Buổi tham vấn kết thúc, Ron ngồi với Joyce bên cạnh sân bóng gỗ, những chai bia lạnh lấp lánh trong ánh nắng mặt trời. Ông giờ đang bị phân tâm bởi một thợ kim hoàn đã nghỉ hưu cụt một bên tay. Người này đến từ Khu Ruskin, tên là Dennis Edmonds.
Dennis, người mà Ron chưa từng nói chuyện trước đây, muốn chúc mừng Ron về những điểm nổi bật mà ông ấy đã đưa ra trong cuộc họp tham vấn. “Kích thích tư duy, Ron, rất kích thích tư duy. Còn rất nhiều thứ để nghiền ngẫm.”
Ron cảm ơn Dennis vì những lời tử tế của ông ấy, và chờ đợi động thái mà ông biết là sẽ tới. Cái động thái sẽ luôn xuất hiện.
“Và đây chắc là con trai anh?” Dennis nói, quay về phía Jason Ritchie, cũng đang cầm một chai bia. “Anh chàng vô địch!”
Jason mỉm cười và gật đầu, lịch sự như mọi khi. Dennis đưa tay ra. “Chú là Dennis. Chú là bạn của bạn bố cháu.”
Jason bắt tay người đàn ông. “Cháu là Jason. Chú khỏe không. Dennis?”
Dennis nhìn chằm chằm một nhịp, chờ Jason bắt chuyện, sau đó nhiệt tình gật đầu. “Chà, rất vui được gặp cháu, chú là một người hâm mộ cuồng nhiệt, đã xem tất cả các trận đấu của cháu. Chúng ta sẽ sớm gặp lại nhau chứ, chú hy vọng vậy?”
Jason gật đầu lịch sự một lần nữa và Dennis thong thả rời đi, thậm chí còn quên giả vờ tạm biệt Ron. Hai cha con, đã quen với những sự gián đoạn thế này, tiếp tục cuộc trò chuyện của họ với Joyce.
Jason nói: “Vâng, chương trình được gọi là Gia phả Nổi tiếng . Họ đã nghiên cứu lịch sử của gia đình và họ muốn đưa con đi tham quan nhiều nơi khác nhau, kể cho con nghe một chút về lịch sử gia đình. Bà cố từng là gái điếm và tất cả những chuyện kiểu vậy.”
“Bố chưa từng xem bao giờ,” Ron nói. “Nó có phải là của kênh BBC không?”
“Đó là kênh ITV; nó thực sự khá hay, Ron,” Joyce nói. “Tôi đã xem một tập gần đây. Cháu đã xem chưa, Jason, tập có cậu diễn viên đó? Cậu ấy là bác sĩ trong phim Holby City , nhưng bác cũng đã từng nhìn thấy cậu ta đóng trong Poirot .”
Jason nói: “Cháu chưa xem, bác Joyce.”
“Nội dung rất thú vị. Hóa ra là ông của anh ta cũng chính là kẻ đã sát hại người yêu của anh ta. Và đó là một người tình đồng tính. Khuôn mặt anh ta đẹp như tranh. Ôi, cháu nên đồng ý đi, Jason.” Joyce vỗ tay. “Hãy tưởng tượng nếu Ron có một người ông đồng tính. Tôi sẽ rất khoái.”
Jason gật đầu. “Họ cũng muốn nói chuyện với bố, bố ạ. Có máy quay. Họ hỏi rằng bố có sẵn sàng không, và con chúc họ may mắn trong việc bắt bố ngừng nói.”
Ron cười. “Nhưng con thực sự cũng sẽ tham gia cái gì mà Người nổi tiếng Trượt băng ?”
“Con nghĩ là có thể sẽ vui.”
“Ồ, tôi đồng ý,” Joyce nói, uống hết chai bia và với lấy thêm một chai khác.
Ron nói: “Con đang làm rất nhiều thứ vào lúc này, con trai. Joyce nói rằng bà ấy đã nhìn thấy con trên Vua Đầu bếp .”
Jason nhún vai. “Bố nói đúng. Con nên quay trở lại với quyền Anh.”
“Bác không thể tin rằng cháu chưa bao giờ làm bánh macaroon,” Joyce lên tiếng.
Ron uống nhanh một chút bia, sau đó cầm chai bia chỉ về phía bên trái.
“Bên cạnh chiếc BMW, Jase—đừng có nhìn—đó là Ventham, người mà bố đã nói với con. Tôi đẩy ông ta vào thế khó, phải không, Joyce?”
“Ông ấy không biết mình đang làm gì, Ron,” Joyce đồng ý.
Jason ngả người ra sau và vươn vai, ánh mắt thản nhiên liếc về bên trái. Joyce di chuyển ghế để có tầm nhìn tốt hơn.
“Ừ, tinh tế đấy, Joyce.” Ron nói. “Jase, người đang đi với ông ta là Curran, tay nhà thầu xây dựng. Con đã bao giờ gặp anh ta trong thị trấn chưa?”
“Một hai lần gì đó,” Jason đáp.
Ron nhìn lại lần nữa. Cuộc nói chuyện giữa hai người đàn ông đó có vẻ căng thẳng. Nói nhanh và thấp giọng, những cánh tay giơ lên, vừa có ý công kích lẫn ý phòng vệ, nhưng vẫn ở mức kiềm chế.
“Họ đang tranh cãi, con có nghĩ vậy không?” Ron hỏi.
Jason nhấp một ngụm bia và lướt nhìn qua bãi đậu xe một lần nữa, quan sát những người đàn ông.
“Họ trông giống như một cặp đôi đang hẹn hò, nếu như ta bỏ qua chuyện là họ đang tranh cãi,” Joyce nhận xét. “Cuộc hẹn trong một quán Pizza Express.”
“Bác nói đúng đó, Joyce,” Jason đồng ý, quay lại với bố và uống hết chai bia của mình.
“Chiều nay chúng ta sẽ chơi bi-a chứ, con trai?” Ron nói. “Hay là con phải đi luôn?”
“Con rất muốn chơi, nhưng con có một chút việc vặt.”
“Bố có giúp gì được không?”
Jason lắc đầu. “Mấy chuyện nhàm chán thôi, sẽ không mất nhiều thời gian đâu.” Anh đứng lên và vươn vai. “Bố chưa bị nhà báo nào gọi tới vào hôm nay, phải không?”
“Thế đáng ra phải có hả?” Ron hỏi. “Có chuyện gì vậy?”
“Không có gì, bố biết bọn nhà báo mà. Nhưng không có cuộc gọi, không email hay bất cứ điều gì chứ?”
“Bố nhận được một catalogue quảng cáo bồn tắm có cửa ra vào,” Ron đáp. “Con có muốn cho bố biết tại sao con lại hỏi vậy không?”
“Bố biết con mà, họ luôn theo đuổi điều gì đó.”
“Thật thú vị!” Joyce nói.
“Hẹn gặp cả hai người sau,” Jason chào. “Đừng say xỉn và đập phá nơi này nhé.”
Jason rời đi. Joyce quay mặt về phía mặt trời và nhắm mắt lại. “Chà, thật tuyệt đúng không, Ron? Tôi chưa bao giờ biết tôi thích bia. Hãy tưởng tượng nếu tôi chết ở tuổi bảy mươi? Tôi sẽ không bao giờ biết được là mình thích uống bia.”
“Uống mừng vì điều đó, Joyce,” Ron nói và xử lý nốt chỗ đồ uống của mình. “Bà nghĩ Jason có vụ gì vậy?”
“Có thể là có một người phụ nữ,” Joyce đáp.
Ron gật đầu. “Ừ, có lẽ.”
Ông nhìn con trai mình rời đi ngày càng xa. Ông ấy lo lắng. Nhưng chưa bao giờ có ngày nào, dù là khi ở trên võ đài hay ngoài đời, mà Ron ngừng lo lắng về Jason.