Cha Matthew Mackie chậm rãi đi bộ lên đồi, bước qua con đường đầy cây cối hai bên.
Ông đã hy vọng cái chết của Tony Curran có thể là dấu chấm hết cho tất cả những điều này. Ông sẽ không cần phải hành động thêm. Nhưng cuộc gặp với Ian Ventham để bộc lộ quan điểm đã làm ông phải thất vọng. Khu Woodlands vẫn tiếp tục như kế hoạch. Nghĩa trang phải bị dời đi.
Đã đến lúc đặt ra một kế hoạch B. Và phải nhanh chóng.
Khi con đường hơi ngả về bên trái, sau đó thẳng lại, Khu vườn của Sự An nghỉ Vĩnh hằng hiện lên trong tầm mắt, ở góc đằng xa và cao cao kia. Từ chỗ đứng hiện tại, Cha Mackie có thể nhìn thấy cánh cổng sắt, đủ rộng cho một chiếc xe đi qua, được gắn vào bức tường gạch đỏ. Cánh cổng trông đã cũ, nhưng bức tường vẫn còn mới. Trước cổng là một vòng xuyến nhỏ để quay xe, trước đây dùng cho xe đưa tang, và bây giờ dành cho mấy chiếc xe đảm nhận việc bảo dưỡng.
Ông bước đến cánh cổng và đẩy cửa mở. Có một con đường trung tâm, dẫn đến bức tượng Chúa Kitô lớn trên cây thánh giá ở rất xa. Ông lặng lẽ bước về phía Chúa Kitô, qua một biển những linh hồn đang yên giấc. Vượt quá bức tượng, bên ngoài Khu vườn, là những cây sồi cao, vươn xa hơn lên đồi, chạm đến khu đất nông nghiệp rộng mở. Cha Mackie làm dấu thánh giá bên dưới chân Chúa Kitô. Tuy nhiên, giờ đây ông không thể quỳ gối, bệnh viêm khớp khó lòng sống chung với các nghi lễ Công giáo.
Matthew Mackie quay đầu nhìn lại Khu vườn, nheo mắt về phía mặt trời. Hai bên lối đi là những bia mộ, ngay ngắn, trật tự, đối xứng, kéo dài về phía cánh cổng sắt. Những ngôi mộ lâu đời nhất nằm gần Chúa Kitô nhất, những ngôi mộ tiếp theo xếp vào hàng khi thời điểm tới. Có khoảng hai trăm thi thể được chôn cất trên đồi cao, một nơi quá đẹp, quá yên bình, quá hoàn hảo, Mackie nghĩ rằng điều này suýt nữa có thể khiến ông tin vào Chúa.
Ngôi mộ đầu tiên có từ năm 1874, của Sơ Margaret Bernadette, và đây cũng là điểm để Mackie quay đầu lại và bắt đầu đi bộ trở về một cách chậm rãi.
Những tấm bia lâu đời được trang trí công phu, phô diễn hơn. Thời điểm của cái chết trôi dần về hiện tại theo những bước ông đi. Có những người thời Victoria xếp thành một hàng, có lẽ đầy thành kiến với Palmerston hoặc những người Boer. Tiếp theo là những phụ nữ đã từng ngồi trong tu viện để nghe về anh em nhà Wright lần đầu tiên. Sau đó, những người phụ nữ chăm sóc người mù và người tàn tật tràn qua cánh cổng tu viện, cầu nguyện cho những người anh em từ châu Âu được trở về an toàn. Tiếp nữa, có các bác sĩ, các cử tri và những người lái xe, rồi những phụ nữ đã chứng kiến cả hai cuộc chiến tranh và vẫn giữ đức tin, những dòng chữ khắc trên bia ngày càng dễ đọc hơn. Sau đó là sự xuất hiện của truyền hình, nhạc rock and roll, siêu thị, đường cao tốc và cuộc đổ bộ lên mặt trăng. Cha Mackie bước ra khỏi lối đi khi đến những ngôi mộ khoảng những năm 1970, đơn giản hơn, với các dòng chữ rõ ràng. Ông đi theo hàng ngang, nhìn vào những cái tên. Thế giới đang thay đổi theo những cách kỳ quái nhất, nhưng các hàng bia mộ vẫn ngăn nắp và trật tự, những cái tên vẫn vậy. Ông tiến đến bức tường bên hông của Khu vườn, cao đến thắt lưng ông và cũ kỹ hơn nhiều so với bức tường mặt trước. Ông vẫn duy trì quan điểm không thay đổi kể từ năm 1874. Cây cối, cánh đồng, chim chóc, những thứ tồn tại vĩnh viễn và không thể bị phá hủy. Ông quay lại con đường chính, phủi một chiếc lá trên một bia mộ khi ông đi qua.
Cha Mackie tiếp tục bước đi, cho đến khi ông đến được bia mộ cuối cùng. Sơ Mary Byrne, mất ngày 14 tháng 7 năm 2005. Nữ tu Mary Byrne có thể kể với nữ tu Margaret Bernadette rất nhiều điều, dù họ chỉ cách nhau quãng đường một trăm thước. Có quá nhiều thứ đã thay đổi, tuy nhiên, ít nhất ở đây, còn nhiều thứ nguyên vẹn như cũ.
Phía sau Sơ Mary Byrne vẫn còn chỗ cho nhiều ngôi mộ khác, nhưng không cần thiết nữa. Nữ tu Mary là người cuối cùng. Vì vậy, tất cả họ nằm ở đây, tình chị em bền chặt này, với những bức tường vẫn bao xung quanh họ, bầu trời xanh phía trên và những chiếc lá vẫn rơi trên những tấm bia mộ.
Ông ấy có thể làm gì?
Ra khỏi cổng, Mackie quay người để nhìn một lần cuối. Sau đó, ông bắt đầu đi bộ xuống dốc, quay trở lại con đường cây cối và hướng về phía Coopers Chase.
Một người đàn ông mặc suit và thắt cà-vạt đang ngồi trên chiếc ghế dài ngay gần lối đi, cùng tận hưởng khung cảnh mà Cha Mackie đã chiêm ngưỡng. Một khung cảnh không bao giờ thay đổi. Dù đã trải qua chiến tranh và chết chóc, ô tô và máy bay, rồi cả Wi-Fi và bất cứ thứ gì có trên báo sáng nay. Thực tế này nói lên một điều nhất định.
“Chào Cha,” người đàn ông lên tiếng, bên cạnh là tờ Daily Express . Matthew Mackie gật đầu chào lại, tiếp tục bước đi và không ngừng suy nghĩ.