Trên chiếc xe bus nhỏ chuẩn bị rời đi, cánh cửa mở ra lần cuối và Elizabeth bước vào. Bà ấy ngồi xuống ghế cạnh Joyce.
“Chào buổi sáng, Joyce,” bà nói và mỉm cười.
“Chà, lần đầu tiên đấy nhỉ?” Joyce nói. “Thật tuyệt vời!.”
Elizabeth nói: “Tôi đã mang theo một cuốn sách, nếu bà không muốn nói chuyện trong chuyến đi.”
“Ồ không, hãy trò chuyện đi chứ.” Joyce đáp.
Carlito cho xe lăn bánh, sau khi hoàn thành các thông lệ dặn dò hành khách trước khi khởi hành.
“Tuyệt!” Elizabeth vui mừng. “Vì tôi thực sự không mang theo quyển sách nào cả.”
Elizabeth và Joyce bắt đầu trò chuyện. Họ rất cẩn thận để không nói về vụ Tony Curran. Một trong những điều đầu tiên bạn học được ở Coopers Chase là một số người ở đây vẫn còn khả năng nghe. Thay vì chuyện đó, Elizabeth kể cho Joyce về lần cuối cùng bà đến Fairhaven, khi ấy là vào khoảng những năm 1960 và mục đích di chuyển của bà liên quan đến một món đồ trôi dạt vào bãi biển. Elizabeth từ chối đi sâu vào chi tiết, nhưng nói với Joyce rằng, gần như chắc chắn chuyện hồi đó giờ đã được công khai khắp các nơi, và có lẽ bà ấy có thể tra cứu ở đâu đó nếu quan tâm. Chuyến đi trôi qua một cách dễ chịu. Mặt trời dần lên cao, bầu trời trong xanh và án mạng lớn vởn trong không khí.
Như mọi khi, Carlito dừng xe bus bên ngoài cửa hàng Ryman. Mọi người đều biết sẽ tập trung lại ở đây sau ba giờ nữa. Carlito đã làm công việc này hai năm nay và chưa một ai đến muộn. Ngoại trừ Malcolm Weekes, người hóa ra đã chết bên dãy bày bán bóng đèn trong cửa hàng thiết bị Robert Dyas.
Joyce và Elizabeth để những người khác xuống xe trước, chờ đám đông những gậy chống và khung nạng tản đi. Bernard ngả mũ chào những người phụ nữ khi ông ra khỏi xe, và họ nhìn theo khi ông lững thững tản bộ về phía bờ biển, tờ Daily Express được ông ấy kẹp vào nách.
Khi họ bước xuống xe bus và Elizabeth cảm ơn Carlito vì đã ân cần lái xe, bằng tiếng Bồ Đào Nha hoàn hảo, Joyce lần đầu tiên nghĩ rằng mình nên hỏi xem Elizabeth định làm gì ở Fairhaven.
“Cũng như bà thôi, bạn thân yêu à. Chúng ta đi chứ?” Elizabeth bắt đầu đi bộ rời khỏi khu vực bờ biển và Joyce chọn đi theo. Joyce nổi hứng phiêu lưu, nhưng bà ấy vẫn hy vọng mình có thời gian để thưởng thức trà và bánh brownie.
Cách đó một đoạn đi bộ ngắn là đường Western và những bậc thang lớn được lát đá của Đồn Cảnh sát Fairhaven. Elizabeth quay người lại nhìn Joyce, khi cánh cửa tự động mở ra trước mặt bà.
“Đây là cách nhìn nhận của tôi, Joyce. Nếu chúng ta sẽ điều tra vụ giết người này…”
“Chúng ta sẽ điều tra vụ giết người ư?” Joyce hỏi.
“Tất nhiên rồi, Joyce,” Elizabeth mỉm cười. “Còn ai tốt hơn chúng ta nữa? Nhưng chúng ta không có quyền chạm tay vào bất cứ hồ sơ án mạng nào, bất cứ lời khai nào của nhân chứng, hay mọi bản báo cáo pháp y… và chúng ta sẽ phải thay đổi điều đó. Đó là lý do tại sao chúng ta ở đây. Tôi biết tôi không cần phải nói điều này, Joyce, nhưng bà chỉ cần hỗ trợ tôi, dù cho có chuyện gì xảy ra.”
Tất nhiên, Joyce gật đầu, tất nhiên rồi. Họ bước vào.
Khi đã vào bên trong, hai người phụ nữ bước qua cửa quét an ninh để vào khu vực lễ tân công cộng. Joyce chưa bao giờ vào đồn cảnh sát trước đây, mặc dù đã xem mọi bộ phim tài liệu mà ITV đang chiếu, và bà thất vọng rằng không có ai bị vật xuống đất và bị lôi vào phòng giam, với những lời tục tĩu được chèn tiếng lên một cách ly kỳ. Thay vào đó, chỉ có một trung sĩ trẻ tuổi ngồi ở bàn giấy, giả vờ như anh ta không chơi điện tử trên máy tính công vụ của mình.
“Tôi có thể giúp gì, thưa các bà?” Anh ta hỏi.
Elizabeth bắt đầu khóc. Joyce cố gắng kiềm nén sự bất ngờ của mình.
“Ai đó vừa lấy trộm túi của tôi. Bên ngoài Holland & Barrett,” Elizabeth sụt sịt.
Vậy ra, đó là lý do tại sao bà ấy không mang theo túi bên mình, Joyce nghĩ. Điều đó khiến bà ấy khá bồn chồn khi ngồi trên xe bus. Joyce choàng tay qua vai bạn mình. “Thật khủng khiếp.”
“Hãy để tôi cử một sĩ quan lấy lời khai từ bà và chúng tôi sẽ xem có thể làm được gì.” Trung sĩ trực ban ấn một chiếc còi trên mặt tường bên trái anh ta, và trong vài giây, một cảnh sát trẻ đi vào, qua một cánh cửa an ninh khác phía sau bàn tiếp tân.
“Mark, quý bà này vừa bị trộm túi xách trên đường Queens. Cậu có thể lấy lời khai chứ? Tôi sẽ lấy trà cho mọi người.”
“Chắc chắn rồi. Thưa bà, bà đi theo tôi được chứ?”
Elizabeth đứng yên tại chỗ, từ chối di chuyển. Bà ấy lắc đầu, đôi má ướt đẫm nước mắt.
“Tôi muốn nói chuyện với một nữ cảnh sát.”
“Tôi chắc chắn Mark có thể giải quyết vấn đề này cho bà,” trung sĩ trực ban nói.
“Làm ơn!” Elizabeth kêu lên.
Joyce quyết định đã đến lúc cần giúp bạn mình.
“Bạn của tôi là một nữ tu, trung sĩ.”
“Một nữ tu sĩ?” Trung sĩ trực ban hỏi lại.
“Vâng, một nữ tu sĩ,” Joyce đáp chắc nịch. “Và tôi chắc rằng mình không cần phải giải thích thêm cho anh hiểu điều đó có nghĩa là sao, phải không?”
Trung sĩ trực ban thấy rằng đây là một cuộc thảo luận có thể kết thúc tồi tệ theo nhiều cách, anh quyết định chọn một phương án dễ dàng.
“Nếu bà cho tôi một chút thời gian, tôi sẽ sắp xếp được người cho bà.”
Anh ta theo Mark bước vào trong, qua cửa an ninh, bỏ lại Elizabeth và Joyce ở một mình trong một phút. Elizabeth dừng công việc xả nước qua tuyến lệ và nhìn sang Joyce.
“Một nữ tu? Cái cớ hay đấy.”
“Tôi không có nhiều thời gian để suy nghĩ.” Joyce đáp.
“Nếu buộc phải bịa lý do, tôi sẽ nói rằng ai đó đã đụng chạm tôi,” Elizabeth nói. “Bà biết vấn đề đó nóng hổi như thế nào ngày nay mà. Nhưng một nữ tu thì vui hơn nhiều.”
“Tại sao bà muốn gặp một nữ sĩ quan?” Joyce hiện có một số câu hỏi khác, nhưng đây là thắc mắc đầu tiên trong danh sách. “Nhân tiện, không dùng chữ nữ hạ sĩ là rất tốt đấy. Tôi tự hào về bà.”
“Cảm ơn, Joyce. Tôi chỉ nghĩ rằng, đằng nào thì cũng tới Fairhaven rồi, thì chúng ta nên đến thăm hạ sĩ De Freitas.”
Joyce chậm rãi gật đầu. Trong thế giới của Elizabeth, điều đó hoàn toàn hợp lẽ. “Nhưng nếu cô ấy không đi làm thì sao? Hoặc rằng cô ấy có đi, nhưng vẫn còn những nữ cảnh sát khác thì sao?”
“Liệu tôi có đưa bà đến đây nếu tôi chưa kiểm tra điều đó không, Joyce?”
“Làm thế nào bà kiểm tra—“
Cửa an ninh mở ra và Donna De Freitas bước qua. “Bây giờ, thưa bà, tôi có thể—” Donna nhận ra những người đang ở trước mặt mình. Cô ấy nhìn từ Elizabeth sang Joyce và nhìn lại lần nữa, “—giúp gì cho bà?”