Cari Mora

Lượt đọc: 475 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG BỐN MƯƠI BA

Hans-Peter Schneider đã có mọi thứ hắn cần lúc này: Hắn có một nửa khoản phí 200.000 đô để vận chuyển Cari đến cho ngài Gnis và giám sát quá trình chuyển đổi. Hắn được quyền sử dụng những cứ điểm của hắn tại Miami này, chẳng nơi nào được ghi nhận dưới tên hắn, còn thuyền thì được đăng ký với một công ty ở Delaware.

Hắn còn Paloma ở Colombia lo liệu thẻ tín dụng và điện thoại cho hắn.

Hắn nhận được tin nhắn của thợ xăm Karen Keefe đang ngồi tù, chấp nhận đến Mauritania sau khi chấp hành án xong để trang trí cho Cari - Hans-Peter đã đưa cho thợ xăm này một bức vẽ gương mặt mẹ Gnis để tập luyện.

Hắn tự trang bị cây súng phun CO2 loại JM Standard với dao găm chứa chất azaperone đủ làm tê liệt một động vật có vú nặng hơn 50 ký. Hắn giắt một khẩu súng lục 9 mm sau thắt lưng.

Hans-Peter phát hiện ra rằng việc vận chuyển người bị trói sẽ dễ hơn nếu đối tượng nằm trong túi đựng xác thông gió có dây để vác. Nhìn chung, mấy túi đựng xác ngăn mùi và chất lỏng thì kín gió và người nằm trong nếu chưa chết sẽ ngạt thở. Cái túi trong bộ đồ nghề của Hans-Peter thông gió tốt và làm bằng vải bạt một lớp.

Hắn có mấy sợi dây thít chịu tải trọng nặng, clo và bông trang điểm. Hắn có thực phẩm bổ sung để đưa vào theo đường dạ dày lúc ở trên thuyền, thêm vài cây dao mổ bằng đá vỏ chai phòng khi chứng muốn sửa gì đó ở bàn bếp trên chiếc thuyền của ngài Gnis đang vượt biển đến Mauritania.

Cuối giờ chiều Hans-Peter dọn dẹp phòng ốc và đổ Karla xuống bồn cầu.

Hắn dùng thẻ căn cước giả thuê một xe tải nhỏ, rồi dẹp băng ghế ở giữa để chừa chỗ dưới sàn xe cho Cari. Hắn kéo cầu chì của đèn trong xe để giữ mở cửa bên hông khi trời tối.

Trời tối. Bầy chim sáo đã thích nghi với hàng giậu quanh Trạm Bảo tồn Chim biển thuộc Cảng Bồ nông. Hai gia đình nhà vẹt đang cãi vã trước giờ đi ngủ, át cả tiếng nhạc phát ra từ các tàu trên bến du thuyền. Mùi thức ăn trên lò nướng và một luồng khói xanh lơ lửng trên mặt hồ.

Trong bãi đỗ xe cạnh Trạm Bảo tồn Chim biển, Benito đợi trong xe bán tải cũ rích để chở Cari về nhà chị họ, chỗ cô ngủ lại. Điều hòa trong xe không hoạt động đã nhiều năm nay nên lão phải kéo cửa sổ xuống và mừng vì một cơn gió quét qua vùng vịnh.

Chỗ đậu xe mọc um tùm cây cối và lúc chạng vạng thì còn tối hơn.

Cari kết thúc công việc trong phòng chữa trị, khử trùng dụng cụ và lấy một con chuột đóng băng ra cho cú.

Cô nhắm mắt cảm nhận luồng gió thổi qua khi con chim lớn sà xuống quắp lấy phần thưởng.

Benito không muốn hút thuốc khi có mặt Cari trong xe nên lúc này ở trong tối lão cuộn một điếu mà hút trước khi cô ra. Trong bóng tối, mấy ngón tay múp vỗ lên lon thuốc hiệu Buglar. Lão cuộn điếu thuốc, liếm rồi xoắn một đầu. Lão đánh que diêm nấu bếp.

Que diêm lấp lóe ánh cam trong buồng lái và rồi một phi tiêu phóng đến cắm vào một bên cổ lão. Lão chộp lấy cái phi tiêu, điếu thuốc rớt xuống đùi bắn lên tia lửa. Lão thò tay vào túi quần yếm lấy súng lục, vừa chạm được đến báng súng thì tay lái phồng lên, chao đảo trong tầm nhìn của lão, rồi lão chạm được tay nắm cửa nhưng lại bị đánh vào cổ và bóng tối ập xuống.

Hans-Peter đấu tranh tư tưởng khi nạp thêm đạn cho súng bắn phi tiêu. Hắn rất thích hòa tan Benito còn sống nhăn trước mặt Cari, có thể gọi là một sự định hướng - SẼ VUI LẮM không phải sao?!

Thế nhưng thời gian gấp rút. Hắn phải theo du thuyền lớn của ngài Gnis rời điểm Government Cut ra biển rồi vận chuyển Cari ra khỏi hải phận của Mỹ. Tốt nhất là cứ cắt cổ họng Benito thôi. Hans-Peter mở dao ra. Hắn vừa bắt đầu từ bên kia bãi ra đến xe của Benito thì những ánh đèn cuối cùng trong Trạm Bảo tồn Chim biển tắt ngóm rồi hắn nghe tiếng cửa đóng sầm dứt khoát và tiếng chìa khóa leng keng. Không bận tâm đến Benito nữa.

Cari đang đến.

Cô đang ca một đoạn trong bài "Mi Verdad" của Shakira khi tiến đến xe tải. Benito ngồi sau tay lái, sụp xuống, cằm gục xuống ngực. Cari đem cho lão cola me lạnh. Benito đòi chở cô về cho bằng được vậy mà hay ngủ gục lúc cô rời khỏi trạm.

"Hola, mi senor.”

Cô thấy phi tiêu trên cổ Benito đúng lúc nghe tiếng rắc sau lưng, như cành cây cọ bị gãy và cảm thấy nhói ở mông. Cô thò tay vào cửa sổ xe rồi cầm lấy súng của Benito, quay lại, giơ súng lên, nhưng nhựa đường đã dâng lên đổ sập xuống cô rồi cô bao trùm và bóp nghẹt cô, và bóng tối phủ xuống.

Bóng tối. Mùi nhiên liệu diesel lẫn mồ hôi và mùi giày. Có dao động, thập thình dưới sàn kim loại, nhanh hơn mạch đập, tiếng vù vù.

Tiếng máy khởi động vang rền. Hai tuabin diesel khởi động, bị rần máy, rồi tàu bắt đầu chuyển động. Động cơ dịu lại thành tiếng rền thấp, các dao động chuyển hóa đồng pha rồi lệch pha. Ầm ầm.

Cari chỉ hé mắt, thấy sàn tàu bằng kim loại. Mắt mở thêm chút nữa.

Một mình cô nằm trên sàn trong cabin đầu mũi thuyền. Bên trên ngay chính giữa đỉnh đầu là cửa sập bằng Plexiglas trong suốt, vừa là cửa sập vừa là cửa trần. Chút ánh sáng lọt qua cửa sập, và âm thanh khác đi khi tàu rời khỏi nhà thuyền tiến vào màn đêm.

Một gương mặt xuất hiện trên cửa trần, có ai đấy trên boong đang ngó xuống chỗ cô. Là Hans-Peter Schneider. Hắn đeo hoa tai của Antonio, cây thánh giá Gothic.

Cari nhắm mắt, chờ một lát mới mở ra. Giường ngủ hình chữ V bên trên vì cô nằm trên sàn. Có móng tay dính máu rời ra, không phải của cô, ở đường tiếp giáp giữa bục gác chân của giường và xà ngang. Hai cánh tay và vai cô đau đớn, đè xuống sàn kim loại. Hai cổ tay bị cột ra sau và mắt cá chân cô bị trói. Cô thấy được mắt cá chân của mình. Bốn sợi dây thít chịu tải trọng nặng trói chân.

Cô không biết mình đã ở trên tàu bao lâu. Tàu chạy không nhanh lắm. Cô nghe được tiếng nước cuồn cuộn bên hông thuyền. Cô được dạy sau khi bị bắt thì càng thoát ra nhanh càng có cơ may sống sót.

Tại đài chỉ huy trên con tàu đen dài có Mateo cầm lái, Hans-Peter gọi cho ông Imran đang ở trên du thuyền dài hơn sáu mươi mét của ngài Gnis, thả neo chờ cuộc hẹn trên biển.

"Tôi đang trên đường đến," Hans-Peter nói. Hans- Peter nghe tiếng ai đó ré lên gần ông Imran.

"Tôi sẽ chuẩn bị bồn tắm," ông Imran bảo.

"Ý hay đấy," Hans-Peter đáp. "Có khi cô ả ị ra quần ấy chứ." Hai gã đàn ông khúc khích cười đồng tình.

Trong cabin dưới mũi tàu, Cari thận trọng cử động mọi chỗ có thể cử động được. Cô không nghĩ là mình bị gãy cái xương nào nhưng trán thì sưng và dinh dính.

Cô khởi động cơ bắp, gắng hết sức cử động trong lúc nằm nghiêng trên sàn.

vẫn trông chừng cửa trần phía trên, cô lăn mình ngồi dậy, lưng tựa giường. Phải hơi căng mình, năm lần thử rồi cô cũng đưa được hai cổ tay bị trói xuống dưới mông rồi lên sau đầu gối. Cô co đầu gối lên ngực và bằng sức lực kinh hồn cô luồn hai cổ tay xuống dưới bàn chân, thế là xong. Hai tay đang ở trước mặt. Cô thấy bốn dây thít loại chịu tải trọng nặng trên cổ tay giống loại dưới mắt cá chân. Cũng to bản. Hai đầu dây dư nhiều ra khỏi cổ tay.

Bọn trẻ bị trói dưới nước. Dây trói dôi nhiều khỏi cổ tay. Chúng áp đầu vào nhau. Pằng!

Nhớ lại, Cari cảm nhận một luồng hơi nóng xộc lên trong người cùng chút sức lực.

Cởi dây trói bằng cách nào đây? Khó quá. Có thể dùng lực bẩy làm đứt một hoặc thậm chí hai dây thít loại thường bằng cách lấy hông đè lên, nhưng loại dây to bản này thì không được, bốn dây lại càng không. Chêm. Cô không chạm đến dây thít trên cổ tay, nhưng có thể chêm vào dây trói chân nếu có miếng chêm. Cây thánh giá thánh Peter đeo trên cổ có dao bấm bên trong biến mất tiêu. Cô kiếm khắp sàn: dụng cụ, kẹp tóc, bất kỳ thứ gì.

Cô ngọ ngoạy để nhìn vào đầu tàu, có khi có kẹp tóc trên sàn. Không có. Một bồn cầu chuyên dùng trên tàu thuyền, gương soi, một cái kệ, một vòi sen. Một cân y tế. Cô tìm dưới giường, mò mẫm trên sàn. Không gì ngoài một đôi giày đi tàu bốc mùi. Cô có gì dẹt bằng kim loại để làm miếng chêm không nhỉ? Dao bấm của cô mất tiêu. Túi lộn ngược ra ngoài. Cô bị lục soát kỹ. Cô cảm thấy một vết đỏ hồng trên ngực, vết do hàm râu để lại. Hừm. Vật gì dẹt bằng kim loại đây và ĐÓ LÀ DẢI DÂY KÉO KHÓA QUẦN JEAN.

Cari kéo khóa quần. Từ từ, lột quần xuống chân, lột từ trên xuống qua hai chân chụm lại bằng hai cổ tay bị trói.

Cô thử cho dải dây kéo vào chỗ gút trên cổ tay một hồi nhưng cô không điều khiển dải dây kéo được nếu không dùng ngón tay. Nó cứ lật qua lật lại. Cô làm sang mắt cá chân. Hai dây thít được thắt khóa đằng trước. Cô đưa dải dây kéo vào chỗ khóa của dây thít nằm trên. Không được. Không được. Khóa cứ tuột ra. Không được. Không được. Không được. Được rồi. Chốt khóa bật ra, đoạn dây thít dư trượt qua ổ khóa rồi bung ra. Cô nhét đoạn dây thít đứt xuống dưới giường để không bị trên kia phát hiện.

Cô xoa xoa đường lằn đỏ trên chân rồi sang dây tiếp theo. Nó cling đầu nên mất mười hai lần thử mới đứt. Hai dây tiếp theo bị khóa ra sau chân và cô phải mò mẫm làm một bên. Mất mười phút, tàu chạy được một quãng trên sông. Bên còn lại đã nói đủ lỏng để đưa ra trước chân và rồi cô thành công sau ba lần thử.

Nhưng cổ tay thì không được vậy. Cô không thể điều khiển dải dây kéo nếu không có ngón tay. Dây cứ rớt xuống then chốt.

Cô ngả đầu ra sau tựa giường, ngồi trên sàn. Cô

nghe tiếng bước chân trên cầu thang.

Cô có thể chống cự bằng hai chân tự do khi hai tay vẫn bị trói. Giấu bàn chân dưới giường, chơi trò bất tỉnh như thật, câu giờ một chút? Không, đấu thôi.

Cô lấy bàn cân y tế nặng trịch trong phòng tắm.

Cô ngồi dậy, đứng vững, hai tay bị trói giơ bàn cân lên cao quá đầu. Cửa phòng mở và cô đá ngay hạ bộ của Mateo mạnh đến nỗi gã gần như bật lên khỏi sàn. Một cú đá nữa vào vùng bụng dưới cho gã khỏi la lên, gã gập người về trước và cô lấy hết sức đập bàn cân vào gáy. Gã ngã gục úp mặt xuống sàn kim loại, cô lật nghiêng cân và dùng một cạnh nện xuống gáy hai lần. Lần thứ hai tiếng nện nghe mềm hơn. Mùi nước tiểu hăng hắc từ người gã bốc ra, tràn thành một vũng dưới người.

Mới có vài tiếng thình thịch và khục khặc, hầu như không lớn bằng tiếng động cơ và tiếng sóng biển vỗ nhẹ vào mạn thuyền. Hans-Peter ở buồng lái có thể không nghe thấy. Nhưng vài phút sau hắn nhất định sẽ thấy thiếu Mateo.

Tay, tay, cô không thể bơi mà tay chưa được cởi trói trừ phi có phao, một áo phao. Trong cabin không có cái nào. Cô lục lọi người Mateo mong tìm được một con dao, một cây súng. Hans-Peter quá khôn để sai một tên quản ngục mang theo vũ khí vào trong. Trong túi không có thứ hữu ích gì mà chỉ có mấy viên kẹo Chiclet chết tiệt.

Còn cách nào khác để cởi dây thít? Cô không thể bơi xa mà tay chưa được cởi trói. Hơi thở phập phồng bốc mùi thuyền. Mùi khăn trải giường cũ mèm lẫn máu lâu ngày. Mùi nước tiểu từ người chết bên cạnh. Một bên chân bốc mùi giày đi tàu cũ cùng với DAY DA DÊ CƯA KIỂU MA SÁT.

Cô còn bao lâu? Không nhiều.

Hans-Peter từ cầu thang hét xuống. "Kiểm tra dây trói rồi trở lại lên đây, Mateo. Mày mà chơi nó là tao giết đấy Mateo. Tao đang bán thịt tươi."

Cari tìm ra đôi giày đi tàu rồi dùng ngón tay và răng gỡ dây giày da. Cô buộc dây giày thành một sợi dài. Cô luồn sợi dây qua mấu nối trên cổ tay rồi buộc mỗi đầu dây thành một vòng.

Cô cho chân vào hai vòng như cho lên bàn đạp ngựa rồi bắt đầu lắc hai chân như chuyển động đạp xe, dây da rít qua rít lại trên dây thít trên cổ tay và chân cứ lắc, khói bốc lên từ sợi dây dài và dây thít, cô cảm nhận hơi nóng trên cánh tay.

Hans-Peter đang gào lên, "Mateo, lên đây thằng trời đánh. Đáng lẽ tao không nên để mày đi liếm ti cô ta!"

Thình thịch thình thịch, sợi dây da trên dây thít nhựa rít lên. Khói lẫn hơi nóng rồi PÓC, dây thít ở trên đứt lìa, sợi dây da căng qua dây thít còn lại, rít lên rồi khói bay, PÓC, dây thít thứ hai rời ra, một bên vòng dây tuột khỏi chân. Chật vật mất một lúc mới tròng nó vào lại được và PHỰT PHỰT cô đang cố, PHỰT PHỰT PHỰT rồi PÓC.

PHỰT PHỰT PHỰT PHỰT PHỰT PHỰT PÓC. Tay cô tự do, hơi tê, cảm giác râm ran vì máu dồn về.

Cô ló đầu lên cửa sập hình vòm bằng kính đúng lúc thấy ánh đèn vụt qua trên đầu, một vệt sáng, màu tím oải hương như bên trong mỏ một con diều hâu, đấy là bên dưới đại lộ. Đèn hiệu của máy bay trên trời như một ngôi sao đỏ và trắng! Đèn trên mấy cây ăng ten cao sát bên Trạm Bảo tồn Chim biển, nơi cô để sách vở, để giỏ phân bón. Khi tàu chạy về phía Nam, cô thấy đèn xe hơi lướt qua nhanh trên đại lộ, những dải ánh sáng như đạn vạch đường từ súng máy hạng nặng.

Đứng trên giường tầng cô có thể mở cửa sổ trần. Nhưng cửa sổ lại ở mũi thuyền trước. Hans-Peter ở buồng lái sẽ thấy cửa mở. Lúc này họ đang ở phía Nam đại lộ, di chuyển với tốc độ đều đều. Cô không chờ được.

Động cơ giảm tốc rồi dừng. Cô khóa chốt cửa lỏng lẻo. Hans-Peter đang quát tháo xuống cầu thang.

Tiếng bước chân đi xuống.

Cô đẩy mở cửa trần rồi leo ra mũi tàu, dưới kia Hans-Peter đạp cửa.

Hắn có súng gây mê.

Hắn thấy cửa trần mở toang nên leo thang trở ngược lên boong tàu trong khi Cari làm một cú nhảy gọn ghẽ ra khỏi tàu và bơi về bờ đảo Bird Key tối tăm lạnh lẽo.

Giờ Hans-Peter đã mang theo súng trở lên boong tàu, nhìn ngó, tìm kiếm. Hắn quét đèn pha lớn trên tàu và phát hiện ra cô trong ánh đèn, hắn giơ súng.

Lúc bị đèn chiếu, Cari lặn xuống, rất nhanh chạm đáy, nước đủ nông để cô thấy được bóng mình trên lớp cát dưới chân trong ánh đèn.

Cô phải thở, bị đứt hơi dưới nước nên cô ngoi lên tợp một hơi rồi lặn xuống ngay khi súng lao bắn một mũi tên sượt qua tóc, lướt qua trên đầu khi cô đang bơi.

Mũi tên cuối của hắn. Hắn phải xuống boong tàu lấy thêm.

Hans ném khẩu súng xuống rồi quay lại chỗ bánh lái. Từ buồng lái, hắn có thể điều khiển đèn pha và ánh đèn sẽ lia trên mặt nước tìm kiếm Cari lần nữa. Hans-Peter phóng tàu đuổi theo. Hắn sẽ đâm cô bằng con tàu chết tiệt này dù như thế sẽ làm cô chết.

Cari bơi nhanh. Cô chưa từng bơi nhanh hơn. Hai động cơ diesel bình bịch sau lưng cô mỗi lúc một gần, đảo Bird Key gần hơn, cách năm mươi thước.

Tiếng tàu dường như ngay trên đỉnh đầu, cuốn cô đi, ánh đèn sẽ không chiếu xuống đủ mà thấy được cô bởi con tàu lù lù trên đầu. Thuyền chạm đáy. Có tiếng lạo xạo sột soạt một hồi lâu lúc tàu dừng trên bãi cát đảo Bird Key, Hans-Peter phi ra chỗ bánh lái rồi ngã xuống boong tàu. Hans-Peter lẹ làng đứng dậy.

Cari bơi, tay tìm thấy đáy, ngoi lên rồi chạy trong nước mà hướng về đảo Bird Key tối thui không đèn đuốc. Chạy, chạy. Chống cự với hắn dưới nước có phải ý hay hơn không? Quay lại mà chiến đấu đi. Không, mình không thể đá chân dưới nước và hắn có súng lục.

Vào rừng đước, lên đảo Bird Key. Loạng choạng qua bãi rác trên đất, những mảnh vụn trôi dạt từ đám tàu thuyền ăn chơi, rác từ sông trôi dạt vào, thùng đá hỏng, chai lọ, ca nhựa, chạy, bắt gặp nhiều thứ màu trắng trong ánh sáng tờ mờ dưới cây, vấp phải mấy thứ màu đậm hơn, mùi phân chim nồng nặc. Tiếng chiêm chiếp từ lũ chim làm tổ, nhiều bầy đang ngủ trong lùm cây cựa quậy, một sự náo động inh ỏi giữa đám cò quăm.

Không có lối nào thông thoáng, chỉ có vài lối mòn mọc cây um tùm.

Mất vài phút Hans-Peter mới lấy được mũi tên rồi neo tàu để đối phó thủy triều đang dâng, xong xuôi hắn cũng xuống nước, gắn một mũi tên vào buồng đạn rồi hai chân lều khều lội về phía rừng đước dày đặc ven đảo Bird Key, khẩu súng lục giắt thắt lưng còn khẩu gây mê và đèn pin thì cầm tay.

Hắn cần xử lý nhanh vụ này - đội tuần duyên có thể đến xét thuyền. Thật khó để băng qua những lùm đước đến mặt đất cứng cáp bởi hai tay bận cầm súng và đèn pin.

Cari chạy, vấp té ở gần nơi cô cứu chim ưng biển. Bất kỳ vũ khí gì cũng được. Vật gì đấy, dùi cui, lạy Chúa, móc câu cá, bất cứ cái mẹ gì.

Vài con chim chết dưới đất, mắc lưới đánh cá. Một cần câu gãy. Một hộp Miller Lite rỗng.

Mây trôi qua dưới mặt trăng tờ mờ, ánh trăng yếu ớt dao động khi mây trôi bên dưới.

Hàng nghìn con chim rì rầm và náo động, có tiếng chiêm chiếp lảnh lót của lũ chim non cho đến khi chúng im mồm bằng bữa ăn nhẹ là con cá được nôn ra lại.

Một con vạc kiếm ăn ở ven rừng đước, bước cao, bất động với cái cổ như rắn nghển lên để tấn công. Trời đã tối.

Cari tìm vũ khí ở dưới đất đến khi nghe ra Hans- Peter đập lõm bõm trong rừng đước lúc hắn lên bờ, và thật khẽ, cô nép mình vào bụi cây, dõi theo ánh trăng soi lên đỉnh đầu Hans-Peter. Hắn đang tiến gần, giắt súng lục sau thắt lưng. Hắn đang đeo hoa tai của Antonio. Hắn sẽ đi ngang qua cô tại khoảng đất trống nhỏ nơi chim ưng từng treo mình.

Cô thận trọng bước lùi lại vào bụi rậm; chắc cô sẽ tiến tới từ đằng sau rồi đoạt lấy súng. Thận trọng lùi lại, quơ chân từ bên này sang bên kia để dọn trống mặt đất trước khi dồn trọng lượng lên. Đừng tạo tiếng răng rắc.

Một con vẹt vút qua ngay trên đầu cùng một tiếng thét inh tai, vỗ cánh bay đi, rồi Hans-Peter quay sang hướng cô, chĩa súng gây mê và một tiếng rắc, mũi tên bắn sượt lỗ tai, rồi hắn đè lên người cô, cô đá mạnh một cái vào đùi nhưng hắn ở trên còn cô lại nằm áp lưng trong bụi rậm, tay để bên trong áp vào ngực. Hans-Peter rất khỏe, cẳng tay kê ngang cổ họng cô, hắn đang mò trong túi để lấy mũi tên khác cắm vào người cô bằng tay. Có gì đấy chạm lên mặt cô, đung đưa từ người hắn, và cô thấy hắn đang đeo cây thánh giá thánh Peter của cô. Hắn đổi tay tìm túi bên kia và nhân lúc đó cô có thể thụi, thụi, rồi thụi. Tay cô tìm thấy cây thánh giá đang đung đưa, rồi cô búng lưỡi dao ra. Ngắn nhưng không quá ngắn. Cô đâm vào điểm mềm sau cằm hắn, đâm, đâm lần nữa dưới hàm, di lưỡi dao từ bên này sang bên kia. Dao đâm lên miệng hắn, cắt các mạch máu dưới lưỡi đúng như công dụng của nó. Hắn ngồi dậy, tức thở, ôm mặt, khạc máu tứ tung. Cô vặn vẹo bên dưới hắn cố thoát ra, hắn với tay ra sau lấy súng nhưng lại phải ôm lấy cổ họng, máu mũi vọt ra, chảy ồng ộc xuống ngực, dưới ánh trăng một màu đen sì. Thở gấp, cúi gập người, rớt khỏi người cô. Cari chộp lấy khẩu súng sau thắt lưng bắn vào xương sống hắn. Hắn đổ gục vào cái cây nơi chim ưng treo mình. Hắn ngồi dựa cây nhìn cô dưới ánh trăng. Cô nhìn lại. Cô nhìn vào mặt hắn không chớp mắt đến khi hắn chết và cô tiến lại chỗ hắn lấy cây thánh giá.

Và tại nơi ấy, vài ngày sau các nhà chức trách sẽ phát hiện ra hắn, do những người xem chim trên thuyền nào đấy báo. Họ sẽ tìm ra hắn ngồi dựa cây, lũ chim ó đậu trên hai vai như những thiên thần bóng đêm của bản chất hắn, che phủ hắn bằng những đôi cánh đen trong khi chúng ăn phần thịt mềm trên mặt, răng nanh bịt bạc loang loáng, giờ thì lúc nào cũng bắt sáng dữ tợn.

Sắp bình minh. Lũ quạ cựa mình. Tiếng ầm ầm rõ to trên mặt đất, những đàn đi đầu đã bay lên tạo thành vòng tròn, đàn cò quăm trắng sáng chao liệng trong ánh sáng đầu ngày. Mấy chú gà trống đại run run bừng tỉnh.

Nắng ló rạng ở hướng Đông. Từ đảo Bird Key, Cari có thể nhìn thấy đại lộ, đèn báo hiệu của máy bay trên Trạm Bảo tồn Chim biển mờ dần vì bình minh làm lu mờ những vì sao. Trạm Bảo tồn Chim biển, nơi cô để sách vở, túi Vigoro, thẻ sinh viên trường Đại học Miami Dade.

Cari làm phao nổi đeo tay từ hai ca nước loại hai ga lông, một ca có nắp còn ca còn lại đậy bằng một mẩu nhựa buộc với dây câu. Đeo phao nổi vào xong lội về vịnh, không nhìn lại, Cari bơi về phía bình minh.

MIAMI BEACH, FLORIDA

2018

« Lùi
Tiến »