Câu Lạc Bộ Án Mạng Ngày Thứ Năm

Lượt đọc: 3180 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

Nếu bạn có ý định đi đường A21 để ra khỏi Fairhaven và đi vào trung tâm của Kentish Weald, cuối cùng bạn sẽ đi qua một bốt điện thoại cũ ở một khúc cua bên trái, và nó vẫn còn hoạt động. Đi tiếp khoảng một trăm thước cho đến khi bạn nhìn thấy biển báo Whitechurch, Abbots Hatch và Lents Hill , sau đó rẽ phải. Đi qua Lents Hill, băng qua Blue Dragon và cửa hàng bán đồ trang trại với mô hình quả trứng lớn bên ngoài, cho đến khi bạn đến cây cầu đá nhỏ bắc qua Robertsmere. Về lý thuyết mà nói thì Robertsmere là một con sông, nhưng đừng nhầm tưởng và mong đợi bất cứ điều gì vĩ đại hay to lớn ở nó.

Rẽ phải theo con đường một lần ngay bên kia cầu. Bạn sẽ nghĩ rằng mình đang đi sai đường, nhưng lối này nhanh hơn so với con đường thông thường, và khung cảnh cũng rất nên thơ nếu bạn thích những hàng rào bằng cây bụi lốm đốm những vạt nắng. Cuối cùng, con đường mở rộng, và lấp ló giữa những tán cây cao, bạn sẽ bắt đầu thấy những dấu hiệu của sự sống đang trỗi dậy trên vùng đất đồi phía bên trái của bạn. Ở phía trước, bạn sẽ thấy một bến xe bus nhỏ, được ốp gỗ, cũng vẫn hoạt động, nếu như việc mỗi chiều có đúng một chuyến bus chạy trong ngày cũng tính là có hoạt động. Ngay trước khi đến bến xe bus, bạn sẽ thấy biển báo lối vào Coopers Chase ở bên trái.

Người ta bắt đầu xây dựng Coopers Chase khoảng mười năm trước, khi Giáo hội Công giáo bán mảnh đất này. Những cư dân đầu tiên, trong đó có Ron, đã chuyển đến sau ba năm. Nó được gọi là Ngôi làng Hưu trí Sang trọng Đầu tiên của Anh quốc , mặc dù theo Ibrahim, người đã kiểm tra thông tin, nó thực ra là ngôi làng thứ bảy. Hiện ở đây có khoảng ba trăm cư dân. Bạn không thể chuyển đến đây cho đến khi bạn trên sáu mươi lăm tuổi. Và ở đây có rượu vang được giao bằng những chiếc xe tải giao hàng của siêu thị Waitrose, những chai rượu va vào nhau kêu leng keng mỗi lần xe đi qua những tấm lưới gia súc.

Tu viện cũ là trung tâm của Coopers Chase, với ba khu nhà hiện đại mọc lên theo hình xoắn ốc từ điểm chính giữa này. Trong hơn một trăm năm, tu viện là một tòa nhà kín mít, chứa đầy những thói quen hối hả khô khan, cùng với sự tĩnh lặng của những lời cầu nguyện được dâng lên và được đáp lại. Bước dọc theo hành lang tối, bạn sẽ thấy một số phụ nữ hài lòng với sự trầm lắng của mình, một số phụ nữ sợ hãi với thế giới xoay chuyển chóng mặt, một số phụ nữ ẩn mình, một số phụ nữ cố chứng tỏ một quan điểm mơ hồ đã bị lãng quên từ lâu, và một số phụ nữ vui lòng vì được phục vụ cho một mục đích cao cả. Bạn sẽ tìm thấy những chiếc giường đơn, được sắp xếp trong ký túc xá; những bàn ăn dài, thấp; một nhà nguyện tối tăm và yên tĩnh, đến mức bạn thề rằng bạn nghe thấy tiếng thở của Chúa. Nói tóm lại, bạn sẽ thấy các vị nữ tu của Nhà thờ Thần thánh, một đội ngũ sẽ không bao giờ từ bỏ bạn, cho bạn cái ăn, cái mặc, tiếp tục khát cầu và trân trọng bạn. Tất cả những gì họ cần từ bạn là một đời dâng hiến, và vì sẽ luôn có người đứng ra yêu cầu điều đó, nên luôn có những người tình nguyện. Và rồi một ngày, bạn sẽ có chuyến hành trình ngắn lên ngọn đồi, xuyên qua đường hầm của những tán cây, tiến đến Khu vườn của Sự An nghỉ Vĩnh hằng. Những cánh cổng sắt và những bức tường đá thấp của Khu vườn nhìn bao quát tu viện và vẻ đẹp bất tận của Kentish High Weald phía xa xa, cơ thể của bạn nằm trên một chiếc giường đơn khác, bên dưới một phiến đá giản dị, bên cạnh Sơ Margaret và Sơ Mary của các thế hệ trước bạn. Nếu bạn từng có những ước mơ thì giờ đây chúng sẽ trải dài trên những ngọn đồi xanh tươi, và nếu bạn có bí mật thì chúng sẽ được giữ an toàn bên trong bốn bức tường của tu viện mãi mãi.

Chà, chính xác hơn, chỉ là ba bức tường, vì mặt quay về phía tây của tu viện giờ đây đã được lắp kính hoàn toàn để phù hợp với khu hồ bơi của cư dân. Nó nhìn ra sân chơi bóng gỗ, và xa hơn là bãi đậu xe của du khách, các ô đỗ xe được phân bổ dày đặc đến mức Ủy ban Đỗ xe là tổ chức quyền lực nhất tại Coopers Chase.

Bên cạnh hồ bơi là một hồ trị liệu viêm khớp cỡ nhỏ, trông giống như một bể sục. Phần lớn lý do khiến nó giống đến vậy là bởi nó chính là một bể sục. Bất cứ ai được chủ sở hữu, Ian Ventham, dẫn đi tham quan xung quanh, thì sau đó sẽ được chiêm ngưỡng phòng tắm hơi. Ian sẽ luôn hé mở cánh cửa và nói, “Trời ơi, chỗ này như một phòng tắm hơi vậy.” Đó chính là Ian.

Tiếp theo là đi thang máy lên các phòng giải trí khác. Có các phòng tập thể dục, nơi cư dân có thể vui vẻ nhảy điệu Zumba cùng các bóng ma của những chiếc giường đơn. Sau đó, có Phòng Ghép tranh Jigsaw dành cho các hoạt động nhẹ nhàng hơn và các hội nhóm. Tại đây có thư viện và sảnh khách cho các cuộc họp mặt ngày càng đông người tham dự và nảy sinh nhiều tranh cãi, hoặc để xem bóng đá trên TV màn hình phẳng. Sau đó lại đi xuống tầng trệt, nơi có những chiếc bàn dài và thấp của tu viện, mà hiện là nhà hàng cao cấp đương đại .

Ở ngay trung tâm của ngôi làng, liền với tu viện, là căn nhà nguyện cũ. Bên ngoài nhà nguyện trát vữa màu kem nhạt, tạo nên phong cách Địa Trung Hải, đối lập với các gam màu tối dữ dội kiểu Gothic của tu viện. Nhà nguyện vẫn còn nguyên vẹn và không thay đổi, đó là do một trong số ít các giao ước được quy định bởi những người đại diện cho các nữ tu của Nhà thờ Thần thánh, khi họ bán nơi này mười năm trước. Các cư dân thích sử dụng nhà nguyện. Đây là nơi có những bóng ma, nơi những thói quen vẫn hối hả và nơi những lời thì thầm đã chìm vào trong các phiến đá. Đó là nơi khiến bạn cảm thấy mình là một phần của điều gì đó chậm rãi và dịu dàng hơn. Ian Ventham đang xem xét những lỗ hổng trong hợp đồng, để ông ta có thể xây sửa nhà nguyện thành tám căn hộ nữa.

Ngay cạnh phía bên kia của tu viện—cũng chính là lý do mà tu viện tồn tại—là Willows. Willows giờ đây là viện dưỡng lão của làng. Nó đã được các Sơ thành lập vào năm 1841 như một bệnh viện tự nguyện, chăm sóc một cách ân cần cho những người bệnh và những người khốn khổ không còn sự lựa chọn nào khác. Trong những năm cuối cùng của thế kỷ trước, nó đã trở thành một nhà dưỡng lão, cho đến khi luật pháp vào những năm 1980 khiến những cánh cửa cuối cùng cũng phải đóng lại. Sau đó, tu viện chỉ đơn giản trở thành một phòng chờ cho các vị khách, và khi nữ tu cuối cùng qua đời vào năm 2005, Giáo hội không muốn lãng phí thời gian đổ tiền vào nữa và rao bán toàn bộ nơi này như một lô hàng thanh lý.

Tất cả sự phát triển này thu gọn trong mười hai mẫu đất rừng và sườn đồi rộng mở tuyệt đẹp. Có hai hồ nước nhỏ, một là thật, còn một hồ là do nhà thầu xây dựng của Ian Ventham tên Tony Curran và nhóm của anh ta tạo ra. Nhiều con vịt và ngỗng đã coi Coopers Chase là nhà dường như thích cái hồ nhân tạo hơn. Vẫn còn những con cừu được chăn ở trên đỉnh đồi, nơi sạch bóng rừng cây, và trên đồng cỏ ven hồ là một đàn hai mươi con lạc đà. Ian Ventham vốn ban đầu chỉ mua hai con để các bức ảnh quảng cáo bán hàng trông đặc sắc hơn.

Tóm lại, tất cả những thứ đó tạo nên nơi này.

« Lùi
Tiến »