Elizabeth để Stephen ngủ. Bogdan sẽ tới đây để chơi cờ sau giờ làm việc. Bà hy vọng cả hai sẽ vẫn ở đây khi bà trở lại. Bà sẽ cần có người ở bên.
Tay cầm của cánh cửa tủ quần áo trong phòng ngủ đã bị rụng ra, và Elizabeth để nó trên bàn bếp một cách hết sức tự nhiên. Bà ấy dám cá rằng Bogdan sẽ không thể cưỡng được thôi thúc sửa lại nó.
Ron đã tới gặp bà ấy với bức ảnh mà Karen Playfair nhìn thấy. Karen lúc đó còn ít tuổi, nhưng cô ấy chắc chắn. Elizabeth cố gắng ghép tất cả lại với nhau trong tâm trí. Lúc đầu, việc ấy dường như bất khả thi. Nhưng bà càng nghĩ kỹ, nó càng trở nên hợp lý một cách khủng khiếp. Bà ấy vạch ra các bước, từng bước một. Ibrahim đã quay lại một giờ trước, với mảnh ghép cuối cùng, vì vậy, giờ đã tới lúc rồi. Vụ án đã được giải quyết và phần còn lại là công lý cần được thực thi.
Elizabeth bước ra ngoài màn đêm lạnh lẽo, giờ không thể quay đầu được nữa. Bầu trời hiện đã tối sớm hơn và những chiếc khăn quàng cổ sắp được lấy ra khỏi tủ quần áo. Mùa hè vẫn đang cố gắng xua đuổi mùa thu, nhưng sẽ không còn lâu nữa. Còn bao nhiêu mùa thu nữa dành cho Elizabeth? Còn bao nhiêu năm nữa xỏ chân vào một đôi bốt êm ái và bước đi trên những chiếc lá rụng? Một ngày nào đó, mùa xuân sẽ đến mà không có bà ấy. Hoa thủy tiên vàng sẽ luôn xuất hiện bên hồ, nhưng không phải lúc nào bạn cũng có mặt ở đó để ngắm hoa. Vì vậy, hãy tận hưởng trong khi bạn còn có thể.
Nhưng hiện tại, với những công việc cần làm, Elizabeth cảm thấy mình thật giống bầu không khí cuối mùa hạ. Những chiếc lá vẫn mạnh mẽ bám cành, luồng nhiệt nóng cuối cùng, những mánh khóe bất ngờ vẫn được giấu trong tay áo.
Bà thấy Ron đang tiến đến, khuôn mặt cau có, nhưng sẵn sàng. Giấu đi bước chân tập tễnh của mình, giữ nỗi đau cho riêng mình. Ron là một người bạn tốt, bà nghĩ. Ông ấy có một trái tim nồng ấm. Chúc nó có thể đập thật lâu.
Khi rẽ vào góc, bà nhìn thấy Ibrahim đang đợi ở cửa, trong tay là tập tài liệu. Mảnh ghép cuối cùng. Ông ấy trông đẹp trai làm sao, ăn mặc phù hợp với dịp này, sẵn sàng làm bất cứ điều gì cần thiết. Việc Ibrahim có thể chết dường như thật vô lý đối với Elizabeth. Ông ấy chắc chắn sẽ là người cuối cùng rời đi trong số họ. Cây sồi cuối cùng trong rừng, đứng thẳng và vững chãi, khi những chiếc máy bay lao vút trên đầu.
Làm thế nào để bắt đầu? Elizabeth nghĩ. Làm thế nào để bắt đầu?