“Ông có thích tập pilates không?” Ibrahim hỏi.
Gordon Playfair nói: “Tôi không thể trả lời được. Nó là gì?”
Chuyến tham quan Coopers Chase của ông ấy đã kết thúc, Gordon Playfair đang ngồi với Ibrahim, Elizabeth và Joyce, trên ban công của Ibrahim. Ibrahim uống brandy, Elizabeth dùng gin và tonic, còn Gordon uống bia, Ibrahim để dành những món đồ uống này trong tủ lạnh cho Ron, mặc dù gần đây Ron có vẻ thích uống rượu vang.
Chris và Donna đã trở lại Fairhaven. Trước khi rời đi, Chris kể cho họ nghe một chút về Síp và các mối quan hệ của Gianni. Anh ấy khá chắc chắn rằng họ đã xác định được anh chàng của mình.
Donna rõ ràng vẫn còn giận họ, nhưng cô ấy sẽ nguôi đi thôi. Mặt trời đang lặn và ngày dần tàn.
Matthew Mackie đã về nhà ở Bexhill, với hai ngọn nến ông ấy luôn thắp sáng. Joyce đã hứa sẽ xuống thăm ông. Bà ấy yêu Bexhill.
Ibrahim nói: “Đó là nghệ thuật của việc chuyển động có kiểm soát.”
“Hừmmm.” Gordon Playfair nói một cách cân nhắc. “Có bảng ném phi tiêu chứ?”
Ibrahim nói: “Có bàn chơi bi-a.”
Gordon gật đầu. “Cũng tạm.”
Họ nhìn ra Coopers Chase. Ở phía trước là Khu Larkin, với những cửa sổ buông rèm ở căn hộ của Elizabeth. Tiếp tới là Khu Ruskin, Willows và tu viện. Rồi đến những ngọn đồi xinh đẹp, trập trùng đến tận chân trời.
Gordon nói: “Tôi có thể quen với việc này. Có vẻ như sẽ có rất nhiều cuộc tụ tập uống rượu.”
“Luôn luôn,” Ibrahim đồng ý.
Điện thoại đổ chuông và Ibrahim đứng dậy để trả lời. Ông ấy vừa quay đầu nói chuyện với Gordon Playfair vừa bước đi.
“Tôi nghĩ tôi đã khiến pilates nghe có vẻ nhàm chán. Nó rất tốt cho các nhóm cơ chính và giúp ta dẻo dai. Dù sao đi nữa, nó diễn ra vào thứ Ba hằng tuần.”
Gordon nhìn một số cư dân đi ngang qua bên dưới và nhấp một ngụm bia. “Ông biết đấy, tôi không đùa, nhưng tôi không biết liệu có ai trong số những người phụ nữ này từng ở đây hồi đó hay không. Ai mà biết được? Có rất nhiều nữ tu. Tôi không biết. Bà có thể là một trong những nữ tu, Joyce.”
Joyce cười. “Cảm giác như tôi đã là một nữ tu trong vài năm qua. Không phải là tôi cố tình đâu.”
Elizabeth cũng nghĩ giống như Gordon Playfair. Các nữ tu. Có lẽ đó là con đường mà họ sẽ phải hướng đến tiếp theo? Ngày mai là lịch của Câu lạc bộ Án mạng ngày thứ Năm. Có lẽ đó là phương hướng để họ bắt đầu. Bà cảm thấy rượu gin chuẩn bị phát huy tác dụng. Ibrahim trở lại sau cuộc gọi của mình.
“Ron gọi. Ông ấy muốn rủ chúng ta đi uống. Có vẻ như Jason có quà cho tất cả chúng ta.”