Chris hỏi Jason liệu anh ấy có ngại bước ra ngoài chụp ảnh không để tận dụng ánh sáng tự nhiên.
Donna là người chụp ảnh. Hai người đàn ông cười vui vẻ, vòng tay qua vai nhau, tựa vào đài phun nước trang trí hình cá heo.
Chris tội nghiệp, họ thực sự đã gây tác động đáng kể lên anh ta. Donna tự hỏi liệu Chris có hiểu bây giờ anh ta đã là một phần trong băng nhóm này hay không.
Dù vậy, cũng khá hữu ích. Họ đã nói chuyện với Ron và Jason, và với Joyce, về những gì họ nhìn thấy. Một trận cãi vã, điều đó đã rõ ràng. Không ai trong số họ có thể luận ra nội dung của cuộc tranh cãi, nhưng tất cả đều nghĩ nó khá quan trọng, kể cả Ron và Jason vốn từng là những người máu chiến, Chris và Donna biết là như thế.
Ron rất tự hào về con trai của mình, điều đó rất rõ ràng. Đấy là lẽ tự nhiên, tất nhiên, nhưng cũng là điều cần phải cẩn trọng. Đề phòng trường hợp bức ảnh để lại bên cạnh xác không có ý nghĩa đánh lạc hướng.
Donna bảo Chris di chuyển sang trái một chút.
“Anh thật tốt tính và nhận lời chụp ảnh, Jason, anh hẳn làm mấy chuyện thế này nhiều lắm,” Chris nói và dịch sang trái.
“Cái giá của sự nổi tiếng, đúng không?” Jason đồng ý.
Donna đã tìm hiểu về Jason Ritchie. Thành thật mà nói, không cần mất công lắm, bố cô ấy là một người hâm mộ quyền Anh.
Jason đã nổi tiếng từ cuối những năm tám mươi và bây giờ, có vẻ như, sẽ nổi tiếng mãi mãi. Anh ấy từng là anh hùng, đôi khi là nhân vật phản diện, của một loạt trận đấu mang tính biểu tượng làm say đắm cả đất nước. Nigel Benn, Chris Eubank, Michael Watson, Steve Collins và Jason Ritchie. Giống như mấy bộ phim truyền hình dài tập vậy, nhưng là về đấu quyền Anh. Đôi khi Jason là J. R. Ewing và những lúc khác anh lại là Bobby.
Mọi người yêu mến Jason Ritchie. Kẻ đánh đấm, tay võ sĩ, những hình xăm chạy dọc trên hai cánh tay, từ rất lâu trước khi điều đó trở thành yêu cầu bắt buộc đối với một vận động viên thể thao chuyên nghiệp. Anh ấy quyến rũ, anh ấy đẹp trai theo nghĩa thông thường, và còn ngày một đẹp trai theo cách khác thường khi sự nghiệp để lại dấu vết trên cơ thể anh. Và, tất nhiên, anh ấy có một người cha máu lửa nổi tiếng, Ron Đỏ , luôn hoàn hảo để đưa vào lời giới thiệu. Các chương trình tán chuyện trên truyền hình cũng rất yêu thích Jason. Anh đã vô ý đánh ngã Terry Wogan trong khi chỉ cho ông ta cách anh từng hạ gục Steve Collins. Donna đã đọc được rằng đoạn clip đó vẫn đều đặn mang lại cho anh ấy một khoản tiền bản quyền tương đối.
Từ sau trận đấu thứ ba giữa Benn và Ritchie, mọi thứ đã bắt đầu đi xuống. Cơ thể chậm chạp hơn một chút, phản xạ kém hơn. Điều này không thành vấn đề khi anh vẫn đang đấu với những kẻ cũng đang già đi cùng với mình, nhưng từng người một, họ bắt đầu giải nghệ. Nhiều năm sau, Jason phát hiện ra rằng hồi đó anh kiếm được ít tiền hơn so với những người khác. Gặp nhiều vấn đề với người quản lý của mình. Ngày nay, rất nhiều tiền của anh đang ở Estonia. Các đối thủ ngày càng trẻ hơn, thu nhập thấp hơn và việc luyện tập trở nên vất vả hơn, cho đến một đêm ở thành phố Atlantic năm 1998, trong trận đấu với một quyển thủ Venezuela vốn chỉ là người tham gia phút chót, Jason Ritchie đã bị hạ gục, lần cuối cùng.
Vài năm sau đó là một khoảng đời lặng tiếng. Một vài năm không hề được nhắc đến trong các tiểu sử mà Donna đã đọc trên các báo. Vài năm mà Jason đã kiếm tiền theo một cách rất khác. Khi anh ấy chụp ảnh với Tony Curran và Bobby Tanner. Những năm tháng mà Donna và Chris đang quan tâm.
Tuy nhiên, những năm lặng lẽ không kéo dài lâu. Khi thế kỷ mới bắt đầu, danh sách lời mời gần như vô tận được gửi đến người đàn ông toát ra sự uy hiếp và quyến rũ—hai yếu tố có mức độ ngang nhau. Từ những tạp chí dành cho nam giới, những đạo diễn phim, đến các chương trình thực tế và lời mời đóng quảng cáo cho các thương hiệu bài bạc, Jason bắt đầu kiếm được nhiều tiền hơn bao giờ hết, hơn cả những gì anh kiếm được trên võ đài. Anh ấy đứng thứ ba trong cuộc thi Tôi là Người Nổi tiếng , anh ấy hẹn hò với Alice Watts từ chương trình Những người vùng East End , anh ấy tham gia diễn xuất cùng với John Travolta, trong vai một võ sĩ hết thời, và một lần khác thì diễn cùng Scarlett Johansson, cũng đảm nhận vai một võ sĩ hết thời.
Tuy nhiên, sự nghiệp mới này cũng nhanh chóng đi theo cùng một quỹ đạo với nghiệp quyền Anh trước đó. Bạn chỉ có thể đứng ở đỉnh trong một khoảng thời gian nhất định. Hiện tại thì không có bộ phim nào hết, ít quảng cáo hơn, và bạn sẽ thấy anh ấy làm đủ thứ.
Nhưng chẳng quan trọng, Jason Ritchie giờ đây đã nổi tiếng mãi mãi và anh ấy dường như cũng rất thoải mái về điều đó. Nụ cười của anh ấy, ở trước đài phun nước hình con cá heo, đối với Donna, có vẻ hoàn toàn thật lòng.
Donna đặt xuống tập tài liệu lớn màu xanh mà Elizabeth đã đưa cho cô ấy và giơ điện thoại lên để chụp ảnh. “Nói cheese đi nào, hoặc bất cứ điều gì mà hai người đàn ông thấy thoải mái để nói.”
Jason bắt đầu, “Tôi tránh và tôi né,” và sau đó Chris tham gia cùng anh ấy, hét lên, “và tôi luôn sống sót!”
Theo bản năng, cả hai người đàn ông đều đấm vào không khí bằng cánh tay còn lại của mình và Donna chụp ảnh.
“Đó là câu cửa miệng của anh ấy,” Chris giải thích với Donna. “Tôi tránh và tôi né và tôi luôn sống sót!”
Donna đút điện thoại vào túi. “Mọi người luôn sống sót cho đến khi họ chết. Đúng là vô nghĩa.” Cô ấy nghĩ thêm, Rodolfo Mendoza đã hạ gục Jason ở lượt đấu thứ ba tại Bờ Đông, vì vậy anh ta không hẳn là sống sót sau đó. Nhưng tại sao lại phải làm hai người đàn ông trung niên khó chịu một cách không cần thiết?
“Mọi người ở Fairhaven sẽ rất thích cho xem, Jason. Cảm ơn nhé, anh bạn.”
“Không có gì. Hy vọng thân già này còn hữu ích.”
Donna biết Chris sẽ không bao giờ cho bất kỳ đồng nghiệp nào xem bức ảnh. Vì anh ấy đã có một bức ảnh khác chụp Jason Ritchie thú vị hơn nhiều.
Chris nói: “Rất hữu ích. Dù sao thì, anh nghĩ sao, Jason? Về Tony Curran? Chắc anh cũng quen biết anh ta một chút, khi loanh quanh ở Fairhaven?”
“Vâng, một chút. Tôi biết anh ta. Tuy nhiên, cũng không biết rõ. Anh ấy có rất nhiều kẻ thù.”
Chris gật đầu, sau đó liếc trộm Donna. Donna bước lên và đưa tay ra trước mặt Jason.
“Cảm ơn anh rất nhiều, anh Ritchie,” cô nói.
Jason bắt tay Donna, “Rất hân hạnh. Cô có thể gửi cho tôi bức ảnh chứ? Chắc là đẹp lắm.” Jason viết lại số của mình cho Donna. “Tôi sẽ quay lại nhà với bố.”
“Trước khi anh đi,” Donna nói, nhận số của Jason. “Anh biết Tony Curran nhiều hơn một chút so với những gì anh vừa nói, phải không, Jason?”
“Tony Curran? Không. Tôi từng gặp anh ta trong quán rượu, biết những người biết anh ta. Nghe được những lời đồn.”
Chris hỏi: “Anh đã từng uống rượu ở Cầu Đen chưa, anh Jason?”
Jason chỉ chậm mất một nhịp ngắn ngủi, như thể một cú đấm đã trượt qua, nhưng sẽ không bị chậm lần nữa.
“Gần ga tàu phải không nhỉ? Một hoặc hai lần. Từ nhiều năm trước.”
“Tôi đoán là hơn hai mươi năm,” Donna nói.
“Có thể,” Jason gật đầu. “Ai mà nhớ được cơ chứ?”
Chris hỏi: “Hồi đó, anh không làm ăn gì với Tony Curran sao?”
Jason nhún vai, “Nếu tôi nhớ ra điều gì đó, tôi sẽ nói lại. Tôi vào trong nhà với bố tôi đây; rất vui được gặp hai người.”
Chris nói: “Tôi mới đây đã được xem một bức ảnh, Jason. Một nhóm bạn ở Cầu Đen. Bobby Tanner, Tony Curran. Bức ảnh đẹp. Tất cả đều rất thân thiện.”
“Rất nhiều người lập dị đề nghị tôi chụp ảnh cùng họ, bạn a, Jason nói. “Không có ý xúc phạm gì đâu.”
“Anh sẽ nhận ra nó. Trên bàn phủ đầy tiền. Anh không có bản sao nào của bức ảnh, phải không?” Chris hỏi.
Jason mỉm cười. “Chưa bao giờ nhìn thấy nó.”
“Anh không biết ai đã chụp bức ảnh ư?” Donna hỏi.
“Một bức ảnh tôi chưa từng thấy ư? Không.”
Chris nói tiếp: “Và chúng tôi đang gặp khó khăn truy tìm dấu vết của Bobby Tanner, Jason. Anh có biết gần đây anh ta ở đâu không?”
Jason Ritchie khẽ mím môi trong một khoảnh khắc cực kỳ chớp nhoáng, sau đó lắc đầu, quay người và vẫy tay qua vai khi anh quay vào trong với bố mình. Chris và Donna nhìn cánh cửa tự động trượt đóng lại sau lưng anh ta. Chris nhìn đồng hồ rồi di chuyển về phía chiếc xe. Anh bước đi và Donna đi bên cạnh với một nụ cười nở trên môi.
“Chưa bao giờ tôi thấy anh phát âm theo giọng Đông London rõ đến vậy như trong cuộc hội thoại vừa xong, sếp ạ.”
“Tội lỗi quá,” Chris thừa nhận. “Tại sao Jason muốn được gửi tấm ảnh chụp chung với tôi nhỉ? Vậy là sao? Để tống tiền tôi nếu anh ta cần hay gì?”
“Đơn giản hơn thế, sếp ạ,” Donna nói. “Để lấy số của tôi. Cách kinh điển.”
Chris nói: “Hoặc cả hai.”
“Đừng lo,” Donna nói. “Anh ta sẽ không có tấm ảnh hay số điện thoại của tôi đâu.”
“Một anh chàng đẹp trai đấy chứ,” Chris nói.
“Và khoảng bốn mươi sáu tuổi hoặc đại loại thế.” Donna nói. “Không, cảm ơn.”
Chris gật đầu. “Tuy nhiên, cô phải thừa nhận rằng anh ta trông không quá lo lắng. Mặc dù chắc chắn anh ta đã nói dối về việc không quen biết Tony Curran.”
“Có nhiều lý do có thể giải thích cho điều đó.”
“Có thể,” Chris đồng ý.
Nghe thấy tiếng bước chân phía sau, họ quay lại thì thấy Elizabeth và Joyce đang vội đuổi theo. Joyce mang theo một chiếc hộp nhựa Tupperware.
“Tôi quên đưa cho anh cái này,” Joyce nói, đưa chiếc hộp của mình qua. “Đó là miếng bông lan chanh cuối cùng. Tôi e rằng bánh cà phê và quả óc chó đã thuộc về người khác rồi.”
Chris nhận phần bánh. “Cảm ơn Joyce, bà thật tốt bụng.”
“Và Donna,” Elizabeth nói, chỉ vào tập tài liệu màu xanh lam. “Hãy gọi cho tôi nếu cô gặp vấn đề gì đó khi đọc chút sách vở trước khi đi ngủ.”
“Cảm ơn bà, Elizabeth,” Donna nói. “Tôi chắc rằng mình có thể vượt qua được.”
“À nhân đây, có lẽ anh cũng nên có số của tôi.” Elizabeth nói và đưa cho Chris danh thiếp của mình. “Chúng ta sẽ có nhiều điều để trò chuyện trong những tuần tới. Cảm ơn anh đã đến gặp chúng tôi, chúng tôi rất thích có khách tới thăm.”
Donna mỉm cười khi Chris gần như cúi đầu trước Elizabeth và Joyce.
“Quả là một người có học thức,” Joyce nói, kèm theo một nụ cười. “Và có lẽ anh nên để Donna lái xe, chánh thanh tra Hudson. Có rất nhiều vodka trong mấy cái bánh đó đấy.”