Trên hai xe tiên phong của ICE với sáu đặc vụ mỗi xe, bốn đặc vụ FBI, và đội Chỉ huy Tác chiến Miami-Dade, cộng thêm đội gỡ mìn cùng robot, chạy một hàng trên đại lộ Julia Tuttle, phát còi hụ đến giữa đại lộ rồi từ đấy ra đến Miami Beach thì dùng còi xe cứu thương.
Đội SWAT Miami Beach và một xe chữa cháy đến tòa nhà Escobar trên vịnh trước. Đội tuần duyên Miami-Dade đi đường sông với hai tàu, không đèn đuốc, không còi hụ. Đội SWAT vào nhà tù đằng trước lẫn phía sau.
Một trực thăng cảnh sát bay bên trên làm ống gió cũ sờn rách bay phần phật cạnh đường băng của tòa nhà.
Được lập trình để tránh vướng bẫy, robot nghi ngờ cầu thang hẹp, nhưng nhận được sự khuyến khích từ người điều khiển, robot đi xuống bậc thang tới phòng tầng hầm. Băng đạn trong súng bắn đạn ghém cỡ 12 của robot được đổ đầy nước để chặn mạch nổ trong quả bom. Vỏ đạn của súng có một ngòi nổ điện ở chỗ từng là kíp nổ.
Camera của robot cho thấy hầm mở toang, các ngăn trên trống trơn, mấy bao Semtex ở ngăn dưới. Qua camera của robot, đội gỡ mìn mừng rơn khi thấy mớ dây kích nổ màu sáng rối nùi đã được gỡ khỏi số thuốc nổ rồi chất đống trên bàn đánh bài, cạnh dây kích nổ là công tắc thủy ngân lúc này vô hại. Đây là một nhã ý không phải là đội gỡ mìn không nhận thấy.
Ba cục nam châm mạnh và số dụng cụ của Favorito đã dùng dầu lau sạch sẽ để trong một đống bừa bãi dưới cầu thang.
Họ không tìm thấy ai trong nhà trừ đống ma nơ canh, mấy con quỷ bằng thạch cao và sô đồ chơi.
Cảnh sát từ nhiều cơ quan tấp nập trong tòa nhà. Khi số thuốc nổ rời đi trong xe tải chở mìn thì cơn hãi hùng cũng tan biến.
Đội gỡ mìn bu quanh chiếc ghế điện cổ trong phòng khách và suy đoán xem liệu có dùng để hâm nóng pizza được không. Viên trung sĩ ngồi lên ghế điện, bảo sẽ đun sôi liu riu chứ không rán và đấy là lý do nó không yên vị tại nhà tù Sing Sing. Dường như chuyện gì đối với họ cũng buồn cười khi quả bom đi mất.
Đội tuần duyên chặn đại lộ 79 lẫn đại lộ Julia Tuttle và lục soát mọi con tàu chạy ngang bên dưới.
Terry Robles thu gom số vũ khí ở tòa nhà, một khẩu AK và AR-15 trong phòng của Umberto đã chết. Anh đeo găng tay, tháo rời khẩu AR-15 rồi lấy ra lẫy hãm cò, là một khối nhỏ hình hộp bằng nhôm từ bộ kiểm soát hỏa lực cho phép súng bắn hoàn toàn tự động. Tại hiện trường anh cho các sĩ quan thuộc Cục Rượu, Thuốc lá, Vũ khí (ATF) xem bộ phận hãm cò.
Một đặc vụ ATF xem qua. Lông mày nhướn lên. "Chế tạo mới đây thôi," đặc vụ này nói.
Những bộ hãm cò hợp pháp dùng cho khẩu AR-15 đều được chế tạo trước năm 1986. Một bộ hãm hợp pháp và đã đăng ký sẽ tốn 15.000 đô nếu tìm được món hời và có giấy phép hạng 3.
Một bộ hãm trái phép mới chế tạo sẽ mất đến 250.000 đô tiền phạt và hai mươi năm ở nhà tù liên bang Coleman mà không có cơ may được phóng thích.
"Giúp tôi một việc với," Robles bảo đặc vụ ATF. "Nhanh chóng đem thứ này đến phòng thí nghiệm nhé."
Anh tìm thấy trong phòng của Hans-Peter một tập hồ sơ, là bản sao các bức họa quá gớm không thể nhìn được.
Hai ngày sau, thám tử Robles cùng ATF bí mật theo dõi cái nhà kho tự quản không cửa sổ trông như lò mổ, nơi mà cả người của Don Ernesto lẫn Hans-Peter đều thuê súng.
Chủ kho bảo Robles hãy gọi hắn là Bồ Tèo. Tên thật của gã ghi trong lệnh bắt trong túi của thám tử Robles là David Vaughn Webber, số hiệu WM 48, hai lần đi tù vì sở hữu cocaine, và một lần lái xe sử dụng chất kích thích.
Thám tử Robles và các đặc vụ ATF tìm ra gã vì dấu vân tay trên bộ hãm cò nhỏ trong súng trường của Umberto.