Câu Lạc Bộ Án Mạng Ngày Thứ Năm

Lượt đọc: 3231 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 31

Chris được dành riêng cho một chiếc ghế và có thêm cả bàn phụ, và giờ anh cảm thấy mình giống như vua của thế giới. Đôi khi anh quên mất một sĩ quan cảnh sát có thể tác động đến dân chúng như thế nào. Hội nhóm trước mặt anh đang nhìn anh với một vẻ kính sợ. Thật tuyệt khi thỉnh thoảng được coi trọng và anh rất vui khi giúp ích cho họ bằng sự thông thái của mình.

“Toàn bộ ngôi nhà đều được trang bị camera, những thứ khá tối tân, nhưng chúng tôi chẳng tìm được gì. Các thiết bị đều trục trặc. Chúng thường như vậy.”

Elizabeth gật đầu thích thú và hỏi: “Anh có kỳ vọng thấy được ai trên camera không? Nghi phạm ấy?”

Chris nói: “Ồ, nghe này, đó thực sự không phải là điều tôi có thể chia sẻ.”

“Vậy là anh có nghi ngờ ai đó, phải không? Thật tuyệt! Anh nghĩ gì về bánh cà phê quả óc chó?” Joyce hỏi.

Chris đưa một lát bánh cà phê hạt óc chó lên miệng và cắn một miếng. Cũng ngon hơn ở M&S. Joyce, thật là khéo tay! Ngoài ra, có một sự thật rõ ràng là mấy chiếc bánh tự làm không chứa chút ca-lo nào hết.

“Bánh rất ngon và nghe này, tôi không bảo rằng chúng tôi có nghi phạm, nhưng đúng là có những người cần chú ý và đó là chuyện bình thường.”

Joyce nói: “Những người cần chú ý . Tôi rất hào hứng khi người ta nói vậy.”

Elizabeth hỏi: “Vậy là nhiều hơn một? Vậy là không chỉ Ian Ventham? Tôi cho rằng anh cũng không thể nói đâu nhỉ?”

“Anh ấy không thể nói, bà hoàn toàn đúng,” Donna lên tiếng, quyết định vậy là đã đủ. “Bây giờ hãy để người đàn ông tội nghiệp được yên đi, Elizabeth.”

Chris cười. “Tôi không nghĩ mình cần được bảo vệ ở đây, Donna.”

Ibrahim quay sang Donna. “Chánh thanh tra Hudson là một điều tra viên giỏi, hạ sĩ De Freitas. Cô thật may mắn khi có một người sếp tốt như vậy.”

“Ồ, anh ấy là một chuyên gia mà,” Donna đồng ý.

Elizabeth vỗ tay. “Chà, có cảm giác như cuộc gặp gỡ này hoàn toàn mang tính cho đi mà không mong nhận lại được gì. Anh rất tử tế, Chris. Nếu tôi có thể gọi anh là Chris?”

“Vâng, tôi có lẽ đã chia sẻ nhiều hơn những gì tôi dự định, nhưng tôi rất vui vì mọi người thấy thú vị,” Chris nói.

“Đúng vậy đấy. Và tôi nghĩ rằng chúng tôi nợ anh một ân huệ. Anh có lẽ sẽ thích xem cái này.” Elizabeth trao cho Chris một tập hồ sơ màu xanh lam, dày khoảng ba mươi centimet. “Đây là một vài khoản tài chính của Ian Ventham. Chi tiết về nơi này, chi tiết về mối quan hệ của ông ta với Tony Curran. Có lẽ tất cả đều chỉ vô nghĩa, nhưng tôi sẽ để anh đánh giá.”

Có một tiếng chuông báo trên hệ thống liên lạc trong nhà của Joyce và bà ấy bước ra mở cửa, trong khi Chris cân nhắc trọng lượng tập hồ sơ.

“Được rồi, chúng tôi chắc chắn có thể xem qua cái này…”

“Tôi sẽ xem nó, đừng hoảng,” Donna nói và nhìn Elizabeth trấn an.

Cánh cửa bật mở và Joyce bước vào với Jason Ritchie. Những hình xăm, cái mũi đó, cánh tay đó.

Chris lên tiếng: “Anh Ritchie. Cuối cùng thì chúng ta cũng gặp nhau.”

« Lùi
Tiến »