Mỗi thứ Tư, tôi đều bắt xe bus cư dân đến Fairhaven để mua sắm. Vào các ngày thứ Hai thì xe đi đến Tunbridge Wells, chỉ cách nửa giờ theo hướng ngược lại, nhưng tôi thích cảm giác trẻ trung của Fairhaven. Tôi thích quan sát xem mọi người đang mặc gì và tôi thích nghe tiếng chim mòng biển. Tên người lái xe là Carlito và anh ta thường bị tưởng nhầm là người Tây Ban Nha, nhưng tôi đã trò chuyện với anh ta nhiều lần và hóa ra anh là người Bồ Đào Nha. Dù vậy, anh ấy không có vấn đề gì với sự nhầm lẫn đó.
Có một quán cà phê thuần chay, ngay gần bờ biển. Tôi đã tìm thấy nó cách đây vài tháng và tôi hiện đang chờ người phục vụ mang ra một ly trà bạc hà hấp dẫn với một chiếc bánh brownie làm từ bột hạnh nhân. Tôi không phải là người ăn chay trường và cũng không có ý định đó, nhưng tôi vẫn cảm thấy đó là điều cần được khuyến khích. Tôi đọc rằng nếu nhân loại không ngừng ăn thịt, nạn đói trên diện rộng sẽ nổ ra vào năm 2050. Tôi đã gần tám mươi và vì vậy, đây không phải là vấn đề của tôi, nhưng tôi hy vọng người ta sẽ giải quyết được vấn nạn ấy. Con gái Joanna của tôi ăn chay và một ngày nào đó tôi sẽ đưa nó đến quán. Chúng tôi sẽ ghé qua một cách tình cờ, như thể việc tôi ngồi vào một quán cà phê thuần chay là điều tự nhiên nhất trên thế giới.
Đám đông có mặt trên xe bus vẫn luôn là những gương mặt quen thuộc. Có những vị khách quen, Peter và Carol, một cặp đôi tốt bụng từ Ruskin, họ đi xe bus tới thăm con gái. Tôi biết là họ không có cháu, nhưng dù sao thì có vẻ như cô con gái có mặt ở nhà vào ban ngày. Chắc là có một câu chuyện nào đó ở đây. Trên chuyến xe có Ngài Nicholas, người giờ đây chỉ lên xe đi dạo loanh quanh khi người ta không để ông tự lái xe nữa. Có Naomi với cái hông mà không ai có thể xớ rớ và một người phụ nữ đến từ Wordsworth mà tôi chưa bao giờ biết tên, và bây giờ thì tôi quá ngại phải hỏi, mặc dù bà ấy khá thân thiện. (Elaine chăng?)
Tôi biết rằng Bernard sẽ ngồi vào vị trí quen thuộc của ông ấy ở phía sau. Tôi luôn cảm thấy muốn ngồi cạnh ông ấy, vì ông là một người đồng hành vui vẻ khi ông chú tâm. Nhưng tôi biết ông ấy đến thăm Fairhaven vì người vợ quá cố, vì vậy, tôi để ông ấy được yên tĩnh một mình. Đó là nơi họ gặp nhau và cũng là nơi họ từng sống trước khi chuyển đến đây. Ông ấy bảo với tôi rằng, kể từ khi bà ấy qua đời, ông ấy đôi khi đến khách sạn Adelphi mà người vợ từng làm việc, để uống cạn vài ly rượu và ngắm nhìn biển. Đó là lần đầu tiên tôi biết về chiếc xe bus cỡ nhỏ này, thành thật mà nói, quả là giá trị. Họ đã biến Adelphi thành Travelodge vào năm ngoái, vì vậy giờ đây, Bernard chỉ ngồi ở cây cầu tàu hướng ra biển. Nghe thì có vẻ buồn, nhưng thực ra gần đây họ đã sửa sang lại và nơi này đã giành được một số giải thưởng.
Có lẽ một ngày nào đó tôi sẽ ngồi cạnh ông ấy ở chiếc ghế chỗ đuôi xe bus, tôi đang chờ đợi gì nữa cơ chứ?
Tôi vẫn đang đợi trà và miếng bánh hạnh nhân của mình, và tôi cũng mong được hưởng một chút yên bình và tĩnh lặng. Cả Coopers Chase vẫn đang đồn thổi về Tony Curran tội nghiệp. Ở nơi này thường có rất nhiều cái chết, nhưng kể cả vậy đi nữa. Không phải tất cả mọi người đều bị phang vào đầu, phải không?
Đúng, tôi là kiểu người như thế này đấy. Nếu có chuyện gì xảy ra, tôi sẽ báo cáo lại.