Lần đầu tiên tôi viết nhật ký đã cách đây nhiều năm, tôi vừa xem lại nó và tôi không nghĩ rằng nó có thể khiến bạn hứng thú. Trừ khi bạn quan tâm đến Haywards Heath vào những năm 1970, điều mà tôi cho rằng bạn không quan tâm. Nói vậy không có ý xúc phạm đến Haywards Heath hay những năm 1970, tôi thích cả hai điều này vào thời điểm đó.
Nhưng vài ngày trước, sau khi gặp Elizabeth, tôi đã đến buổi họp mặt đầu tiên của mình ở Câu lạc bộ Án mạng ngày thứ Năm, và tôi nghĩ rằng viết về buổi họp có lẽ sẽ rất thú vị. Giống như ai đó đã viết nhật ký về Holmes và Watson ấy? Mọi người thích mấy vụ án giết người, bất kể họ có dám thừa nhận điều đó hay không, vậy nên tôi sẽ thử xem sao.
Tôi biết Câu lạc bộ Án mạng ngày thứ Năm sẽ có Elizabeth, Ibrahim Arif, người sống ở Wordsworth, với cái căn hộ có ban công bao quanh các mặt, và Ron Ritchie. Vâng, chính là Ron Ritchie đó. Vậy là cũng có một điều thú vị khác. Bây giờ, khi tôi biết rõ ông ấy hơn một chút, ánh hào quang từ ông đã giảm đi phần nào, nhưng dù là vậy cũng không kém phần gây hứng thú.
Penny Gray cũng từng là thành viên của câu lạc bộ, nhưng bà ấy hiện đang ở Willows, đó là viện dưỡng lão. Nghĩ lại, tôi thật vừa khéo. Tôi cho rằng họ trống một chỗ, và tôi là Penny mới.
Dù vậy, tôi đã rất lo lắng vào lúc đó. Tôi nhớ là vậy. Tôi mang theo một chai rượu ngon (8,99 bảng, để bạn hình dung), và khi tôi bước vào, ba người họ đã ở trong Phòng Ghép tranh Jigsaw, đặt những bức ảnh trên bàn.
Elizabeth đã thành lập Câu lạc bộ Án mạng ngày thứ Năm cùng với Penny. Penny từng là thanh tra của Cảnh sát Hạt Kent trong nhiều năm, và bà ấy sẽ mang theo hồ sơ của những vụ án giết người chưa được giải quyết. Bà ấy đáng ra không nên có những tập hồ sơ ấy, nhưng ai mà biết được? Sau một độ tuổi nhất định, bạn có thể làm bất cứ điều gì bạn thích. Không ai khiển trách bạn, ngoại trừ các bác sĩ và con cái của bạn.
Tôi không nên nói về công việc mà Elizabeth từng làm kiếm sống, mặc dù đôi khi bà ấy vẫn tự nói về điều đó. Chỉ có thể nói là, những vụ giết người và điều tra và bất kể thứ gì bạn cảm thấy xa lạ, thì đều thu hút sự quan tâm của bà.
Elizabeth và Penny sẽ xem qua từng hồ sơ, từng dòng, nghiên cứu từng bức ảnh, đọc mọi lời khai của nhân chứng, tìm kiếm bất cứ điều gì đã bị bỏ sót. Họ cảm thấy khó chịu khi nghĩ rằng có những kẻ tội lỗi vẫn vui vẻ tiếp tục cuộc sống của chúng. Ngồi trong vườn, chơi một ván sudoku, biết rằng chúng đã thoát khỏi tội danh giết người.
Hơn nữa, tôi nghĩ Penny và Elizabeth đang tận hưởng việc này. Một vài ly rượu vang và một câu đố bí ẩn cần giải. Một hoạt động rất xã giao, nhưng cũng rất máu me. Đó là một thú vui hay ho.
Họ sẽ gặp nhau vào thứ Năm hằng tuần (đó là lý do của cái tên). Chọn ngày thứ Năm bởi hôm đó Phòng Ghép tranh sẽ còn trống hai giờ đồng hồ, giữa giờ Lịch sử Nghệ thuật và Tiếng Pháp Hội thoại. Vậy nên họ đã đặt trước căn phòng, và vẫn luôn đặt trước cho mỗi thứ Năm, dưới cái tên Thảo luận về Opera Nhật Bản. Cái tên này đảm bảo cho họ luôn được riêng tư, vì sẽ chẳng có ai mò tới nghe cái chủ đề đó.
Cả hai người đều có thể nhờ vả đến những sự giúp đỡ nhất định, vì những lý do khác nhau, và đủ loại người đã được gọi đến để trò chuyện thân thiện trong nhiều năm. Các nhân viên pháp y, kế toán và thẩm phán, người tỉa cây, người chăn nuôi ngựa, người làm thủy tinh—tất cả họ đều đã đến Phòng Ghép tranh. Bất cứ ai mà Elizabeth và Penny nghĩ rằng có thể giúp họ tìm hiểu một số nghi ngờ hoặc những thứ khác.
Ibrahim đã sớm gia nhập với họ. Ông ấy từng chơi bài bridge với Penny và đã giúp họ một hoặc hai lần bằng kỹ năng của mình. Ông là một bác sĩ tâm lý. Hoặc từng là. Hoặc giờ vẫn là, tôi không chắc lắm. Khi gặp ông ấy lần đầu tiên, bạn hoàn toàn không thể nhận ra, nhưng một khi đã quen với ông ấy, bạn sẽ nhận thấy ngay. Tôi sẽ không bao giờ sử dụng mấy cái liệu pháp tâm lý, bởi ai lại muốn gỡ bỏ tất cả các nút thắt ẩn mật nhất của bản thân chứ? Thôi cảm ơn, không đáng để liều. Con gái tôi, Joanna, thì lại thuê một chuyên gia trị liệu, mặc dù bạn sẽ rất khó hiểu lý do tại sao, nếu bạn nhìn thấy ngôi nhà của con bé to cỡ nào. Dù thế nào thì Ibrahim cũng không còn chơi bridge nữa, tôi thấy thật đáng tiếc về điều đó.
Ron đã tự mời chính mình tham gia, điều này sẽ không làm bạn ngạc nhiên. Ông ấy chưa bao giờ tin vào cái chủ đề Opera Nhật Bản, và ông bước vào phòng Ghép tranh vào một ngày thứ Năm đẹp trời, muốn biết điều gì đang diễn ra. Elizabeth ngưỡng mộ sự nghi ngờ đó hơn tất thảy và mời Ron xem qua hồ sơ của một người dẫn đầu đội hướng đạo sinh, người này được tìm thấy bị thiêu chết vào năm 1982, trong khu rừng ngay gần A27. Bà ấy sớm nhận ra sức mạnh then chốt của Ron, cụ thể là ông ấy không bao giờ tin một lời nào mà bất cứ ai nói với mình. Elizabeth nói rằng, khi đọc hồ sơ của cảnh sát với những hiểu biết nhất định rằng cảnh sát đang nói dối, thì bạn sẽ đạt được những hiệu quả không ngờ.
Nhân tiện, nó được gọi là Phòng Ghép tranh, bởi đây là nơi hoàn thành các bộ tranh ghép hình lớn, trên một chiếc bàn gỗ dốc nhẹ ở giữa phòng. Khi tôi lần đầu tiên bước vào, có một bức tranh hai nghìn mảnh ghép của bến cảng Whitstable, thiếu một mảng bầu trời. Tôi đã từng đến Whitstable, chỉ là chuyến đi trong ngày thôi, nhưng tôi thực sự không thể hiểu được vì sao ở đó lại nhộn nhịp tới vậy. Sau khi bạn đã mua hàu, không có điểm mua sắm nào khác thực sự đáng kể.
Dù sao thì, Ibrahim đã đặt một tấm nhựa dày trong suốt lên trên bức tranh ghép hình, và đây là nơi ông ấy, Elizabeth và Ron đang đặt những bức ảnh khám nghiệm tử thi của cô gái tội nghiệp. Người mà Elizabeth nghĩ rằng đã bị giết bởi bạn trai của cô. Người bạn trai này đã rất cay cú khi bị cho giải ngũ vì vấn đề sức khỏe, nhưng ai mà chẳng có vấn đề gì đó, phải không? Tất cả chúng ta đều mang trong lòng một câu chuyện buồn đau thổn thức, nhưng không phải tất cả chúng ta đều đi loanh quanh để giết người.
Elizabeth bảo tôi đóng cửa lại và đến xem vài bức ảnh.
Ibrahim tự giới thiệu, bắt tay tôi và bảo với tôi là chỗ này có bánh quy. Ông ấy hướng dẫn rằng hộp bánh quy có hai tầng, nhưng họ luôn ăn hết lớp trên cùng rồi mới chén tới lớp bánh bên dưới. Tôi đáp lại rằng ông ấy đang truyền giáo cho một người đã theo đạo sẵn rồi đấy.
Ron cầm lấy chai rượu của tôi và đặt nó bên cạnh chỗ bánh quy. Ông gật gù khi quan sát nhãn chai và nhận xét rằng nó là một chai vang trắng. Sau đó ông ấy hôn lên má tôi, khiến tôi phải ngừng để suy nghĩ.
Tôi biết bạn có thể nghĩ rằng một nụ hôn trên má là bình thường, nhưng từ những người đàn ông ở độ tuổi bảy mươi thì không. Ở độ tuổi ấy thì những người đàn ông duy nhất hôn lên má bạn là con rể bạn hoặc những người như thế. Vì vậy, tôi đã coi Ron là một tay đào hoa.
Tôi phát hiện ra nhà lãnh đạo công đoàn trứ danh của vùng, Ron Ritchie, sống trong làng, khi ông ta và John—chồng của Penny, chăm sóc cho một con cáo bị thương khỏe mạnh trở lại, rồi gọi nó là Scargill. Câu chuyện đã xuất hiện trong bản tin làng khi tôi mới đến. John từng là bác sĩ thú y và Ron, chà, tôi ngờ rằng John đã lo luôn công việc chăm sóc và Ron chỉ đơn giản là làm nhiệm vụ đặt tên.
Nhân tiện, bản tin được gọi là Săn tin vùng Chase, một cách chơi chữ.
Tất cả chúng tôi xúm quanh tấm ảnh chụp khám nghiệm tử thi. Cô gái tội nghiệp, với vết thương mà lẽ ra không bao giờ giết chết cô ấy, kể cả từ những ngày xửa xưa. Người bạn trai đã tẩu thoát khỏi xe của đội Penny, ngay trên đường tới đồn cảnh sát để thẩm vấn, và không ai nhìn thấy gã kể từ đó. Gã ta cũng đã tấn công Penny vì bà cố ngăn hắn lại. Không có gì bất ngờ. Một khi đã đánh phụ nữ, sẽ có lần tiếp theo.
Ngay cả khi gã không chạy trốn, tôi cho rằng gã ta cũng sẽ thoát tội. Tôi biết bạn vẫn đọc tin về những điều này suốt, nhưng hồi đó thì mấy vụ như thế này được xử trắng án thậm chí còn nhiều tệ hơn.
Câu lạc bộ Án mạng ngày thứ Năm không sinh ra để đưa gã bạn trai đó ra trước công lý một cách thần kỳ, tôi nghĩ rằng mọi người đều hiểu điều đó. Penny và Elizabeth đã giải quyết đủ loại án để tự thỏa mãn bản thân, nhưng cũng chỉ làm được tới vậy mà thôi.
Vì vậy, tôi nghĩ bạn có thể nói rằng, Penny và Elizabeth không bao giờ thực sự đạt được mong muốn của họ. Tất cả những kẻ sát nhân đó vẫn không bị trừng phạt, tất cả vẫn nhởn nhơ bên ngoài, ngồi nghe dự báo thời tiết hàng hải ở đâu đó. Tôi e rằng những kẻ ấy đã thoát tội, như nhiều kẻ khác. Bạn càng lớn tuổi, bạn càng phải đối mặt với sự thật ấy.
Dù sao, tôi chỉ đang ra vẻ triết học, điều này sẽ không giúp chúng ta đi đến đâu.
Thứ Năm tuần trước là lần đầu tiên đông đủ bốn người chúng tôi. Elizabeth, Ibrahim, Ron và tôi. Và, như tôi nói, chuyện ấy có vẻ diễn ra rất tự nhiên. Như thể tôi đang hoàn thiện bức tranh ghép của họ một lần nữa.
Giờ thì tôi sẽ để cuốn nhật ký sang một bên. Có một buổi gặp mặt trọng đại trong làng vào ngày mai. Tôi giúp chuẩn bị ghế ngồi cho mấy dịp kiểu này. Tôi tình nguyện, bởi vì (a) nó giúp tôi có vẻ là một người hữu ích và (b) nó cho phép tôi được ưu tiên lựa đồ trước ở quầy giải khát.
Buổi gặp mặt là cuộc tham vấn về một bước phát triển mới tại Coopers Chase. Ian Ventham, ông chủ lớn, sẽ nói chuyện với chúng tôi. Tôi đang cố gắng trung thực hết mức có thể, vì vậy tôi hy vọng bạn không phiền, khi tôi nói rằng tôi chẳng ưa gì ông ta. Ông ta là tập hợp của những hậu quả có thể xảy ra với một người đàn ông nếu bạn để anh ta thích làm gì thì làm.
Đã có vài lời xôn xao về sự phát triển mới này, bởi người ta đang chặt cây và di dời một nghĩa địa, và có tin đồn về các turbine gió. Ron đang mong đợi được gây ra một chút náo động, và tôi rất mong đợi được nhìn thấy ông ta làm điều đó.
Từ bây giờ, tôi hứa sẽ cố gắng viết một chút thông tin mỗi ngày. Tôi hy vọng là sẽ có chuyện gì đó xảy ra.