Câu Lạc Bộ Án Mạng Ngày Thứ Năm

Lượt đọc: 3203 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9

Buổi tham vấn diễn ra tốt đẹp. Ian Ventham không còn lo lắng về Khu Woodlands, thỏa thuận đó đã hoàn thành. Gã ồn ào trong cuộc họp ấy hả? Ông đã gặp những kiểu người như vậy trước đây. Hãy cứ để gã ta nổ. Ông cũng đã nhìn thấy một linh mục ở cuối phòng. Nghĩa là gì chứ? Vì vụ nghĩa trang, ông đoán vậy, nhưng tất cả đều đã xong xuôi, ông ta đã có tất cả giấy phép cần thiết. Hãy cứ để họ cố gắng ngăn chặn ông đi.

Và sa thải Tony Curran? Chà, anh ta không vui vẻ gì, nhưng cũng không giết ông. Ian chiếm thượng phong.

Vì vậy, Ian Ventham suy nghĩ về tương lai. Sau khi Khu Woodlands đi vào hoạt động, sẽ tiến vào giai đoạn phát triển cuối cùng, Khu Hillcrest. Ông đã lái xe năm phút trên con đường gồ ghề từ Coopers Chase và hiện đang ngồi trong gian bếp truyền thống của Karen Playfair. Cha của cô ấy, Gordon, sở hữu mảnh đất nông nghiệp trên đỉnh đồi, liền kề Coopers Chase, và ông ta dường như không có ý định bán. Không thành vấn đề, Ian có cách của mình.

“Tôi e rằng không có gì thay đổi cả, Ian,” Karen Playfair nói. “Bố tôi sẽ không bán và tôi không thể bắt ông ấy làm vậy.”

“Tôi nghe rồi,” Ian nói. “Cần thêm tiền.”

“Không, tôi nghĩ—” Karen ngập ngừng, “và tôi nghĩ ông đã biết điều này rồi. Tôi nghĩ rằng bố tôi không thích ông.”

Gordon Playfair chỉ liếc nhìn Ian Ventham một cái rồi biến mất lên lầu. Ian có thể nghe thấy ông ta giậm chân qua lại, chứng minh bất cứ quan điểm nào ông ta đang cố chứng minh. Ai thèm quan tâm chứ? Đôi khi mọi người không thích Ian. Ông ấy chưa bao giờ tìm hiểu lý do tại sao, nhưng qua nhiều năm, ông đã học cách sống chung với nó. Chắc chắn, đó là vấn đề của họ. Gordon Playfair chỉ là một người khác trong hàng dài những người không hiểu ông.

“Nhưng nghe này, hãy để việc này cho tôi,” Karen nói. “Tôi sẽ tìm ra cách. Sẽ làm hài lòng tất cả mọi người.”

Karen Playfair thì hiểu ông ta. Ông đã nói chuyện với cô về số tiền mà cô có thể nhận được nếu có thể thuyết phục cha mình bán đi mảnh đất. Chị gái và anh rể của cô có công việc kinh doanh riêng, sản xuất nho khô hữu cơ ở Brighton, và Ian đã thử tác động qua họ nhưng không thành công. Trông chờ vào Karen Playfair thì tốt hơn nhiều. Cô ấy sống một mình trong một ngôi nhà nhỏ trên mảnh đất, và cô ấy làm việc trong lĩnh vực công nghệ thông tin, chỉ cần nhìn là biết. Cô ấy đang trang điểm, theo một cách tinh tế nhẹ nhàng, nhưng thành thật thì, Ian không thể hiểu trang điểm nhạt như thế thì để làm gì.

Ian tự hỏi, chính xác thì Karen đã từ bỏ cuộc đời kia của mình từ khi nào, để bắt đầu mặc vào những bộ quần áo dài rộng thùng thình. Và bạn nghĩ rằng, nếu cô ấy làm việc trong lĩnh vực công nghệ thông tin, cô ấy có thể đã tìm kiếm trên Google từ Botox . Ian nghĩ cô ấy phải năm mươi tuổi, bằng tuổi ông. Tuy nhiên, đối với phụ nữ thì tuổi tác thể hiện ra theo một cách khác.

Ian sử dụng rất nhiều ứng dụng hẹn hò và đặt ra giới hạn tuổi tối đa là 25. Ông ấy thấy các ứng dụng hẹn hò rất hữu ích, vì ngày nay khó có thể gặp chính xác mẫu phụ nữ phù hợp. Họ cần hiểu rằng thời gian của ông ấy là có hạn và công việc của ông thì rất bận rộn, và gắn bó lâu dài là một điều khó khăn đối với ông. Theo kinh nghiệm của ông, phụ nữ trên 25 tuổi dường như không hiểu được những điều đó. Họ làm sao vậy, ông tự hỏi. Ông ấy cố gắng tưởng tượng tại sao ai đó lại chọn hẹn hò với Karen Playfair, nhưng chịu, chẳng thể nghĩ ra nổi. Để trò chuyện với nhau? Sẽ sớm chán thôi, phải không? Tất nhiên, cô ấy sẽ sớm giàu có khi Ian mua lại mảnh đất. Điều đó sẽ giúp ích cho cô ấy.

Hillcrest cũng sẽ là yếu tố thực sự thay đổi cuộc đời cho Ian. Nó sẽ tăng gấp đôi quy mô của Coopers Chase, và do đó, lợi nhuận của Ian cũng tăng gấp đôi. Nếu điều đó có nghĩa là phải tán tỉnh một cô nàng năm mươi tuổi trong vài tuần thì hãy cứ làm vậy đi.

Vào những buổi hẹn hò, Ian áp dụng những kinh nghiệm đã được kiểm chứng hiệu quả của mình. Ông ấy sẽ gây ấn tượng với những phụ nữ trẻ bằng mấy bức ảnh về hồ bơi của ông, và cái lần ông được phỏng vấn trên Kent Tonight . Ông ấy cũng đã cho Karen xem bức ảnh hồ bơi, nhưng cô ấy chỉ mỉm cười lịch sự và gật đầu. Thảo nào cô ấy lại độc thân.

Tuy nhiên, ông ấy có thể bàn chuyện làm ăn với Karen. Cô ấy biết những ưu điểm của thỏa thuận, và cô ấy cũng biết những trở ngại, và họ kết thúc cuộc trò chuyện bằng một cái bắt tay và một kế hoạch hành động. Khi bắt tay Karen, Ian nghĩ rằng thỉnh thoảng dùng một chút kem bôi tay thì có chết ai cơ chứ. Năm mươi! Ông ấy thật chẳng muốn cái sự khô nứt kia xảy ra với bất cứ ai.

Ian thoáng nghĩ rằng, người phụ nữ duy nhất trên hai mươi lăm tuổi mà ông chấp nhận dành ra chút thời gian là vợ của ông.

Ồ, đến lúc phải đi rồi. Còn nhiều việc cần làm.

« Lùi
Tiến »