Chánh thanh tra Chris Hudson đã nhận được một tập tài liệu về Tony Curran. Tài liệu dày đến nỗi nó sẽ tạo ra một tiếng thịch êm tai nếu bạn thả rơi nó xuống bàn làm việc. Và đó chính xác là điều mà anh ấy vừa làm.
Chris uống một ngụm Coca-Cola, loại ăn kiêng. Đôi khi anh ấy sợ mình bị nghiện. Anh từng đọc được một tít báo về Coca-Cola ăn kiêng, và nó khiến anh lo lắng đến nỗi quyết định không đọc bài viết đó.
Anh ta mở tập tài liệu. Hầu hết những cuộc gặp gỡ giữa Tony Curran với đội cảnh sát Kent đều vào khoảng thời gian trước khi Chris tới Fairhaven. Các tội danh về hành hung ở tuổi hai mươi, tiền án lặt vặt liên quan đến ma túy, lái xe nguy hiểm, nuôi chó dữ, sở hữu vũ khí trái phép. Một tội nhẹ về trốn thuế. Đái đường.
Sau đó đến câu chuyện đáng kể này. Chris mở ra một hồ sơ. Có những bản ghi lại một số cuộc thẩm vấn Tony Curran trong nhiều năm, với cuộc thẩm vấn cuối cùng được thực hiện sau một vụ xả súng ở quán rượu Cầu Đen, khiến một tên buôn ma túy trẻ tuổi thiệt mạng. Một nhân chứng nhận ra Tony Curran đã bắn phát súng chí mạng và Phòng Điều tra Hình sự Fairhaven đã gọi Curran đến để thẩm vấn.
Hồi đó, Tony Curran từng là trung tâm của tất cả mọi chuyện. Cứ hỏi thăm xung quanh và bất cứ ai cũng sẽ kể chuyện cho bạn. Tony điều hành việc buôn bán ma túy ở Fairhaven, và nhiều nơi khác nữa. Kiếm được rất nhiều tiền.
Chris đọc cụm từ không bình luận quen thuộc đến chán nản trên hồ sơ vụ Cầu Đen. Anh ta đọc được rằng, nhân chứng—một tài xế taxi trong vùng, đã biến mất ngay sau đó. Có thể ông ta sợ hãi, hoặc còn tệ hơn. Tony Curran, tay nhà thầu xây dựng trong vùng, đã thoát án một cách nhẹ nhõm.
Vậy đã có chuyện gì? Một cái chết? Hay hai? Cái chết của kẻ buôn ma túy trong vụ xả súng ở Cầu Đen, và có lẽ cả người tài xế taxi tội nghiệp đã chứng kiến điều đó?
Kể từ năm 2000, không có tư liệu gì. Một vé phạt chạy quá tốc độ, nộp phạt ngay lập tức, vào năm 2009.
Anh ta nhìn vào bức ảnh mà kẻ giết người đã để lại bên cái xác. Ba người đàn ông. Tony Curran, giờ đã chết. Người đang quàng một cánh tay qua Tony là một tay buôn ma túy trước đây trong vùng tên Bobby Tanner. Chuyên làm mấy chuyện cơ bắp và bạo lực. Hiện tại vẫn chưa rõ tung tích, nhưng họ sẽ sớm truy ra anh ta. Và người thứ ba, khá nổi danh, cựu võ sĩ Jason Ritchie. Chris tự hỏi những tờ báo sẽ trả bao nhiêu tiền để có được bức ảnh này. Anh đã nghe có những sĩ quan đang bán tin ra ngoài. Những kẻ thấp kém nhất của thấp kém, theo quan điểm của Chris. Anh nhìn vào những nụ cười, những tờ tiền và những cốc bia. Có lẽ bức ảnh được chụp vào khoảng năm 2000, khi gã trai trẻ kia bị bắn ở Cầu Đen. Thật buồn cười khi nghĩ rằng năm 2000 đã được tính là lịch sử xa xôi.
Chris ăn một thanh kẹo Twix trong khi nghiên cứu bức ảnh. Anh sẽ có đợt khám bệnh định kỳ thường niên sau hai tháng nữa, và cứ vào thứ Hai hằng tuần, anh lại tự thuyết phục bản thân rằng đây sẽ là tuần mà anh sẽ bắt đầu nỗ lực lấy lại vóc dáng, để cố gắng giảm được khoảng 1 trọng lượng đá đang khiến anh ì trệ. Đó là khoảng cân nặng dư thừa thường khiến anh bị chuột rút. Khoảng cân nặng dư thừa ngăn anh ta mua quần áo mới, giả như anh cần mua, và cũng là khoảng cân nặng dư thừa ngăn anh ta hẹn hò, bởi vì ai mà thèm cơ chứ? Khoảng cân nặng dư thừa chặn lối giữa anh và thế giới. Mà thành thực thì, phải là 2 trọng lượng đá mới phải.
Những ngày thứ Hai đó thường vẫn ổn. Chris sẽ không đi thang máy vào các ngày Thứ Hai. Chris mang đồ ăn từ nhà đến cơ quan vào các ngày thứ Hai. Chris gập bụng trên giường vào các ngày thứ Hai. Nhưng đến thứ Ba, hoặc nếu là trong một tuần tốt lành, thì đến thứ Tư, thế giới cũ quay trở lại, việc đi cầu thang có vẻ quá khó khăn và Chris mất niềm tin vào những dự định của mình. Anh ấy nhận thức được rằng dự định đó liên quan trực tiếp tới sức khỏe của bản thân, và điều ấy lại càng khiến anh áp lực hơn nữa. Vì vậy, kết quả trở thành bánh ngọt và khoai tây chiên giòn, bữa trưa tại trạm xăng, đồ uống có ga sau giờ làm việc, đồ ăn nhanh trên đường đi làm về, chocolate trên đường về nhà từ quán đồ ăn nhanh. Ăn uống, rồi ngừng ăn, buông thả, rồi xấu hổ, rồi tất cả lặp lại.
Nhưng luôn có những ngày thứ Hai mới và một trong những ngày thứ Hai trong tương lai ấy sẽ là một sự cứu rỗi. 1 trọng lượng đá sẽ biến mất, và ngay tiếp sau là 1 trọng lượng đá khác. Anh sẽ không cần phải lo lắng trong buổi kiểm tra sức khỏe, anh sẽ là vận động viên—mà anh luôn ngầm biết đó mới thực là bản chất của mình. Rồi nhắn tin khen ngợi cô bạn gái mới quen qua mạng.
Anh ăn hết thanh kẹo Twix và nhìn xung quanh để tìm món khoai tây chiên giòn của mình.
Chris Hudson đoán rằng vụ nổ súng ở Cầu Đen là lời cảnh tỉnh mà Tony Curran cần có. Xét theo cách mà mọi chuyện tiếp diễn thì có vẻ là như vậy. Sau vụ này, anh ta bắt đầu làm việc với một nhà phát triển bất động sản địa phương tên Ian Ventham, và có lẽ anh ta đã quyết định rằng, cuộc đời sẽ trở nên đơn giản hơn nếu sống và làm việc theo pháp luật. Công việc mới đem lại nguồn thu nhập tốt, ngay cả khi nó không phải là những việc anh ta quen thuộc. Tony hẳn biết rằng anh ta không thể tiếp tục đánh cược vào vận may.
Chris mở túi khoai chiên và nhìn đồng hồ. Anh có một cuộc hẹn và có lẽ anh nên khởi hành. Ai đó đã nhìn thấy Tony Curran có một cuộc tranh cãi ngay trước khi chết, và người đó đang khăng khăng muốn nói chuyện riêng với anh. Địa điểm cũng không quá xa. Ở cộng đồng hưu trí nơi Curran từng làm việc.
Chris nhìn lại bức ảnh. Ba người đàn ông, một băng nhóm hạnh phúc. Tony Curran và Bobby Tanner, khoác vai nhau. Và ở một bên, cầm một chai bia trên tay và sở hữu chiếc mũi gãy đẹp trai, có lẽ đã qua vài năm so với thời kỳ đỉnh cao, là Jason Ritchie.
Ba người bạn, đang uống bia, trên một chiếc bàn được phủ đầy tiền. Tại sao lại để tấm ảnh này bên cạnh thi thể? Lời cảnh báo từ Bobby Tanner hay Jason Ritchie? Hay là một cảnh cáo dành cho họ? Mày sẽ là người kế tiếp? Nhiều khả năng bức ảnh chỉ để gây nhiễu hoặc đánh lạc hướng. Không ai có thể ngu ngốc tới vậy.
Dù sao đi nữa, Chris vẫn cần phải trò chuyện với Jason Ritchie. Và, hy vọng, đồng nghiệp của anh sẽ tìm thấy người đàn ông đang mất tích, Bobby Tanner.
Đúng ra thì, phải là những người đàn ông mất tích, Chris nghĩ trong khi đưa miếng khoai tây chiên cuối cùng vào miệng.
Bởi vì, xét cho cùng, ai là người đã chụp bức ảnh này chứ?