Cari Mora

Lượt đọc: 434 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG BỐN MƯƠI

Đến sân bay, chiếc xe tải mini tấp vào gần cái máy bay cũ, rồi đám người của Don Ernesto dùng xe đẩy lăn các máy giặt lên thang nâng hàng. Số máy giặt chứa đầy vàng mất hút trong máy bay, vào vị trí giữa một hàng máy giặt thông thường đang trên đường sang Nam Phi.

Mưa rơi trên mặt đường nhựa. Bầu trời xám xịt phản chiếu trong từng mảng nước mưa. Một chiếc 707 cũ lướt qua át tiếng nói chuyện. Lúc nó bay qua rồi, Don Ernesto bảo, "Đi với tôi nhé, Cari. Đến làm việc cho tôi đi. Ở đây chỉ gây phiền phức cho cô thôi."

"Cảm ơn ông, Don Ernesto, giờ đây là nhà tôi." "Tôi nghiêm túc khuyên cô nên đi."

Cô lắc đầu. Dưới mưa, mặt cô trông trẻ hơn cái tuổi hai mươi lăm.

Ông gật đầu. "Khi nào bán vàng tôi sẽ cho cô biết. Hãy tìm một nơi cất tiền mặt. Kiếm một hộp ký gửi lớn. Có được tiền rồi thì đưa vào dùng từng chút một cho đến khi có thể đầu tư vào một việc làm ăn nào đấy để đẩy tiền đi cho nhanh. Đến chừng đấy tôi có thể giới thiệu một nhân viên kế toán cho cô."

"Còn dì tôi?"

"Tôi sẽ lo việc đấy, tôi hứa."

Hans-Peter Schneider dõi theo chiếc máy bay từ lề đường bên kia rào chắn sân bay. Điện thoại để trên đùi. Hắn có một tờ giấy ghi số của bên kiểm soát không lưu, các trụ sở sân bay ngoại vi thuộc Sở cảnh sát Miami-Dade, An ninh Vận chuyển và ICE.

Don Ernesto chạy ra nhà vệ sinh. Ông bấm số điện thoại, nói ngay khi vừa bước qua cửa. Khi nhớ ra để kiểm tra bên dưới cửa buồng toilet, ông không thấy bàn chân nào.

Don Ernesto vừa nói chuyện vừa đứng tè.

"Cô ấy làm việc ở Trạm Chim biển, trên đại lộ 79," ông nói.

Tiếng còi hụ đằng xa, có khi là một đám cháy, có khi đang đến tìm họ. Don Ernesto chạy về rồi leo lên máy bay.

Lúc cửa nhà vệ sinh đóng sầm lại, Benito trên bồn cầu có thể để chân xuống được rồi.

Ngồi trong chiếc SUV, Hans-Peter cúp máy, bỏ vào trong túi rồi vò danh sách số điện thoại. Hắn theo dõi đám phi công lượn lờ trên chiếc DC-6A cũ rồi lái xe bỏ đi.

Máy bay lượn vài vòng trên đường băng, bốn cánh quạt cào xé không trung, thổi rạp cỏ cạnh đường băng. Chở đầy máy giặt và vài máy rửa chén - chỉ ba cái là nặng - cuối cùng nó cũng cất cánh lên trời, lượn một vòng dài ra khỏi luồng giao thông và vượt đại dương hướng về phía Nam đến Haiti.

Don Ernesto nhắm mắt nghĩ về Candy và quãng thời gian tươi đẹp đã qua, rồi nghĩ về thời gian tươi đẹp đang đến. Gomez được phi hành đoàn chỉ đạo ngồi một ghế sau khu trung tâm máy bay, xem mẩu tin quảng cáo mát xa trên tờ New Times.

Hai cái tên mà Diego Riva biết là Don Ernesto và Isidro Gomez.

Trát bắt giữ được cấp kịp thời nhưng đến lúc đấy thì máy bay của họ đã kêu rền rĩ trên vùng eo biển Florida, cao chạy xa bay.

« Lùi
Tiến »