Hạ sĩ Donna De Freitas muốn có một khẩu súng. Cô ấy muốn được rượt đuổi những kẻ giết người hàng loạt vào một kho chứa bỏ hoang, hoàn thành nhiệm vụ một cách dứt khoát, dẫu cho trên vai cô có thêm một vết thương do đạn bắn. Có lẽ sau đó cô sẽ uống một ly whisky và tình tứ với cộng sự.
Nhưng tới giờ, hai mươi sáu tuổi, và đang ăn trưa lúc 11:45 sáng, với bốn người hưu trí mà cô chỉ vừa mới gặp, Donna hiểu rằng cô còn phải cố gắng nhiều hơn mới có thể đạt được những điều cô muốn. Bên cạnh đó, cô cũng phải thừa nhận là hơn một tiếng vừa qua khá vui.
Donna đã diễn thuyết bài phát biểu Những mẹo thực tiễn cho an ninh tại gia khá nhiều lần. Và hôm nay, vẫn là những khán giả già nua như thường lệ, phủ trùm chăn qua đầu gối, bánh quy miễn phí, và phía sau có những người ngủ gật một cách hạnh phúc. Lần nào cô cũng đưa ra cùng một lời khuyên. Tầm quan trọng tuyệt đối và không thể chối cãi của việc khóa cửa sổ, kiểm tra giấy tờ tùy thân của người lạ và không bao giờ cung cấp thông tin cá nhân cho những kẻ tiếp thị qua điện thoại. Hơn hết, sự hiện diện của cô ở đây được cho là sẽ giúp mọi người an tâm hơn trong thế giới đáng sợ này. Donna hiểu điều đó, và nó cũng giúp cô thoát khỏi đồn cảnh sát lẫn mớ công việc bàn giấy, vậy nên cô đã tình nguyện. Đồn cảnh sát Fairhaven giờ đây nhàm chán và buồn ngủ hơn những gì Donna từng biết trước kia.
Nhưng dù sao thì, cô đã xuất hiện ở làng hưu trí Coopers Chase. Mọi thứ dường như vô hại. Tốt lành, không có rắc rối, yên bình, và trên đường lái xe tới đây, cô đã nhìn thấy một quán rượu khá ổn để dùng bữa trưa khi trở về. Vậy nên việc tóm những kẻ giết người hàng loạt trong những vụ rượt đuổi sẽ phải chờ khi khác thôi.
“An ninh,” Donna bắt đầu nói, mặc dù điều mà cô thực sự đang suy nghĩ là có nên xăm gì đó lên người không. Một con cá heo ở vùng lưng? Hay như thế thì bình thường quá? Và có đau không nhỉ? Có lẽ, nhưng cô là cảnh sát cơ mà, sợ gì đau cơ chứ? “Chúng ta ngụ ý điều gì khi nói từ an ninh ? Chà, tôi nghĩ từ này có những nghĩa khác nhau khi…”
Một bàn tay giơ lên ở hàng ghế đầu. Điều này không thường diễn ra trong những buổi diễn thuyết của Donna, nhưng một khi xảy ra thì chẳng còn ai e ngại nữa. Một người phụ nữ độ tuổi tám mươi ăn mặc lịch sự muốn đưa ra quan điểm của mình.
“Mọi người thân mến, tôi nghĩ rằng tất cả chúng ta đều hy vọng đây không phải lại là một buổi trò chuyện về khóa cửa sổ.” Người phụ nữ nhìn xung quanh, nhận lấy những lời ủng hộ rì rầm.
Tiếp theo là một quý ông đứng trong một cái khung nạng tập đi ở hàng ghế thứ hai. “Và làm ơn đừng nói về giấy tờ tùy thân, chúng tôi đều biết cả rồi. Anh tới từ đơn vị cung cấp gas à, hay thật ra anh là một tên trộm đấy ? Chúng tôi đều đã nắm rõ, tôi hứa.”
Một màn phát biểu tự do rộ lên.
“Không còn hãng gas nữa đâu. Giờ phải là nhân viên điện lực,” một người đàn ông mặc suit kèm gi-lê lịch lãm lên tiếng.
Người đàn ông ngồi kế bên, mặc quần đùi, đi dép xỏ ngón và mặc áo của West Ham United, nhân cơ hội này đứng lên và chĩa một ngón tay chỉ vào vô định, “Tất cả là do Thatcher, Ibrahim. Chúng ta đã từng sở hữu điện.”
“Ôi thôi, ngồi xuống đi, Ron,” người phụ nữ ăn mặc lịch sự nói. Sau đó, bà nhìn Donna và nói thêm, “Rất xin lỗi về Ron,” với một cái lắc đầu chậm rãi. Mọi người tiếp tục ồn ã phát biểu.
“Mà tên tội phạm nào mà không biết giả mạo giấy tờ tùy thân cơ chứ?”
“Tôi bị đục thủy tinh thể. Chỉ cần cho tôi xem thẻ thư viện là tôi đã cho vào nhà rồi.”
“Thậm chí bây giờ người ta còn chẳng kiểm tra công-tơ điện. Tất cả đều có trên web.”
“Nó là điện toán đám mây, nàng à.”
“Tôi sẽ rất hoan nghênh một tên trộm. Thật vui khi có một vị khách tới thăm.”
Bất chợt bầu không khí trở nên yên lặng. Rồi một bản hòa tấu của những tiếng huýt vang lên khi một vài máy trợ thính được bật, trong khi vài cái khác chuyển về trạng thái tắt. Người phụ nữ lớn tuổi ở hàng ghế đầu lại tiếp tục dẫn dắt phong trào.
“Vì thế… nhân tiện, tôi là Elizabeth… làm ơn đừng có lại nói về việc khóa cửa sổ và giấy tờ tùy thân nữa, và cũng không cần phải nhắc nhở về việc chúng tôi không được cung cấp mã PIN ngân hàng cho đám người Nigeria bên kia đầu dây điện thoại. Nếu như tôi vẫn được phép gọi họ là người Nigeria.”
Donna De Freitas đã tập trung trở lại, nhưng nhận ra rằng cô không còn nghĩ về việc ăn trưa ở quán rượu hay những hình xăm nữa—giờ cô đang nghĩ về một khóa huấn luyện chống bạo động, hồi xa xưa tốt đẹp khi cô còn ở Nam London.
“Vậy thì, chúng ta nên nói về cái gì?” Donna hỏi. “Tôi phải làm chuyện này ít nhất bốn mươi lăm phút nếu không sẽ không được nghỉ hết ca.”
“Sự phân biệt giới tính ở cấp tổ chức trong lực lượng cảnh sát chẳng hạn?” Elizabeth gợi ý.
“Tôi muốn nói về vụ xả súng phi pháp của Mark Duggan, bị chính quyền xử phạt và—“
“Ngồi xuống, Ron!”
Vậy là bài diễn thuyết tiếp tục một cách vui vẻ và dễ chịu cho đến khi hết giờ. Donna được cảm ơn nồng nhiệt, được cho xem những bức ảnh của đám con cháu và sau đó được mời ở lại ăn trưa.
Và thế là cô ấy đang ở đây, với món salad của mình, tại một tiệm ăn được mô tả trong thực đơn là một nhà hàng cao cấp đương đại . Mười hai giờ kém mười lăm là hơi sớm để dùng bữa trưa, nhưng sẽ thật chẳng lịch sự chút nào nếu từ chối lời mời. Cô còn để ý rằng, bốn người mời cô bữa này không chỉ gọi bữa trưa thịnh soạn mà còn mở thêm một chai rượu vang đỏ.
“Bài nói thật tuyệt vời, Donna,” Elizabeth nói. “Chúng tôi rất thích.” Trong mắt Donna, Elizabeth giống như bà giáo viên khiến bạn sợ chết khiếp suốt cả năm nhưng sau đó lại cho bạn điểm A và khóc tiếc khi bạn rời đi. Có lẽ cảm giác đó đến từ chiếc áo khoác tweed của bà.
“Thật là chói sáng, Donna,” Ron lên tiếng. “Tôi có thể gọi cháu là Donna chứ, cháu thân yêu?”
“Ông có thể gọi là Donna, nhưng xin đừng gọi cháu là thân yêu,” Donna đáp.
“Đúng đấy, cục cưng,” Ron đồng ý. “Nhớ rồi. Kể câu chuyện về người Ukraina với vé phạt đỗ xe và cái cưa máy, thì sao? Cháu nên buôn chút chuyện phiếm sau bữa ăn, một nghề ra tiền đấy. Tôi biết một người, cháu có muốn lấy số không?”
Món salad rất ngon, Donna nghĩ thầm, và cô cũng không thường nghĩ vậy.
“Tôi nghĩ tôi có thể trở thành một kẻ buôn lậu ma túy sành sỏi.” Người vừa phát biểu là Ibrahim, người trước đó đã nêu ý kiến về nhân viên điện lực. “Chỉ là vấn đề vận chuyển, lưu kho rồi xuất nhập hàng, đúng chứ? Còn có cả những trò cân đo, điều mà tôi rất thích, sự chính xác. Và họ có máy đếm tiền. Tất cả các trang thiết bị hiện đại. Cô đã bao giờ bắt được một tay buôn ma túy chưa, hạ sĩ De Freitas?”
“Chưa ạ,” Donna thừa nhận. “Nhưng đây là dự định của cháu.”
“Nhưng tôi nói đúng về chuyện có máy đếm tiền chứ?” Ibrahim hỏi.
“Đúng vậy, có máy đếm tiền,” Donna đáp.
“Tuyệt vời,” Ibrahim reo lên, và uống cạn ly rượu vang.
“Chúng tôi nhanh chán lắm,” Elizabeth nói chen vào, cũng uống cạn ly rượu. “Ôi, đã quá đủ với mấy cái khóa cửa sổ, nữ hạ sĩ De Freitas à.”
“Ngày nay người ta chỉ gọi là hạ sĩ thôi,” Donna nói.
“Tôi hiểu,” Elizabeth gật gù, mím môi lại. “Và nếu tôi vẫn muốn gọi là nữ hạ sĩ thì sao? Sẽ có lệnh bắt giữ tôi ư?”
“Không, nhưng cháu sẽ ít thích bà đi một tí,” Donna trả lời. “Bởi gọi cho đúng là một điều rất đơn giản, và nó thể hiện là bà tôn trọng cháu.”
“Chà! Trúng phóc. Được rồi,” Elizabeth nói, và thôi mím môi.
“Cảm ơn bà,” Donna nói.
“Hãy đoán thử tôi bao nhiêu tuổi?” Ibrahim đột nhiên thách đố.
Donna chần chừ. Ibrahim có một bộ suit rất đẹp, và ông ấy có làn da hoàn hảo. Mùi hương tỏa ra từ ông cũng rất thơm. Chiếc khăn tay được gấp một cách nghệ thuật và nhét trong túi áo ngực. Tóc hơi thưa, nhưng vẫn còn đó. Không bị phệ bụng, và không có nọng cằm. Và đằng sau tất cả những thứ đó? Hừmmmm. Donna nhìn vào tay Ibrahim. Sẽ luôn luôn có dấu hiệu nào đó.
“Tám mươi?” cô đánh liều.
Cô thấy Ibrahim tiu nghỉu đi. “Đúng vậy, nhưng tôi trông trẻ hơn. Tôi trông chỉ như khoảng bảy mươi tư thôi. Mọi người đều đồng ý là vậy. Bí quyết là tập pilates.”
“Còn câu chuyện của bà là gì, Joyce?” Donna hỏi thành viên thứ tư của nhóm, một phụ nữ nhỏ nhắn, tóc trắng trong chiếc áo cánh màu hoa oải hương và cardigan màu hoa cà. Bà ấy đang ngồi rất vui vẻ, lắng nghe tất cả. Miệng ngậm chặt, nhưng mắt sáng bừng. Giống như một chú chim lặng lẽ, không ngừng tìm kiếm thứ gì đó lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời.
“Tôi ư?” Joyce nói. “Chẳng có câu chuyện nào cả. Tôi làm y tá, rồi làm mẹ, rồi lại làm y tá. Tôi e là chẳng có gì thú vị để kể cả.”
Elizabeth khịt mũi. “Đừng để Joyce lòe, hạ sĩ De Freitas. Bà ấy là tuýp người hoàn thành mọi thứ .”
“Tôi chỉ là một người có tổ chức thôi,” Joyce đáp. “Cách sống này giờ đã lỗi thời lắm rồi. Nếu tôi nói là mình sẽ tập zumba, thì tôi sẽ tập zumba. Tôi là người như vậy đấy. Con gái tôi mới là người thú vị trong gia đình. Nó điều hành một quỹ đầu cơ, nếu cô biết đó là cái gì.”
“Không hẳn ạ,” Donna thừa nhận.
“Tôi cũng chẳng hiểu,” Joyce đồng tình.
“Tập zumba trước pilates,” Ibrahim chen vào. “Tôi không thích tập cả hai cùng lúc. Chúng tác động trái ngược nhau tới những nhóm cơ chính.”
Có một câu hỏi đã luẩn quẩn trong đầu Donna suốt bữa trưa. “Vậy thì, nếu mọi người không phiền thì, cháu biết tất cả mọi người đều sống ở Coopers Chase, nhưng làm thế nào mà bốn người lại trở thành bạn của nhau?”
“Bạn bè ư?” Elizabeth có vẻ thích thú. “Ồ, chúng ta không phải là bạn, cháu thân yêu.”
Ron cười khùng khục. “Chúa ơi, thân mến, không, chúng ta không phải là bạn. Bà có muốn uống thêm không, Liz?”
Elizabeth gật đầu và Ron rót đầy. Họ đã uống tới chai thứ hai. Bây giờ là 12 giờ 15.
Ibrahim đồng ý. “Tôi không nghĩ bạn bè là từ chính xác. Chúng tôi đáng ra chẳng giao lưu với nhau đâu, vì sở thích của chúng tôi khá khác biệt. Tôi đoán là mình khá thích Ron, nhưng ông ấy có thể hơi khó tính.”
Ron gật đầu, “Tôi rất khó tính.”
“Và cách cư xử của Elizabeth thì thật là khó mà chấp nhận.”
Elizabeth gật đầu, “Tôi e là đúng vậy. Tôi vẫn luôn là một người cá tính. Từ hồi đi học.”
“Tôi thích Joyce, chắc vậy. Tôi nghĩ là tất cả mọi người đều thích Joyce,” Ibrahim nói.
Ron và Elizabeth lại gật đầu bày tỏ sự đồng tình.
“Cảm ơn, chắc rồi,” Joyce đáp, chơi trò đuổi bắt với mấy hạt đậu quanh cái đĩa. “Mọi người có nghĩ là người ta nên phát minh ra những hạt đậu dẹp không?”
Donna cố gắng xua đi sự bối rối của mình.
“Vậy nếu mọi người không phải là bạn bè, vậy thì là gì?”
Donna nhìn thấy Joyce ngước lên, và hất đầu về phía những người khác, cái băng nhóm khác thường này. “Chà,” Joyce nói. “Thứ nhất, chúng tôi là bạn bè , dĩ nhiên rồi, mấy người này hơi bị lề mề trong việc ý thức được điều đó thôi. Và điều thứ hai, nếu nó chưa được đề cập trong lời mời cô đến ăn trưa hôm nay, hạ sĩ De Freitas, đó là do tôi vô ý. Chúng tôi là Câu lạc bộ Án mạng ngày thứ Năm.”
Đôi mắt Elizabeth lóng lánh bởi rượu vang đỏ, Ron đang gãi gãi hình xăm West Ham trên cổ và Ibrahim đang đánh bóng cái khuy manchette vốn đã sáng bóng.
Nhà hàng đông kín khách xung quanh họ, Donna không phải người đầu tiên tới Coopers Chase và nghĩ rằng đây không phải một nơi quá tệ để sinh sống. Cô thèm muốn chết một ly rượu vang và có thể nghỉ làm buổi chiều.
“Ngoài ra, tôi cũng bơi mỗi ngày,” Ibrahim kết luận. “Nó giúp cho da được săn chắc.”
Nơi này là thế quái nào vậy?