Tony Curran đã quyết định. Anh ta dừng chiếc BMW X7 của mình trên con đường nóng nực. Có một khẩu súng được chôn dưới gốc cây sung dâu ở vườn sau. Hay là nó nằm dưới cây sồi nhỉ? Ở một trong hai nơi thôi, anh có thể nhớ ra nơi nào với một tách trà ngon. Và nhân đó, anh ta có thể cố nhớ vị trí chiếc xẻng của mình.
Tony Curran sẽ giết Ian Ventham, rõ ràng rồi. Chắc chắn Ian cũng biết vậy? Việc tự tung tự tác cũng chỉ có giới hạn, cho đến khi ngay cả người bình tĩnh và lý trí nhất cũng hết chịu nổi.
Tony huýt sáo bài nhạc trong một đoạn quảng cáo và đi vào nhà.
Anh ta chuyển đến căn nhà này khoảng mười tám tháng trước, với khoản lãi đúng nghĩa đầu tiên từ Coopers Chase. Đó là kiểu nhà mà anh hằng mơ ước. Một ngôi nhà được xây dựng nhờ làm việc chăm chỉ, đưa ra những lựa chọn đúng đắn, quyết định phù hợp và bằng tài năng của chính mình. Một tượng đài vinh danh cho những gì anh đã đạt được, làm bằng gạch, kính và gỗ óc chó tôi luyện.
Tony bước vào và thả lỏng. Ventham đã liên hệ vài gã anh em của ông ta để thế chỗ anh hồi tuần trước. Người Ba Lan, tất cả bọn họ, nhưng ngày nay ai mà chẳng là dân Ba Lan? Tony nhập đúng mã khóa bốn chữ số ngay từ lần thử thứ ba. Một kỷ lục mới.
Tony Curran luôn coi trọng vấn đề an ninh của bản thân. Trong nhiều năm, công ty xây dựng của Tony thực ra chỉ là bình phong cho việc kinh doanh ma túy của anh ta. Một cách để giải thích thu nhập. Một cách để rửa tiền. Nhưng công ty đó dần dần trở nên lớn mạnh, chiếm nhiều thời gian của anh ta hơn, mang lại ngày càng nhiều tiền hơn. Nếu bạn nói với Tony thời trẻ rằng anh ta cuối cùng sẽ sống trong ngôi nhà này, anh sẽ không ngạc nhiên chút nào. Nhưng nếu bạn nói rằng anh ta sẽ mua nó bằng tiền hợp pháp, thì anh ấy sẽ chẳng đời nào tin.
Vợ anh ta, Debbie, vẫn chưa về, nhưng vậy thì tốt hơn cho anh ta lúc này. Cho anh ta thời gian tập trung, thực sự suy nghĩ thấu đáo.
Tony tua lại cuộc trò chuyện với Ian Ventham, và cơn thịnh nộ của anh ta lại bùng lên.
Ian đang đá anh ta ra khỏi dự án Khu Woodlands? Đơn giản vậy thôi à? Một cuộc trò chuyện ngắn trên đường ra chỗ đỗ xe của ông ta? Giữa nơi công cộng, để đề phòng Tony vung một cú đấm vào mặt ông ta. Anh ta rất muốn đấm ông ta một cú ngay tại đó, vào lúc đó, nhưng ấy là Tony của ngày xưa rồi. Vậy nên, họ chỉ có một cuộc tranh luận nhỏ, tử tế và yên tĩnh. Hẳn là không ai chú ý, và điều đó tốt cho Tony. Khi Ventham chết, không ai có thể nói rằng họ đã thấy Tony Curran và Ian Ventham từng va chạm. Giúp anh ta không bị nghi ngờ.
Tony ngồi trên ghế cao, quay ra quầy bếp trong phòng ăn rộng lớn của mình và mở một ngăn kéo. Anh ta cần phải viết kế hoạch lên giấy.
Tony không tin vào vận may, mà chỉ tin vào sự chăm chỉ. Nếu không chuẩn bị đàng hoàng, tức là đang chuẩn bị để thất bại. Một giáo viên tiếng Anh từng nói với anh ta điều đó và anh ta sẽ không bao giờ quên. Một năm sau, anh ta đã đốt cháy chiếc xe của chính vị giáo viên kia, sau một cuộc tranh cãi về bóng đá, nhưng Tony vẫn thừa nhận những gì người ấy nói. Nếu không chuẩn bị đàng hoàng, nghĩa là đang chuẩn bị để thất bại.
Hóa ra là không có giấy trong ngăn kéo, vì vậy, Tony quyết định vạch ra kế hoạch trong đầu.
Tối nay thì không có gì cần làm. Hãy để thế giới tiếp tục vận hành trong một khoảng thời gian, để những con chim tiếp tục hót trong vườn, hãy để Ventham nghĩ rằng ông ta đã chiến thắng. Và sau đó tấn công. Tại sao lại có người muốn gây sự với Tony Curran chứ? Đã bao giờ có kẻ nào nhận được kết cục có hậu chưa?
Tony nghe thấy tiếng động khi đã quá muộn, chỉ chậm một giây. Anh ta quay lại và nhìn thấy chiếc cờ-lê khi nó lao về phía mình. Một chiếc cờ-lê lớn, kiểu rất truyền thống. Không có cách nào tránh khỏi cú đánh này, trong khoảnh khắc nhận thức ngắn ngủi mà anh ta có được, Tony Curran đã nhận ra điều đó. Mày không thể luôn thắng, Tony. Anh ta nghĩ, phải thôi, phải thôi.
Cú đánh bổ vào thái dương bên trái của Tony và anh ta gục xuống sàn đá cẩm thạch. Những con chim trong vườn ngừng hót trong vài khoảnh khắc ngắn ngủi, và sau đó tiếp tục giai điệu vui tươi của chúng. Hót vang khi đậu trên những cành cây sung dâu. Hay là cây sồi nhỉ?
Kẻ giết người đặt một bức ảnh lên mặt quầy, khi máu tươi của Tony Curran bắt đầu lan ra quầy bếp làm bằng gỗ óc chó của anh ta.