Câu Lạc Bộ Án Mạng Ngày Thứ Năm

Lượt đọc: 3374 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 104

Sau một buổi sáng vui vẻ sửa soạn, thay trang phục và nhắn tin cho bạn bè, Karen Playfair giờ đây chỉ có một mình, ngồi trên chiếc ghế bành xa lạ. Cô ấy đang lắc đầu, nghĩ về sự lạc quan của buổi sáng hôm nay và sau đó là thực tế mà cô vừa trải qua trong bữa trưa.

Karen từng có vài cuộc hẹn hò tệ hại qua Tinder. Nhưng đây là lần đầu tiên có người buộc tội cô giết người.

Thông báo về tương hợp mới hiện lên điện thoại cô ấy vào tối hôm qua. Jason Ritchie. Chà, mình không phiền nếu là anh ta, cô ấy nghĩ vậy. Đây là một người trên mức trung bình. Anh ấy đã nhắn tin, cô ấy đã nhắn tin và trước khi kịp nhận ra, họ đã Le Pont Noir , gọi món salad tôm hùm đất với bắp cải đỏ. Một câu chuyện tình chớp nhoáng dong buồm ra khơi.

Karen cựa mình ngồi lại trên ghế bành và lơ đãng cầm lên một tờ tạp chí từ chồng sách báo trên bàn cà phê. Nó thực sự giống một ấn phẩm thông báo tin tức hơn. Cut to the Chase .

Quay lại với buổi hẹn. Họ nói chuyện phiếm một chút, không quá nhiều, Karen biết rất ít về quyền Anh còn Jason thì biết rất ít về công nghệ thông tin. Những ly nước có ga sủi lên nhè nhẹ được đưa tới và đó cũng là lúc Jason đề cập đến Ian Ventham. Karen ngay lập tức nhận ra rằng đây không phải là một buổi hẹn, và cảm thấy mình thật ngu ngốc. Nhưng điều tệ hơn còn chưa tới.

Giờ cô có thể nghe thấy tiếng Ron Ritchie ở trong căn bếp, ông ấy đang mở một chai rượu vang. Jason đang đi vệ sinh. Cô ấy bắt đầu lướt xem Cut to the Chase , nhưng tâm trí của cô ấy vẫn quay về Le Pont Noir .

Tất cả những câu hỏi mà Jason đã đặt ra cho cô. Không phải cô đã ở đó vào buổi sáng Ian Ventham bị giết sao? Đúng vậy. Cha cô không phải đã từ chối bán đất cho Ian Ventham sao? Vâng, đúng vậy, nhưng nhìn kìa, tôm hùm đất của chúng ta ra rồi. Cô không muốn bố mình bán đất để lấy tiền sao? Cô đã khuyên bố bán đất, đúng, nhưng đó vẫn là việc của bố cô. Chắc hẳn là nếu ông ấy bán, một khoản trong số đó sẽ đến tay cô? Chà, anh chắc chắn có thể giả định như vậy, Jason, nhưng tại sao không thẳng thắn đi và nói những gì anh muốn nói?

Và anh ấy đã nói thẳng. Chuyện này gần như khiến cô buồn cười, Karen nghĩ, khi cô hồi tưởng lại. Cô nghe thấy tiếng xả nước bồn cầu. Anh ấy đã nói gì nhỉ?

Jason đã nghiêng người về phía trước, khá chắc chắn—thực tế là khẳng định luôn. Cô thấy đấy, cảnh sát đang tìm kiếm một người đã ở đây vào những năm 1970 và bây giờ vẫn ở đây, và họ đã đúng theo một cách nào đó. Họ đã tìm thấy xương và có thể ai đó đã bị sát hại, cách đây nhiều năm. Nhưng hãy quên bộ xương đi, họ đã bỏ lỡ điều đơn giản nhất: lòng tham. Ventham đang cản đường Karen kiếm hàng triệu đô la. Cha cô ấy không hề bị suy suyển, và vì vậy, Ventham phải biến đi. Jason đề cập đến một số loại thuốc mà ta chỉ có thể tìm được trên dark web, và Karen chẳng phải làm việc trong lĩnh vực công nghệ thông tin đấy ư? Điều đó không phải sẽ rất tiện sao? Jason đã giải quyết xong vụ án và cảm thấy chắc chắn rằng mình sắp nhận được lời thú tội từ cô. Thành thật mà nói, đúng là đàn ông!

Anh không ngờ Karen lại cười vào mặt mình và giải thích rằng cô ấy là quản trị viên cơ sở dữ liệu cho một trường cấp hai. Đối với cô, truy cập vào dark web chẳng khác nào bay lên mặt trăng. Rằng cô đã nghe nhầm, Jason đề cập đến fentanyl mà cô lại nghĩ anh đang nói tới ventolin và chẳng hiểu anh ấy đang muốn nói cái gì. Rồi, cô ấy đang sống ở một trong những nơi đẹp nhất nước Anh, và dù chắc chắn cô sẽ đổi nơi ấy lấy một triệu bảng Anh, nhưng cô thà ở lại đó với một người cha hạnh phúc, còn hơn là ở một tòa nhà mới nào đó ở Hove, với một người cha đau khổ. Jason trông có vẻ như sẽ đáp lại với một phản hồi thật thông minh, nhưng khi anh cố gắng làm vậy, hóa ra chẳng có gì đáng kể.

Jason quay trở lại phòng và Karen thấy anh ấy trông thật bối rối. Khi ở nhà hàng, anh biết cô đã nói thật với mình. Vậy là giả thuyết nho nhỏ của anh đã sai. Anh ấy xin lỗi và bảo rằng anh sẽ rời đi, nhưng Karen hỏi anh, liệu chăng họ nên tìm ra mặt tích cực nhất của sự vụ không hay này và tận hưởng phần còn lại của bữa trưa. Điều gì sẽ xảy ra nếu họ cuối cùng lại tới với nhau? Đây chẳng phải là câu chuyện hai bạn đã gặp nhau như thế nào hay nhất mọi thời đại sao? Điều đó khiến cả hai đều cười, thế là họ tiếp tục trò chuyện và biến toàn bộ sự việc thành một bữa trưa đáng yêu, kéo dài và ngà ngà say.

Đó chính là lý do tại sao Jason lại rủ cô đến đây để uống thêm một vài ly và giải thích một chút với bố anh.

Đúng lúc ấy, Ron Ritchie bước vào với một chai vang trắng ngon và ba cái ly.

Jason ngồi xuống bên cạnh cô và đón lấy ly từ bố mình. Anh trông thực sự quyến rũ kể từ khi anh buộc tội cô giết người.

Karen Playfair đặt tờ Cut to the Chase xuống chồng sách báo. Và khi làm vậy, cô nhìn thấy bức ảnh. Nằm ở nửa dưới trang báo. Cô lại cầm tờ tạp chí lên và nhìn chăm chú. Chỉ để chắc chắn thôi.

“Cô ổn chứ, Karen?” Jason hỏi, khi Ron rót rượu.

“Cảnh sát đang tìm một ai đó đã ở đây vào những năm bảy mươi, và giờ vẫn còn ở đây?” Karen hỏi, chậm rãi và cẩn thận.

Jason nói: “Đó là những gì họ đang tính toán. Rõ ràng là tôi nghĩ họ đã sai, nhưng chúng ta đều đã thấy suy nghĩ đó dẫn tới điều gì.”

Jason cười, nhưng Karen thì không. Cô ấy nhìn Ron và chỉ vào khuôn mặt trong bức ảnh. “Một người đã ở đây vào những năm bảy mươi và giờ vẫn còn ở đây.”

Ron nhìn vào bức ảnh, nhưng bộ não của ông ấy không muốn tiếp nhận.

“Cô có chắc không?” Ông cố gắng hỏi lại.

“Đã cách đây một thời gian dài, nhưng cháu chắc chắn.”

Tâm trí của Ron đang chạy thật nhanh. Không thể nào. Ông ấy đang tìm kiếm lý do tại sao điều này là bất khả thi, nhưng không thể tìm ra gì cả. Ông đặt rượu xuống bàn cà phê và cầm lấy tờ Cut to the Chase .

“Tôi cần đi nói chuyện với Elizabeth.”

1980Novel (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »