Diego Riva là một gã điển trai, tự nhận là cháu của Cesar Romero nhưng thật ra không phải. Gã mang vẻ mặt bất mãn của kẻ chỉ mang vẻ hào nhoáng bề ngoài.
Gã thấy việc chia chác gần như là không thể và khó chịu khi nhìn người khác hưởng thụ những thứ ngon lành.
Gã đặc biệt tức tối căn nhà tiện nghi mà Don Ernesto cấp cho vợ góa của Jesus Villarreal. Căn nhà và khoản quỹ được cấp cho senora Villarreal không thông qua văn phòng của Diego Riva nên gã đâu có cơ hội kiếm chác.
Chuyến thăm senora Villarreal sau sự ra đi của Jesus không thu được lợi lộc gì. Gã chỉ ra gã xứng đáng được nhận một khoản thù lao nhưng bà ta vẫn thản nhiên, ngồi trong không gian thoải mái được người giúp việc chăm bẵm, trong khi bà chị dữ dằn thì ngồi trong góc ủng hộ bà ta bằng những lời bình luận chua ngoa.
Trở lại văn phòng sau chuyến thăm, Diego Riva sôi sục gần hết buổi chiều, cổ thụt sâu, đảo mắt từ góc này sang góc khác.
Gã đã sửa lại sơ đồ và các chỉ dẫn cách mở hầm tại Miami mà Jesus cung cấp, nhưng gã không chắc Don Ernesto có chi tiền để gã sửa lại cho đúng hay không. Và nếu Don Ernesto không trả tiền để đổi lấy thông tin đính chính, sẽ có một âm thanh rất lớn vang lên ở Miami Beach và rồi sẽ chẳng còn lại ai để trả gì cho gã.
Tìm hiểu một chút thì thấy khoản tiền thưởng nhiều nhất dành cho người tố giác mà chính phủ Mỹ chi trả năm ngoái là 104 triệu đô. Tiền thưởng cho các món có giá trị được phục hồi thì dao động từ mười đến ba mươi phần trăm. Dùng cây bút chì ngăn rẻ tiền để làm phép tính, gã nhận ra với số vàng trị giá 25 triệu đô la thì tiền thưởng của gã tối thiểu sẽ là 2,5 triệu đô la đút thẳng vào túi.
Gã quyết định tố giác Don Ernesto.
Gã gọi đến Phòng Phát giác, Ủy ban Chứng khoán và Sàn Giao dịch, Washington, D.C., được chuyển qua nhiều tổng đài trước khi được nghe một giọng nữ rất thân thiện ở Bộ An ninh Nội địa.
Cô thăm dò sự bất mãn của gã, vốn đã quen xử lý những nhân viên ngân hàng bất bình và mấy tay nhân viên quèn gắt gỏng làm trong các doanh nghiệp. Cô trấn an Diego Riva rằng gã đang làm chuyện đúng đắn và chính đáng. Những thuật ngữ cô dùng là "sửa sai một tình huống xấu" và "biết rằng công lý được thực thi". Cô gọi những người báo tin là "người cáo giác".
Cô đang ghi âm cuộc gọi với Diego Riva mà không có tiếng bíp báo theo quy định. Máy ghi âm đặt cạnh một tấm biển nhỏ trên bàn ghi WHAM, BAM , QUI TAM<2)!
Có một mức độ hợp tác nhất định giữa các chương trình tố giác lặt vặt do Sở Thuế vụ, Ủy ban Chứng khoán và Sàn Giao dịch, Bộ Tư pháp và Bộ An ninh Nội địa điều hành. Quy trình là bất kỳ người nào trả lời cuộc gọi từ một người tố giác cũng sẽ khuyến khích và moi tin từ người gọi và vấn đề được chuyển đến bên có thẩm quyền thích hợp sau đấy.
Đặc vụ cam đoan với Diego Riva rằng thậm chí nếu gã đã báo tin cho một cơ quan khác, thì Ủy ban Chứng khoán và Sàn Giao dịch sẽ thanh toán sớm nhất là 120 ngày sau khi tiết lộ thông tin.
Diego Riva bảo gã muốn yêu cầu xác nhận tiền thưởng bằng văn bản và rằng thông tin của gã sẽ dẫn đến việc tìm lại được rất nhiều chất nổ và vàng trong Hoa Kỳ lục địa.
Đặc vụ Bộ An ninh Nội địa báo sẽ mất vài tiếng. Diego Riva bảo không thể tiết lộ thêm thông tin gì cho đến khi giấy tờ nằm trong tay. Gã ngồi cạnh điện thoại và máy fax.
Một đặc vụ được Cơ quan Sáng kiến An ninh Container của Bộ An ninh Nội địa tại Cartagena chỉ định cấp tốc theo dõi nhà Riva cho đến khi đặc vụ ICE từ Bogota đến thay.