu này cảm thấy còn thiếu, nên anh bổ sung: ANH ĐANG THỨC. GỌI ANH NẾU EM MUỐN NÓI CHUYỆN.
Morgan: ĐƯỢC RỒI. EM PHẢI ĐI. CẢM ƠN.
Ôi, khỉ thật.
Tình trạng của ông Art có vẻ không tốt lắm.
Anh đặt điện thoại xuống. Tội nghiệp ông Art. Tội nghiệp Morgan nữa. Ông Art đã già đối với các cuộc phẫu thuật, và Lance ghét phải nghĩ tới việc Morgan đang ở bệnh viện và lo lắng. Những năm qua, ông đồng thời là cha, là mẹ của cô. Cô đã mất cả cha mẹ và chồng. Cô không cần thêm bi kịch nào trong cuộc đời mình nữa.
Lance trườn vào giường. Anh muốn ở với Morgan hơn, nhưng cô lại giao cho anh mấy đứa nhỏ. Anh sẽ cố hết sức để chăm sóc chúng. Anh nằm im, nhìn lên trần nhà, tự hỏi ai đã đột nhập vào nhà của Morgan và lý do tại sao, và nảy ra trong đầu vài câu trả lời.
Cảm giác như thể anh vừa mới thiếp đi khi có gì đó đánh thức anh. Không phải là tiếng động. Mà là cảm giác. Tóc gáy anh dựng lên.
Anh đang bị theo dõi.
Mọi giác quan của anh trở nên cảnh giác. Anh nhìn vào bóng tối ở ngưỡng cửa đang hé mở, lắng nghe, vẫn nằm im, chờ đợi cho mắt mình quen với bóng tối. Khẩu súng của anh đang ở trên cùng của cái tủ, xa khỏi tầm với trẻ em nhưng cũng xa khỏi tầm với của anh lúc khẩn cấp.
Lướt nhìn căn phòng, anh giật mình khi nhìn ra một cái bóng nhỏ bé đang đứng ở chân giường, nhìn anh chằm chằm.
“Sophie đó hả?” Anh với cái đèn và bật nó lên. Những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt cô gái nhỏ. “Cháu mơ thấy giấc mơ tệ hại. Hắn ở trong giấc mơ.” Cô bé sụt sịt và thở dốc ba lần.
Lance ngồi dậy. “Ổn rồi. Giờ cháu đã an toàn.”
“Cháu sợ lắn .” Cô bé phát âm không rõ từ đó khi bò lên giường và khuỵu gối trước mặt anh, vẫn ôm chặt con ngựa nhồi bông. “Cháu ngủ với chú được không?”
Giọng nói nhỏ bé của cô bé vỡ òa, và tim anh như lớn hơn lần nữa giống như Grinch. Cô bé tin rằng anh sẽ giúp cô bé an toàn.
Làm sao anh có thể nói không chứ?
“À, chắc chắn rồi.” Anh nhấc tấm phủ giường kế bên mình lên và cô bé chui vào. Nhưng cô bé không muốn nằm một bên chiếc giường rộng hơn một mét chín của anh. Cô bé ép cơ thể nhỏ bé của mình vào anh, từ đầu đến chân, như thể từng centimet trên người cô bé cần được chắc chắn rằng anh ở đó để bảo vệ cô bé.
Ôi trời, cái khỉ gì đây?
Lance nghiêng người một bên và đưa một cánh tay choàng qua cô bé. Tiếng thở hài lòng phát ra từ miệng cô bé khi cô bé chìm dần vào giấc ngủ.
Căn phòng vẫn tối om khi Lance lại thức dậy. Sự yên lặng bao phủ căn nhà, và sự mệt mỏi cũng bao trùm lấy anh. Tại sao anh lại thức dậy? Anh xem giờ. Anh chỉ mới ngủ có một tiếng đồng hồ. Chả trách anh vẫn thấy mệt.
Một tiếng thét như xé thủng màng nhĩ trái của anh, anh bất giác nghiêng người đột ngột tránh xa nguồn âm thanh ấy.
Một nắm đấm nhỏ bé đập vào đầu anh, và chuỗi sự kiện trong đêm nay ồ ạt trở lại trong đầu óc anh. Kế bên anh, Sophie quẫy đạp, rồi nằm ngửa xuống lại. Cô bé nhìn đăm đăm thẳng lên trần nhà, đôi mắt to mở rộng nhưng vô hồn. Cô bé hét lên, âm thanh bật ra của sự hoảng loạn, rên rỉ khiến Lance khó chịu đến tận xương tủy. Lông trên cánh tay anh dựng đứng, da gà sởn khắp người.
Đây có phải là giấc ngủ kinh hoàng không? Hẳn là vậy rồi.
Nó khá là kinh khủng và đáng sợ.
Anh nên làm gì đây?
Cô bé đột nhiên lăn tròn. Gót chân cô bé đập vào đùi anh, trúng đúng ngay vị trí mà anh bị bắn vào năm trước. Cơn đau bùng lên nơi chân Lance. Anh với tay xuống và xoa xoa mô sẹo.
Sophie hét lên: “Không.” Hai tay hai chân cô bé giãy giụa, và cô bé hét lên thêm vài lần nữa trong mười phút tiếp theo. Ruột gan Lance quặn thắt khi anh quan sát, cảm thấy bất lực, hy vọng cô bé không đánh thức hai bé gái kia. Morgan đã không nói là cô có đánh thức Sophie hay không. Trong trí nhớ của mình, anh nhớ loáng thoáng là không nên đánh thức kẻ mộng du, nhưng không biết thông tin này là đúng hay chỉ là do người ta dựng nên. Ngay khi anh đang định đánh thức cô bé dậy, cơn giãy giụa la hét của cô bé dường như qua đi, và cô bé thả lỏng người trở lại trên gối. Một bàn chân nhỏ bé duỗi ngang qua tấm đệm để chạm vào chân anh.
Nhưng giờ Lance sẽ không bao giờ ngủ lại được nữa. Những tiếng la hét của Sophie vẫn còn văng vẳng trong đầu anh.
Anh có đánh động cô bé nếu ngồi dậy không? Anh nhích dần ra xa, từng chút một, cho tới khi trượt khỏi một bên giường và ngồi xuống sàn. Sau khi đắp cái chăn lên tới cằm cho cô bé, anh cho điện thoại vào túi quần soóc, đi vào bếp, làm một bình trà, ước gì nó là cà phê. Trà xanh của Sharp không thể cắt được cơn buồn ngủ sau giấc ngủ một tiếng đồng hồ với một đứa trẻ ba tuổi la hét. Con chó thậm chí còn không hé mí mắt ra khi anh đi ngang qua ghế sofa. Snoozer không phải là một con chó canh nhà.
Rõ ràng là vậy.
Lance kiểm tra tin nhắn. Không có thông tin gì mới từ Morgan. Anh rất muốn nhắn tin cho cô, nhưng lại không muốn đánh thức cô dậy nếu như cô đã ngủ.
Tiếng sột soạt thu hút sự chú ý của anh. Một giây sau, Sophie đã xuất hiện nơi ngưỡng cửa.
“Chú pỏ cháu một mình.” Môi cô bé run run, và cô bé ôm chặt con ngựa nhồi bông. Mắt cô bé mở lớn, nước mắt giàn giụa, hằn những quầng thâm đen.
Ôi trời.
Sự áy náy như đâm vào lòng anh.
Công việc giữ trẻ này sẽ cho anh ít kinh nghiệm. Lance cảm thấy như bị bỏ lại giữa đại dương mà chẳng có thứ gì như một cái la bàn để anh biết anh nên bơi theo hướng nào. Anh phải dựa vào bản năng. Những đứa trẻ thì không thích lừa dối, phải không? Vậy nên sự thật có khi là điều tốt nhất nên làm.
Lance ngồi xổm xuống ngang tầm với cô bé. “Chú xin lỗi. Chú không muốn đánh thức cháu dậy.”
Cô bé đi thẳng tới và tựa đầu vào vai anh. Cơ thể cô bé run rẩy với tiếng thở dài, và tim Lance tan chảy giống như một thanh bơ trên chảo nóng. Anh choàng hai tay quanh cô bé và đứng thẳng dậy bế cô bé lên. Bế theo cô bé, anh đi vào lại trong bếp và rót một tách trà bằng một tay. Sau đó, anh bắt đầu gom các nguyên liệu cho đồ uống protein shake buổi sáng của mình, nhưng nhận ra vẫn còn vài tiếng nữa trời mới sáng và anh không có cách nào để có thể khởi động máy xay mà không làm ảnh hưởng tới ba vị khách khác. Anh bỏ dâu đông lạnh vào lại tủ.
Cơ thể của Sophie mềm nhũn. Lance liếc nhìn xuống. Cô bé có vẻ như đã ngủ trên ngực anh, cái mông nhỏ bé của cô bé tựa trên cánh tay anh, đôi tay bé nhỏ vẫn ôm chặt con ngựa nhồi bông.
Lance nhẹ nhàng ngồi vào cái ghế ở phòng khách. Anh đặt trà của mình trên cái bàn vuông. Sophie cuộn người vào anh.
Giờ làm gì đây? Đứa trẻ đã kiệt sức và sẽ không ngủ nếu như không ở bên anh. Nghiêng người qua một bên, anh uống trà, kiểm tra mail và chờ đợi. Anh hẳn đã thiếp đi lúc nào đó, bởi vì khi Gianna, Mia và Ava xuất hiện từ phòng ngủ, ánh bình minh ngập tràn trong căn phòng và cổ Lance mỏi nhừ, cảm giác như bị ai đó đập vào bằng một cây gậy. Anh ngẩng đầu lên khỏi lưng ghế và xoay vai.
Tiếng nói chuyện của Ava và Mia làm Sophie tỉnh giấc, cô bé bò ra khỏi lòng của Lance. Anh đứng dậy và duỗi thẳng lưng, cảm giác tê khắp hai chân.
“Bọn cháu đói.” Ava chạy về hướng nhà bếp, theo sau cô bé là Mia và Sophie.
Lance chụp cái ly và đi theo chúng. Sáng hôm nay anh sẽ cần hai, mà có thể là ba tách cà phê. Anh mở tủ lạnh. “Ăn trứng nhé?”
Ba đứa trẻ nhìn anh như thể anh vừa nói thuốc độc. Gianna bật cười. “Anh có bánh mì không? Tôi có thể làm bánh mì nướng kiểu Pháp.”
“Ở trong tủ lạnh.” Lance chỉ.
Cô kéo cái ngăn ra.
“Èo. Nó có màu nâu.” Ava chun mũi lại.
“Đó là bánh mì yến mạch,” anh nói. “Nó tốt cho các cháu.”
Không có đứa trẻ nào trông có vẻ bị thuyết phục cho lắm.
“Những thứ khác trong đó là gì vậy?” Mia chỉ vào cái ngăn đông lạnh.
“Hạt hướng dương.” Lance nói với cảm giác hụt hẫng. Trẻ con thì ăn gì nhỉ?
Mia nhăn mặt. “Chúng trông giống như mấy con bọ.”
“Còn bột làm bánh kếp hay bột mì thì sao?” Gianna hỏi.
“Xin lỗi.” Vì anh tuân theo chế độ ăn hữu cơ và lành mạnh, nên bếp của Lance chỉ đầy trứng, rau củ, hạt, đậu.
Có ai đó gõ cửa trước. Lance xem giờ. Ai lại đến nhà vào bảy giờ rưỡi sáng chứ?
“Chờ một chút nhé!” Anh đi tới cửa trước và nhìn qua cửa sổ hông hẹp.
Là bạn trai của Stella - Mac Barrett - đang cầm một túi đồ mua ở cửa hàng tạp hóa. Lance mở cửa.
“Xin lỗi. Tôi vừa tới cách đây hai tiếng.” Mac đi vào. “Tôi mang thức ăn dành cho trẻ em đây.”
“Cảm ơn.” Lance nói, cảm thấy biết ơn.
“Không có gì.” Mac đưa Lance cái túi và cởi áo khoác da ra. “Tôi đã từng trông cháu trai và cháu gái của mình mà.”
“Chú Mac.” Ava và Mia chạy tới ôm anh. Ngay cả Sophie dường như cũng vui vẻ khi thấy anh.
Gianna lấy cái túi hàng. “Ôi, tốt rồi. Bột bánh kếp.” Cô quay trở vào bếp.
Những cô bé đang đói bụng xếp hàng theo sau cô giống như những con kền kền con. Mac ở lại trong phòng khách và nói với giọng trầm thấp. “Anh đã nói chuyện với Morgan sáng nay chưa?”
“Chưa. Tôi định gọi cô ấy, nhưng tôi bận quá.” Lance hất đầu về phía căn bếp đang đông đúc người.
“Chắc chắn rồi. Tôi ghé qua bệnh viện lúc sớm nay. Ông Art đã phẫu thuật xong. Ông ấy gặp vài vấn đề phức tạp vì tuổi già, nên họ đã đưa ông ấy vào phòng chăm sóc tích cực.” Mac hất đám tóc lù xù ra khỏi mặt. “Ông ấy vẫn chưa tỉnh lại khi tôi nói chuyện lần cuối với Stella. Đêm qua là một đêm dài đối với Stella và Morgan.”
Điện thoại Lance rung lên và anh kiểm tra màn hình. “Morgan gọi đấy.”
Anh quay đi để nghe điện thoại. “Chào.”
“Chào anh. Mấy cô bé sao rồi?”
“Chúng ổn. Gianna đang làm bánh kếp cho chúng.”
Morgan nói cho anh biết tình trạng của ông cụ. “Stella vẫn đang cố gắng liên lạc qua điện thoại với anh Ian. Em ấy sẽ ở lại bệnh viện thời điểm này.”
“Em đang định làm gì?” Lance hỏi.
“Em muốn tìm gã đàn ông đã đột nhập nhà mình.” Morgan nói với giọng quả quyết. “Đây không phải là sự cố ngẫu nhiên. Người đã vượt qua hệ thống an ninh nhà bọn em biết rõ hắn sẽ làm gì.”
“Harold Burns sao?” Lance hỏi.
“Có thể. Kẻ đột nhập nói hắn muốn em. Hắn không tìm kiếm tiền mặt hay ma túy.”
“Chỉ cần nói với anh xem anh có thể giúp gì.”
“Mac sẽ đón mấy cô bé tới nhà anh trai anh ấy sau bữa sáng. Chúng đã từng ở đó trước đây.”
“Em muốn anh làm gì?” Lance hỏi.
“Giúp đỡ em. Em sẽ đi tắm nhanh, ghé qua gặp mấy đứa nhỏ ở nhà của Barrett, rồi tới văn phòng. Vụ đột nhập này có liên quan tới vụ của Chelsea, em chỉ cảm thấy vậy. Không ai trong chúng ta an toàn cho tới khi giải quyết xong nó.”