“Cháu và Bobby đã đến Cầu Đen, uống một chút mừng tái ngộ, sau khi tất cả chúng ta rời khỏi đây. Chính xác thì là Le Pont Noir.”
Jason Ritchie uống một hớp bia từ chai của mình. Ron cũng cầm một chai bia, như ông ấy vẫn luôn làm vậy nếu Jason ở gần. Làm gương là điều quan trọng.
“Mọi người có thể nói rằng chúng cháu khá là tin nhau? Có vẻ như cả hai chúng cháu đều đã thay đổi, trở nên tử tế hơn sau những năm qua. Bobby không tiết lộ những gì anh ấy đang dự định gần đây, nhưng anh ấy có vẻ hạnh phúc, thế là được rồi. Cháu nghĩ là không ai muốn nói cho cháu biết anh ấy hiện đang làm những gì?”
Jason nhìn Elizabeth và Joyce đầy mong đợi và cả hai đều lắc đầu.
“Tốt thôi,” Jason nói. “Không ai thích làm kẻ chỉ điểm. Nhưng làm sao chúng ta chắc chắn được? Không thể chắc chắn rằng thủ phạm không nằm trong số bọn cháu. Không thể chắc chắn rằng, liệu có phải Gianni vẫn còn sống, nuôi mối hận và quay lại để trả thù. Vì vậy, cháu đã gọi điện.”
Joyce hỏi: “Ồ, cho ai vậy?”
Jason mỉm cười. “Điều gì mà không ai thích làm, Joyce?”
Joyce gật đầu, thừa nhận thất bại. “Một kẻ chỉ điểm, Jason.”
“Cứ cho rằng cháu đã gọi cho một người bạn, một người mà tất cả chúng cháu đều tin tưởng, nhưng cũng là một người mà Gianni tin tưởng, vì những lý do khác nhau. Và anh ta bắt máy—không có lựa chọn nào khác, thực sự là vậy, nếu người gọi điện là hai bọn cháu—và chúng cháu đã hỏi thẳng anh ta. Gianni có tới đây không? Anh có nhìn thấy Gianni không? Chỉ có chúng ta biết với nhau thôi, không bao giờ bị lộ.”
“Vậy người ấy có nói ra không?” Elizabeth hỏi.
Jason nói: “Có. Gianni đến đây ba ngày trước khi Tony bị sát hại và rời đi vào ngày anh ta chết. Gianni vẫn trách Tony vì đã bán đứng mình nhiều năm trước, theo lời anh chàng mà cháu gọi điện. Ai mà biết được với Gianni?”
Joyce gật đầu một cách điềm tĩnh và Jason tiếp tục.
“Có lẽ anh ấy chỉ cảm thấy đã tới thời điểm thích hợp. Để thẳng thắn với nhau. Có một số người nhớ chuyện rất lâu.”
“Và cậu tin tưởng nguồn tin này? Peter có tin tưởng anh ta không?” Elizabeth hỏi.
“Peter?” Jason hỏi.
“Xin lỗi, là Bobby,” Elizabeth nói. “Dấu hiệu tuổi tác. Cậu và Bobby đều tin tưởng anh ta?”
“Tin tưởng bằng cả tính mạng của chúng cháu,” Jason nói. “Anh ấy là tay súng cừ khôi nhất mà bà biết. Và anh ấy có lý do để giúp Gianni. Nếu bạn bè của bà trong đội ngũ cảnh sát không biết anh ấy là ai, thì cháu hứa là cháu sẽ nói cho họ. Nhưng cháu nghĩ rằng họ đủ sáng suốt để suy ra được.”
Ibrahim hỏi: “Tại sao Gianni lại gửi cho cậu bức ảnh, Jason?”
Jason nhún vai. “Cháu nghĩ hắn ta chỉ đơn giản muốn chúng cháu biết hắn ta đã gây chuyện. Khoe khoang. Gianni luôn như vậy. Hắn ta có thể tìm thấy địa chỉ của cháu khá dễ dàng, mọi người đều biết cháu ở đây. Dù Gianni làm bất cứ điều gì, hắn ta luôn phải kể cho người khác.”
“Vậy Gianni có trông vẫn như xưa không? Tên mới của hắn ta là gì?” Elizabeth hỏi.
Jason lắc đầu. “Không phải việc của chúng cháu. Chỉ hỏi đúng những gì cần hỏi. Chỉ muốn biết chắc chắn. Vậy là đủ.”
Elizabeth nói: “Thật đáng tiếc.”
Jason nói: “Chà, nếu cảnh sát không truy dấu hắn ta, cháu chắc chắn bốn người sẽ làm vậy. Và nghe này, cháu và Bobby, chúng cháu chỉ muốn nói lời cảm ơn. Vì đã giúp chúng cháu gặp lại nhau và tìm kiếm sự thật. Những chuyện đó sẽ không thể xảy ra nếu không có mọi người. Thành thật mà nói, nếu không có mọi người, cháu có thể sẽ gặp phiền toái vì điều này. Vì vậy, cháu có một vài thứ nho nhỏ dành cho tất cả mọi người, nếu được?”
Dĩ nhiên là được. Jason mở túi thể thao dưới chân và lấy quà ra. Anh ấy đưa một chiếc hộp gỗ cho Ibrahim.
“Ibrahim, xì gà; tất nhiên là của Cuba.”
Ibrahim nói: “Đó là đỉnh cao của nhân loại, Jason, cảm ơn cậu.”
Món quà tiếp theo thuộc về Ron.
“Bố, một chai rượu vang, là một chai ngon đấy. Bố có thể ngừng giả vờ rằng bố vẫn thích uống bia trước mặt con.”
Ron nhận lấy món quà của mình. “Ồ, một chai vang trắng. Cảm ơn, Jase.”
Jason đưa cho Joyce một phong bì. “Joyce, hai vé để đến xem buổi ghi hình Celebrity Ice Dance vào tháng tới.”
Joyce cười rạng rỡ.
“Vé VIP. Cháu nghĩ bác có thể dẫn theo Joanna.”
Joyce nói: “Không phải Joanna. Chương trình này của ITV, con bé không có kênh này ở nhà để theo dõi tiếp.”
“Còn Elizabeth, Jason nói, không có gì trong tay ngoài điện thoại của anh ấy. “Quà của cháu cho bác là cái này.”
Jason giơ điện thoại lên và lướt ngón tay qua màn hình một cách đầy chủ ý, rồi lại bỏ vào túi. Anh ấy nhìn Elizabeth, bà không biết phải phản ứng thế nào.
Elizabeth nói: “Chà, cảm ơn cậu, Jason, mặc dù tôi khá kỳ vọng đó là một món của Coco Chanel.”
Jason nói: “Cháu nghĩ rằng cháu biết bác thích gì hơn. Bắt kẻ đã giết Ian Ventham chẳng hạn?”
“Đó có phải là món quà của cậu không, Jason?” Elizabeth hỏi.
“Cháu nghĩ là như vậy. Bố và cháu đã giải quyết nó. Phải không, bố?”
Ron gật đầu. “Chúng ta đã làm vậy, con trai.”
Jason nói: “Và, không tự mãn gì đâu, cháu nghĩ rằng một cú vuốt nhẹ sẽ xác nhận điều đó.”