Cari Mora

Lượt đọc: 472 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG BỐN MƯƠI HAI

Một ngày ấm áp cận Giáng sinh. Cây hoa sứ rụng lá để đối mặt với mùa đông hai mươi ba độ. Gió thổi vào chân Cari Mora những phiến lá to khi cô đi bộ từ trạm xe buýt về căn nhà gần con kênh Snake Creek.

Cô xách hai giỏ vải bố. Một giỏ là cây long thủ hồng đang ra hoa và giỏ còn lại là sách vở, cùng một cuốn Bảng chiều dài dùng cho giàn đỡ và dầm mái của Hiệp hội Gỗ Hoa Kỳ.

Vài đứa trẻ nhà hàng xóm, ở độ tám tuổi, đang dựng cảnh Chúa giáng sinh trong sân nhà trước.

Bọn trẻ có nhân vật Mary và Joseph, thêm Chúa Jesus hài đồng trong máng, cùng những cư dân động vật trong chuồng ngựa: một con dê, một con lừa, một con cừu và ba con rùa. Một ống dựng lều cắm xuống đất ngay chính giữa khung cảnh. Hai bé gái và một bé trai buộc đèn dây lên ống rồi giăng ra như dây dựng lều để làm cây Giáng sinh đủ sắc màu ở cảnh máng cỏ.

Mẹ chúng trên hiên nhà dõi theo. Chị coi chừng máy biến điện áp thấp, dây điện cuộn dưới ghế.

Cari cười với người phụ nữ trên hiên. "Nacimiento đẹp đấy," cô bảo.

"Cháu cảm ơn," bé gái lớn hơn đáp. "Kmart là nơi duy nhất cô tìm được một nacimiento bằng plástico đứng được trong mưa đấy ạ. Loại bằng thạch cao chảy hết."

"Cháu còn có rùa ở trong chuồng với Joseph, Mary và Chúa Jesus hài đồng nữa này."

"Chậc, trong Kmart đã hết Những Nhà Thông thái hay Nhà Vua, vả lại bọn cháu có sẵn rùa rồi. Bằng gỗ, nhưng bọn cháu nhúng vào sáp Future phòng khi trời mưa."

"Vậy đám rùa này là..."

"Claro... đây là Ba Nhà Thông thái Rùa," cậu nhóc đáp. "Nếu bọn cháu lấy được vài Nhà Thông thái hay Vua phương Đông, thì chúng sẽ thành rùa bình thường cùng sống trong chuồng đây. Bầu bạn với lừa và cừu."

"Bọn cháu sẽ xới chúng lên cho trông giống mấy con ở Snake Creek," bé gái nói.

"Nacimiento tuyệt vời," Cari nói. "Cảm ơn đã nói cô nghe."

"Không có gì ạ. Khi nào mẹ cắm điện cô đến xem đèn sáng nhé. Feliz Navidad."

Cari nghe thấy tiếng huýt sáo lúc gần về đến căn nhà có tấm vải dầu xanh dương trên mái. Tiếng huýt bắt đầu như một hai tiếng píp rồi lớn dần và nhanh hơn dọc đường rồi đến một lúc nào đấy nghe như cặp đàn ống nhỏ dùng còi hơi. Cô nhận ra ngữ vực huýt sáo vùng Silbo Gomero.

Cô ngờ rằng đoạn ngữ vực huýt sáo này nhắc về người đàn ông đang ngồi trên thềm nhà cô.

Cari chuyển cái giỏ đựng cây trồng nặng trịch sang tay phải. Giỏ khẽ đung đưa bên người.

Thấy cô về, người đàn ông đứng dậy.

Cari dừng chân ở một góc sân và kiểm tra cái cây đang úa vàng.

Cô nhận thấy người khách giắt cao súng ở bên phải thắt lưng - báng súng ngắn hằn lên áo khoác. Thay vì dùng lối đi bộ, cô băng qua bãi cỏ để mặt trời làm anh ta chói mắt.

"Cô Mora, tôi là điều tra viên Terry Robles, Sở Cảnh sát Miami-Dade. Cô nói chuyện với tôi một lúc được chứ?" Vì phép lịch sự, anh cho cô xem thẻ căn cước thay vì phù hiệu.

Cô không đứng đủ gần để nhìn thẻ căn cước. Cô tự hỏi liệu anh có dây thít trói tay trên thắt lưng không.

Terry Robles nhận ra mặt Cari là gương mặt anh nhìn thấy ở những bức vẽ trong tập hồ sơ anh cắp dưới cánh tay. Đối với anh, các bức vẽ giờ giống như những thứ dơ bẩn và đáng hổ thẹn thay vì chỉ là bằng chứng; chúng có cảm giác nóng rực và thật kinh khủng dưới cánh tay anh.

Cari không muốn tiếp Terry Robles trong căn nhà cứ vài lần một tuần cô phải sắp xếp lại mấy món đồ nội thất. Anh là cớm, giống ICE. Cô không muốn anh có mặt trong kia.

Cari mời Robles ngồi bàn trong vườn chứ không phải trong nhà.

Con vẹt mào ở sân sau đang đáp lại tiếng huýt sáo Silbo Gomero của nhà kế bên. Con chim hót xong gào lên đáp trả bằng tiếng Anh rồi tiếng Tây Ban Nha.

"Cô có hiểu ngữ vực huýt sáo không?" Robles hỏi.

"Không. Hàng xóm của tôi tiết kiệm mấy phút gọi di động bằng cách này. Chẳng bao giờ bị hack. Anh thông cảm cho lời lẽ của con chim nhé, nó lúc nào cũng nghe trộm rồi chõ mũi vào cuộc hội thoại của họ - nếu nó nói gì với anh thì không phải tư thù gì đâu."

"Cô Mora, đã có nhiều chuyện xảy ra tại tòa nhà nơi cô từng làm việc. Cô có quen ai ở đấy khi đó không?"

"Tôi chỉ ở cùng họ vài ngày," Cari đáp.

"Trong thời gian ấy ai thuê cô?"

"Họ bảo mình là một công ty điện ảnh, có tên trên giấy phép. Mấy năm rồi có khối người quay phim tại đấy, các quảng cáo trên truyền hình dùng đạo cụ trong tòa nhà."

"Cô có biết ai trong đoàn không?"

"Ông chủ là một người cao ráo tên Hans-Peter."

"Cô biết đám người đấy tìm thấy gì trong nhà không?"

"Không. Tôi không ưa mấy người họ, hơn nữa qua hôm sau là tôi nghỉ việc."

"Tại sao?"

"Họ từng đi tù. Tôi không thích cách họ hành xử."

"Cô có gửi khiếu nại đến đâu không?"

"Tôi khiếu nại với họ trước khi đi."

Robles gật đầu. "Một vài người trong số chúng đã chết, những tên khác thì mất tích."

Anh không thấy Cari phản ứng gì.

"Cô đang đi học."

"Miami Dade. Tôi mới nhập học."

"Cô muốn làm gì?"

"Tôi muốn làm bác sĩ thú y. Tôi đang học lớp dự bị y khoa."

"Cô mới được gia hạn Tình trạng Bảo vệ Tạm thời và giấy phép lao động nhỉ. Chúc mừng cô."

"Cảm ơn anh."

Cô có thể thấy nó đang đến.

Robles cựa quậy trên ghế. "Cô đang được giám sát tư cách công dân. Cô có một giấy phép hộ lý tại nhà, đã chăm sóc người già, dọn dẹp nhà cửa. Đám người kia chuyển rất nhiều vàng ra khỏi tòa nhà cô làm việc. Cô Mora, cô có nhận được chút gì không?"

"Vàng? Tôi nhận của họ tiền đi chợ, và chẳng nhiều nhặn gì."

Ba thỏi tola vẫn còn trong ổ chồn possum trên gác mái.

"Năm ngoái cô chỉ khai báo với Sở Thuế vụ một khoản thu nhập khiêm tốn, nhưng mới đây lại có thể mua căn nhà này."

"Phần lớn vẫn là nhà của ngân hàng. Anh rể của chị họ tôi ở Quito sở hữu nó. Tôi đang chăm lo nhà cửa. Sửa sang lại."

Quả thật là thế, trên giấy tờ. Cô có thể cho tên khốn này xem.

Cơn giận sục sôi trong người Cari khi cô nhìn mặt Robles, nhìn đôi mắt đen giống y mắt cô trong chính sân sau nhà mình.

Cô không nghĩ rắc rối có thể đến đây. Cô không nghĩ nó sẽ đến vườn nhà mình, đến căn nhà của mình, được xây trên một cái nền móng không đứa trẻ nào có thể bị hại bên dưới.

Đối với cô thì mặt mũi Robles trông còn rõ hơn khu vườn xung quanh. Tầm nhìn chính giữa rất rõ nét, như cái lần cô thấy viên chỉ huy ở Colombia bắn đứa nhỏ bên dưới căn nhà.

Cari ngước nhìn cây xoài, nghe nó thở trong gió, hít sâu một hơi rồi một hơi nữa.

Một con ong, nỗ lực tích trữ cho mùa đông, bay đến cây long thủ trong giỏ cô mà đâm thọc quanh mấy bông hoa. Cari chợt nhớ đến nhà khoa học tự nhiên già cô đã chăm sóc ở Colombia, mắt kính gập để trong túi, đội mũ bắt ong.

Cơn giận của cô với Robles thật phi lý và cô biết điều đó.

Cari đứng lên. "Điều tra viên Robles, để tôi mời anh một ly trà đá và đề nghị anh nói cho rõ mục đích của mình."

Thời còn trẻ làm lính hải quân, Terry Robles từng là quán quân quyền anh hạng dưới nặng của Hạm đội Thái Bình Dương trong sáu tuần như mơ; anh nhìn thấy có gì đấy quen thuộc trên gương mặt Cari.

Được. Được. Đến lúc rồi. "Được thôi," anh đáp, sau cả chục lần nghe thấy chữ "được" trong đầu. "Cô có biết Hans-Peter Schneider tính làm gì với cô không?"

"Không."

"Hans-Peter Schneider cung cấp phụ nữ cho bọn chủ các mỏ vàng trái phép ở Colombia và Peru. Nhiều người dính độc thủy ngân vì các mỏ này làm ô nhiễm nước. Vậy thì khó mà bán nội tạng khi họ chết. Hắn buôn nội tạng người không dính độc thủy ngân. Hắn thu gom trong các nhà nghỉ nhỏ. Hắn bán phụ nữ đã bị cắt xẻo cho các hội nhóm có sở thích kỳ dị ở nhiều nơi trên thế giới. Hắn chỉnh sửa trên người phụ nữ. Ý tôi là, nếu không bắt cô thì hắn cũng sẽ khiến cho một người phụ nữ khác khóc thét lên thôi."

Carl không để lộ phản ứng rõ ràng nào.

"Đây là những bản phác thảo hắn thiết kế cho cô. Một lần nữa, xin lỗi vì điều này, nhưng ta không thể xem thường."

Robles đưa cho Cari một đống bức vẽ, úp xuống.

Cô lật từng trang. Theo quan điểm về tay nghề thì đây là những bức vẽ đẹp. Tấm đầu tiên, cô chỉ còn một chi - một cánh tay với bàn tay đem đến khoái cảm cho người chủ - còn được xăm các bức chân dung mẹ Gnis. Không hề có dấu vết của các chi nào khác. Cô như một gốc cây có duy nhất một cành nhánh. Có chú thích nhỏ ở một góc ghi "Mông Boston".

Trở về sau các bản vẽ càng khủng khiếp hơn. Cô xem hết, xếp lại thành một xấp rồi đẩy qua bàn cho Robles.

"Cô có thể giúp chúng tôi bắt Hans-Peter," anh nói.

"Bằng cách nào?"

"Hắn bị cô làm cho ám ảnh. Tôi muốn hắn, Interpol cũng muốn hắn. Chúng tôi cần đưa những khách hàng giàu có bệnh hoạn của hắn vào tù hoặc trại tâm thần, là nơi dành cho chúng. Tôi muốn Hans- Peter dừng việc xé xác phụ nữ cho lũ kia. Cô có thể dụ hắn đến."

"Anh có biết Hans-Peter Schneider đang ở đâu không?"

"Hai ngày qua các thẻ tín dụng của hắn được dùng ở Bogota, Colombia, và Barranquilla, điện thoại thì gọi vài cuộc từ Bogota. Nhưng hắn sẽ quay lại. Nếu không, chúng tôi sẽ chủ động đi cùng Interpol. Một người tố giác đã nhận diện một số khách hàng của hắn. Một tên có một villa ở Sardinia. Tôi có thể thu xếp cho cô vắng mặt ở trường và chỗ làm. Cô tham gia chứ? Cùng tôi tóm hắn được không?"

"Đồng ý."

"Sau đấy tôi muốn tống vào tù những kẻ đã cho thuê súng," Robles nói.

Robles đã tiến hành các vụ bắt giam liên quan đến việc cho thuê súng, nhưng anh cần cho tòa thấy chính số súng kia đã nằm trong tay bọn tội phạm.

"Một trong số súng đấy đã bắn vợ tôi," anh nói. "Rồi bắn tôi, bắn nhà tôi, trông rất giống căn nhà này. Tôi yêu nhà mình như cách cô yêu nhà cô vậy - ý tôi là cách cô yêu nhà của anh rể chị họ cô. Cô từng thấy Hans- Peter Schneider có cây súng nào không?"

"Có."

"Cô thấy gì? Có thể tả lại không?"

"Tả súng sao?"

"Tôi đã đọc đơn xin gia hạn TPS của cô. Tôi biết hoàn cảnh của cô. Cô có chắc là không phải súng đạo cụ chứ?"

"Chúng có hai khẩu AK, loại tự chọn chế độ có gắn ống giảm thanh, một cặp AR-15, một khẩu có bộ bắn liên thanh. Loại nào chúng cũng có băng đạn cong 30 viên và một hộp đạn cho một trong mấy khẩu AK. Hans-Peter Schneider dáng cao thì mang khẩu Glock 9 mm sau lưng trên đai Jackass. Anh dùng chanh không?"

"Tôi không uống trà. Cô Mora, tôi không thể xin lệnh bảo vệ 24/7 ở nhà cho cô, nhưng tôi có thể giới thiệu vài cơ sở bảo vệ nhân chứng mà cô có thể ở lại để không ai tìm thấy. Cô có thể ở đấy đến khi..."

"Không. Tôi sống ở đây."

"Cô cứ nhìn qua mấy căn nhà an toàn xem sao nhé?"

"Không đâu, điều tra viên, tôi đã xem qua nhiều chỗ ở Krome rồi."

"Cô luôn mang theo điện thoại để tôi có thể liên lạc nhé?"

"Vâng."

"Tôi sẽ đề nghị Sở Cảnh sát Bắc Miami Beach thường xuyên để mắt đến nơi này."

"Được thôi."

Điều tra viên Terry Robles nghĩ Cari là một hình ảnh rất đỗi dễ chịu trong buổi chiều vàng ươm này, dù cô có không ưa anh. Anh đã rất cô đơn. Anh nghĩ đến vợ mình ở Palmyra với mái tóc tắm nắng. Anh cần rời khỏi nơi này.

"Hans-Peter vẫn đang bị theo dõi," anh nói. "Khi phát hiện ra hắn tôi sẽ gọi cho cô. Khóa cửa vào," anh dặn.

"Giáng sinh an lành, thám tử Robles."

"Feliz Navidad," Robles đáp.

Chậc, có khi cô ấy không GHÉT mình - dù rằng chuyện đó chẳng làm nên khác biệt gì, trong nhiệm vụ hay gì cũng vậy, Terry Robles nghĩ, bước ra xe.

« Lùi
Tiến »