Câu Lạc Bộ Án Mạng Ngày Thứ Năm

Lượt đọc: 3390 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 111

Đèn trong căn hộ của Donna để sáng lờ mờ và tiếng hát ma thuật của Stevie Wonder đang phát ra từ loa. Chris vui vẻ và thoải mái, cởi giày, gác chân lên. Donna rót cho anh một ly rượu.

“Cảm ơn, Donna.”

“Không có gì. Nhân tiện, chiếc áo đẹp đấy.”

“Chà, cảm ơn. Tôi chỉ mặc đại thôi ấy mà.”

Chris mỉm cười với Donna và Donna cũng cười đáp lại. Donna có thể cảm nhận được điều gì sắp xảy ra và điều đó khiến cô thấy hạnh phúc.

“Mẹ có uống không?” Donna hỏi, hướng chai rượu về phía mẹ cô ấy.

“Cảm ơn con yêu, cho mẹ một ly.”

Donna sau đó rót một ly rượu cho mẹ cô, bà hiện đang ngồi bên cạnh Chris trên ghế sofa.

Chris nói: “Thành thật mà nói, bác có thể là chị gái của cô ấy đấy, bác Patrice. Và cháu không nói vậy chỉ vì Donna già đi thấy rõ đâu.”

Donna giả bộ phát ói trong khi Patrice bật cười.

“Madonna kể với tôi rằng cậu rất quyến rũ.”

Chris đặt rượu xuống, một ánh nhìn thích thú hiện trên khuôn mặt anh. “Gì cơ? Ai nói với bác là cháu quyến rũ cơ?”

“Madonna,” bà ấy nghiêng đầu về phía con gái mình.

Chris nhìn Donna. “Tên đầy đủ của cô là Madonna?”

“Nếu anh mà gọi tôi là Madonna, tôi sẽ dí súng điện vào anh,” Donna nói.

“Cũng đáng,” Chris nói. “Patrice, cháu nghĩ là cháu rất mến bác.”

Donna đảo mắt và nhấc điều khiển lên. “Chúng ta sẽ xem Jason Ritchie chứ?”

“Chắc chắn rồi,” Chris nói, không còn để tâm. “Vậy bác làm nghề gì vậy, Patrice?”

“Tôi dạy học. Tiểu học,” Patrice đáp.

“Vậy ư?” Chris nói. Giáo viên, hát trong dàn hợp xướng, yêu chó, đó là những tiêu chí trong mơ của anh.

“Donna nhìn thẳng vào mắt Chris. “Và bà ấy hát trong dàn hợp xướng vào Chủ nhật.”

Chris từ chối tiếp nhận ánh nhìn của Donna và quay lại với Patrice.

“Đây có vẻ là một câu hỏi kỳ cục, Patrice, nhưng bác có thích chó không?”

Patrice nhấp một ngụm rượu. “Tôi e là tôi bị dị ứng.”

Chris gật đầu và nhấp một ngụm, sau đó nâng ly của mình về phía Donna, chỉ một chút, gần như không thể nhận thấy. Hai trên ba tiêu chí cũng không tệ. Anh ấy rất vui vì mình đang mặc chiếc áo sơ-mi xanh lam có hàng khuy cài.

“Chuyện gì đã xảy ra với buổi hẹn hò của cô?” Chris hỏi Donna.

“Tôi chỉ nói rằng tôi có một cuộc hẹn. Tôi không nói đó là cuộc hẹn của tôi,” Donna trả lời.

Điện thoại của Donna rung lên. Cô ấy nhìn vào màn hình.

“Là Elizabeth. Bà ấy hỏi liệu sáng mai chúng ta có rảnh không? Không có gì khẩn cấp.”

“Không nghi ngờ gì, hẳn là đã giải quyết được vụ án.”

Donna cười. Cô ấy hy vọng mọi thứ đều ổn với người bạn của mình.

1980Novel (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »