Phòng Gym của Steve trông rất giống chủ nhân của nó. Một tòa nhà gạch chình ình, trông đầy vẻ đe dọa ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhưng lại có một cánh cửa luôn mở và mọi người luôn được chào đón.
Chris và Donna bước qua thềm cửa.
Sau những phấn khích ở nghĩa địa ngày hôm qua, Chris và Donna đã trở lại Fairhaven và kiểm tra linh cảm của Joe Kyprianou về cuộc điều tra cách đây đã lâu. Không ai ở Sở Cảnh sát Kent mạo hiểm đến Bắc Síp. Không có thông tin nào về các mối quan hệ gia đình của Gianni. Không có cuộc điều tra nào đáng kể cả. Chris đã nhìn thấy tên của hai sĩ quan được cử đến Nicosia. Không có bất ngờ. Họ quay lại với làn da rám nắng, những cơn say xỉn và chẳng còn gì khác.
Anh ấy và Donna sau đó đã xem xét lại tất cả các danh sách hành khách, khởi hành từ Larnaca, đi tới Heathrow và Gatwick trong một tuần trước khi vụ giết người xảy ra. Gần ba nghìn cái tên, chủ yếu là đàn ông và chủ yếu là người Síp.
Xem hết danh sách này đến danh sách khác, Chris nhớ ra một điều khác mà Joe Kyprianou đã nói. Nếu Gianni đến Vương quốc Anh, anh ta sẽ cần được giúp đỡ. Một người Síp khác sẽ là lựa chọn hiển nhiên. Chris có biết ai không?
Khi những cái tên loáng lên trong tâm trí, anh nhận ra rằng mình có biết.
Sau đó, họ quay trở lại hồ sơ gốc của Tony Curran. Không còn nghi ngờ gì nữa, trong những ngày đầu, Steve Georgiou từng tham gia cũng như lởn vởn quanh băng nhóm của Tony Curran. Được đề cập trong các báo cáo, nhưng không bao giờ có bất cứ lý do gì để bắt giữ anh ta. Và dù anh ta đã làm gì cho Tony thì cũng không tồn tại được lâu. Anh ta đã mở Phòng Gym của Steve từ nhiều năm trước và nó ngày càng phát triển. Chris và Donna đều biết các sĩ quan đã đến đây tập luyện. Các sĩ quan giỏi giang, chứ không phải những kẻ ngu ngốc. Nơi đó có danh tiếng tốt và không phải mọi phòng gym đều được như vậy.
Ngay cả hôm nay, phòng gym cũng đã chật cứng. Một buổi chiều thứ Tư, một bầu không khí yên tĩnh của những người đang chăm chỉ luyện tập, không màu mè và không làm điệu làm bộ. Chris từng có ý định đăng ký tập thể hình, nhưng hiện tại anh ấy đang đợi đầu gối của mình hết đau. Không có lý gì lại đi làm cơn đau nặng thêm. Ngay sau khi mọi chuyện ổn thỏa, anh ấy sẽ tham gia. Quyết tâm không nề hà khó khăn. Anh cảm thấy đau nhói ở cánh tay sau khi chạy lên đồi, tới nghĩa địa để cứu Elizabeth. Chắc hẳn không có gì nghiêm trọng, nhưng dù là vậy.
Steve đã đợi họ đến, anh đón họ ở cửa với một cái bắt tay đau điếng và một nụ cười thật tươi. Bây giờ họ đang ở trong văn phòng của anh ta. Steve ngồi trên quả bóng tập yoga và trò chuyện vui vẻ.
Steve Georgiou nói: “Nghe này, anh và mọi người đều biết cả, chúng tôi không gặp rắc rối gì ở đây và chúng tôi cũng không gây ra rắc rối.”
“Tôi biết điều đó,” Chris đồng ý.
“Ngược lại, đúng không? Anh biết mà. Chúng tôi để mọi người gia nhập, rồi chúng tôi thay đổi họ. Không có bí mật, anh cứ hỏi bất cứ điều gì.”
“Tôi mới đây đã đến Síp, Steve.”
Steve ngừng cười và hơi bật ra sau một chút. “OK…”
“Tôi thực sự không biết nhiều về nơi ấy trước khi đi, tôi chỉ nghĩ đó là nơi người ta đi nghỉ, anh biết đấy.”
Steve Georgiou nói: “Một nơi rất đẹp. Chúng ta chỉ đang nói chuyện phiếm hay sao?”
“Anh là ai vậy, Steve? Dân Síp gốc Hy Lạp hay Síp gốc Thổ Nhĩ Kỳ?” Donna hỏi.
Có chút ngập ngừng, rất ngắn, nhưng rất rõ ràng đối với một sĩ quan giỏi. Steve lắc đầu. “Tôi không tham gia vào tất cả những chuyện đó, không dành cho tôi. Ai cũng như ai cả thôi.”
Chris nói: “Chúng tôi đồng ý về điều đó, Steve. Nhưng ngay cả như vậy. Anh từng ở bên nào của Green Line? Chúng tôi có thể tìm ra theo cách khác, nhưng vì nhân tiện chúng ta đang ở đây.”
Steve Georgiou nói: “Bên Thổ Nhĩ Kỳ. Người Síp gốc Thổ Nhĩ Kỳ.” Anh ta nhún vai; chẳng có gì liên quan đến anh.
Chris gật đầu và viết ra một thứ gì đó, để Steve phải chờ đợi một lúc. “Giống như Gianni Gunduz hả?”
Steve Georgiou nghiêng đầu sang một bên và nhìn Chris lần nữa. “Đó là một cái tên xa xưa lắm rồi.”
“Xa xưa, phải không?” Chris nói. “Dù sao, đó là lý do tại sao tôi lại đến Síp. Cố gắng truy tìm anh ta.”
Steve Georgiou mỉm cười. “Anh ta ra đi lâu rồi. Gianni rất điên. Chúc may mắn cho anh chàng đó, nhưng giờ đây có lẽ ai đó đã giết anh ta rồi. Đảm bảo.”
“Chà, điều đó sẽ giải thích tại sao chúng tôi không thể tìm thấy anh ta. Nhưng anh biết đấy, Steve, tôi là cảnh sát, và đôi khi tôi thấy có điều gì đó không ổn.”
“Đó là việc của anh, đúng chứ?” Steve Georgiou nói.
Chris nói: “Tôi muốn đưa ra một câu chuyện. Chỉ là một điều chúng tôi đang nghĩ tới. Và anh không cần phải nói bất cứ điều gì. Anh không cần phải phản ứng, chỉ cần lắng nghe. Anh có thể làm vậy chứ?”
“Tôi phải thành thật với anh, tôi có một phòng gym cần điều hành và tôi vẫn không biết anh đang làm gì ở đây.”
Donna giơ tay lên, thừa nhận ý kiến. “Anh nói đúng. Nhưng chỉ cần nghe chúng tôi nói. Hai phút rồi anh sẽ quay trở lại với công việc.”
“Hai phút,” Steve chấp nhận.
Chris nói: “Anh là một người tốt, Steve. Tôi biết điều đó, tôi chưa từng nghe thấy một lời nói xấu nào về anh.”
Steve nói: “Tôi đánh giá cao lời khen, cảm ơn anh.”
“Nhưng tôi lo lắng có một việc đã xảy ra,” Chris tiếp tục. “Tôi nghĩ là vài tuần trước, anh nhận được một tin nhắn hoặc có thể chỉ là tiếng gõ cửa, tôi không biết. Dù bằng cách nào, đó là Gianni Gunduz.”
“Không,” Steve Georgiou nói, lắc đầu.
“Và Gianni cần giúp đỡ. Anh ta quay lại thị trấn để làm gì đó. Có thể anh ta không nói gì, cũng có thể đã nói. Và anh ta cần anh, một ân huệ nhỏ, vì mối quan hệ tốt đẹp ngày xưa. Một nơi để ở? Có lẽ chỉ vậy thôi. Anh ta không muốn để lại cái tên mới của mình ở bất kỳ đâu trong thị trấn. Để không ai có thể biết được?”
“Tôi đã không gặp Gianni Gunduz trong hai mươi năm. Anh ta đã chết, hoặc anh ta đang ở trong tù, hoặc đang ở Thổ Nhĩ Kỳ,” Steve Georgiou nói.
“Có lẽ,” Chris nói. “Nhưng Gianni có thể gây rắc rối nếu anh ta không đạt được điều mình muốn. Anh ta có thể thiêu rụi nơi này khá dễ dàng, tôi nghĩ vậy. Anh ta cũng là mẫu người có xu hướng làm điều đó, vì vậy có lẽ anh không còn lựa chọn nào khác? Mà cũng chỉ một vài ngày mà thôi. Anh ta chỉ cần làm một vài việc, hoàn thành những việc dở dang. Sau đó, anh ta sẽ biến mất. Anh thấy thế nào, Steve?”
Steve Georgiou nhún vai. “Nghe có vẻ như một câu chuyện khá nguy hiểm.”
“Anh có một căn hộ phía trên phòng tập đúng không?” Donna hỏi.
Steve gật đầu.
“Ai sống ở đó?”
“Bất cứ ai cần. Không phải ai tới đây cũng có xuất thân ổn định. Một đứa trẻ từng nói với tôi rằng nó không thể về nhà, tôi không hỏi lý do, tôi chỉ giao chìa khóa cho nó. Đó là một nơi an toàn.”
Chris hỏi: “Ai đã ở trong căn hộ ấy vào ngày mười bảy tháng Sáu?”
“Tôi chịu, tôi không phải là khách sạn Hilton. Có thể là một đứa trẻ nào đó, cũng có thể là tôi.”
“Có thể không có ai?” Donna hỏi.
Steve Georgiou nhún vai.
Chris nói: “Nhưng anh nghĩ có thể là có ai đó?”
“Có lẽ.”
“Gianni có mạng lưới quan hệ rất tốt, Steve. Ở Síp?” Chris nói.
“Không phải thế giới của tôi.”
Donna hỏi: “Anh vẫn còn gia đình ở đó chứ?”
“Vâng,” Steve Georgiou nói. “Rất nhiều người thân.”
“Steve, nếu như Gianni Gunduz đến đây và hỏi liệu anh ta có thể ở lại không,” Chris bắt đầu nói. “Giả sử anh ta gây áp lực lên anh bằng bất kỳ hình thức nào. Hoặc có lẽ anh ta đã trả tiền cho anh? Giả sử anh đồng ý. Giả sử anh ta ngủ trên gác vào ngày mười bảy tháng Sáu. Chắc không đời nào anh lại nói cho tôi biết?”
“Không.”
“Hậu quả quá lớn ư? Hậu quả cho gia đình ở Síp?”
“Tôi nghĩ rằng đã hết hai phút.”
“Đồng ý.” Chris nói. “Cảm ơn, Steve.”
“Bất cứ lúc nào. Anh luôn được chào đón ở đây. Ý tôi là. Chúng ta có thể nhanh chóng quên đi chuyện này.”
Chris mỉm cười. “Tôi vừa nảy ra ý này, Steve. Liệu tôi có thể lên tầng trên và nhìn qua một chút trước khi rời đi? Chỉ cần xem Gianni có để lại gì không?”
Steve Georgiou lắc đầu. “Dù vậy, anh có thể giúp tôi một việc.”
“Nói đi,” Chris nói.
“Anh có thể để thứ này vào khu đồ đạc thất lạc không? Ai đó đã đánh rơi nó vài tuần trước và tôi đã hỏi han khắp mọi người, nhưng vẫn không biết nó là của ai.” Steve thò tay vào ngăn kéo và lấy ra một chiếc ví nhựa trong, chứa đầy tiền mặt và đưa cho Chris .”Năm nghìn euro. Chắc là vị khách du lịch nào đó đang quẫn trí lắm.”
Chris nhìn chỗ tiền mặt, nhìn Donna, rồi quay lại Steve. Liệu có dấu vân tay trên đó không? Không chắc, nhưng ít nhất Steve đang cho Chris thấy rằng anh ấy đã đúng. “Anh không muốn giữ nó à?”
Steve Georgiou lắc đầu. “Không, tôi biết tiền này từ đâu ra.”
Chris đưa ví cho Donna và cô ấy bỏ nó vào một túi đựng vật chứng. Cả hai đều biết rằng Steve Georgiou vừa hành động rất dũng cảm. Chris đứng dậy bắt tay anh ấy.
Steve Georgiou nói: “Tôi biết Tony Curran là một kẻ khốn nạn. Nhưng anh ấy không đáng bị như vậy.”
Chris nói: “Đồng ý. Ở một mức độ nào đó. Dù sao thì tôi sẽ sớm trở lại đây.”
“Rất chào đón anh.”