Câu Lạc Bộ Án Mạng Ngày Thứ Năm

Lượt đọc: 3227 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 29

Chris đã sai và Donna đã đúng.

Chris Hudson hiện đang bị kẹp một cách khó chịu trên sofa, với một bên là Ibrahim, người mà anh đã gặp trước đây, và Joyce tóc bạc, nhỏ xíu, líu lo ngồi ở phía bên kia. Nó rõ ràng là một chiếc sofa hai chỗ ngồi rưỡi và khi Chris nhìn thấy cái ghế, anh đã nghĩ là mình sẽ chỉ chia sẻ chiếc ghế này với một người khác. Sau đó, với sự tinh tế và nhanh nhẹn mà anh không ngờ tới từ hai con người đã nghỉ hưu nhiều năm, Ibrahim và Joyce trượt vào hai chỗ bên cạnh anh, và thế là anh kẹt ở vị trí này. Nếu biết trước, anh sẽ từ chối lời mời ngồi sofa và ngồi vào một trong mấy chiếc ghế bành, hiện đã bị chiếm giữ bởi Ron Ritchie, người trông lanh lợi hơn so với lần cuối họ gặp nhau, và Elizabeth đáng sợ—người quả thực không để cho người ta có quyền từ chối bà.

Hơn nữa, anh ta đáng ra đã chiếm được chiếc ghế tựa IKEA trông rất thoải mái mà Donna đang ngồi. Cô gần như cuộn người lại, kẹp chân ra sau, chẳng cần bận tâm đến thế giới.

Liệu anh có thể di chuyển ra chỗ khác không? Còn một chiếc ghế khác, một chiếc ghế tựa lưng cứng, nhưng Joyce và Ibrahim chắc hẳn sẽ cảm thấy bị xúc phạm? Họ dường như không để ý đến sự khó chịu của anh và anh thực lòng không muốn hành xử bất lịch sự. Anh đang ngồi ở vị trí này vì họ đón khách thật tử tế, và vì anh sẽ là trung tâm của sự chú ý. Anh hiểu và trân trọng điều đó. Có một tâm lý sắp xếp chỗ ngồi mà bất kỳ cảnh sát giỏi nào cũng biết được qua nhiều năm hành nghề. Anh hiểu họ đã cố gắng hết sức để khiến anh cảm thấy mình quan trọng, và họ sẽ kinh hoàng khi biết rằng hiệu quả thực sự hoàn toàn trái ngược.

Chris vừa được đưa cho một tách trà đặt trên một chiếc đĩa, nhưng anh lại bị kẹp chặt đến độ anh sợ rằng bất kỳ nỗ lực nào để uống trà cũng đều là bất khả thi. Vì vậy, anh ngồi đây, bị mắc kẹt, nhưng vì là một người chuyên nghiệp, anh sẽ ứng biến sao cho tốt nhất. Nhưng, hãy nhìn Donna kìa, cô ấy thậm chí còn có một chiếc bàn phụ để đặt trà. Không thể tin được. Họ không thể làm cho anh khó xử hơn được nữa. Thôi thì, hãy luôn tỏ ra chuyên nghiệp.

Chris nói: “Chúng ta bắt đầu nhé?” Anh cố gắng chuyển trọng lượng của mình về phía trước, nhưng không nhận ra rằng Ibrahim đã đè khuỷu tay của ông ấy vào hông, và Chris buộc phải ổn định trở lại vị trí cũ một lần nữa. Tách trà của anh quá đầy để có thể cầm an toàn trên một tay và cũng quá nóng để uống bớt một ngụm. Anh cảm thấy bực, nhưng vẻ mặt ân cần và chăm chú trên khuôn mặt của bốn cư dân khiến anh không thể bộc lộ sự bực bội ấy.

“Như mọi người đã biết, tôi và hạ sĩ De Freitas, người đang ngồi trên chiếc ghế đằng kia, đang điều tra vụ sát hại Tony Curran. Anh ấy là người mà tôi tin rằng tất cả các ông các bà đều biết, một nhà thầu xây dựng và phát triển bất động sản ở địa phương. Như chúng ta cũng đã rõ, anh Curran qua đời một cách thảm khốc vào tuần trước và chúng tôi có một số câu hỏi nhất định liên quan đến sự kiện này.”

Chris nhìn khán giả của mình. Họ đang gật đầu hết sức ngây thơ, tiếp nhận tất cả. Điều đó khiến anh rất vui vì đã áp dụng một cách nói trang trọng hơn bình thường một chút. Dùng từ liên quan là một cách hữu ích. Anh ta thử nhấp một ngụm trà, nhưng nó vẫn còn nóng và bất kỳ cú thổi nào cũng sẽ tạo ra một làn sóng tràn lên miệng tách. Hành động ấy cũng sẽ gợi ý cho bất cứ ai pha trà rằng anh ta sẽ thích tách trà này nguội hơn một chút, mà như vậy thì thật thô lỗ.

Joyce có thêm tin xấu cho anh ta. “Ôi chúng tôi thật bất lịch sự, chánh thanh tra. Chúng tôi chưa mời anh ăn bánh.” Bà lấy ra một chiếc bánh bông lan chanh, đã được cắt thành từng miếng nhỏ và đưa sang.

Chris, người hiện giờ không thể giơ tay để từ chối cho lịch sự, đã nói rằng “Tôi xin phép, tôi đã ăn một bữa trưa thịnh soạn.” Không may là chẳng ai để ý đến lời anh nói.

“Thử một miếng thôi. Tôi đã đặc biệt làm chiếc bánh này đấy,” Joyce nói, với giọng tự hào đến mức Chris không còn lựa chọn nào khác.

“Vậy tôi xin một miếng,” anh ta nói, và Joyce đặt một miếng bánh khéo léo lên trên chiếc đĩa đang đặt tách trà anh đang cầm trên tay.

Elizabeth hỏi: “Vậy có lẽ bây giờ anh đã có nghi phạm? Hay anh chỉ chăm chăm vào Ventham?”

Joyce chợt nói: “Ibrahim nói rằng bánh tôi làm ngon hơn bánh bông lan chanh của Marks & Spencer.”

“Anh ấy sẽ có một vài nghi phạm,” Ibrahim nói. “Nếu đúng như những gì tôi biết về chánh thanh tra Hudson. Anh ấy rất kỹ tính.”

Joyce lại nói: “Nếu anh nhận thấy có gì bất thường trong món bánh, thì đó là bột hạnh nhân.”

“Phải vậy không, con trai? Anh có nghi ngờ ai không?” Ron hỏi Chris.

“Chà, sẽ không…”

“Khoanh vùng tất cả nghi phạm lại. Cá là anh có đội pháp y?” Ron Ritchie nói tiếp. “Tôi luôn theo dõi bộ phim CSI với Jason. Nó sẽ thích tất cả những chuyện này. Anh có được gì rồi? Dấu vân tay? ADN?”

Chris nhớ rằng vào ngày hôm trước, Ron trông ngơ ngác hơn lúc này nhiều. “Vâng, đó là lý do tại sao tôi ở đây, như ông biết đấy. Tôi biết ông và Joyce đã uống bia với con trai ông, anh Ritchie, và tôi nghĩ rằng anh ấy có thể tham gia cùng chúng ta? Sẽ rất tốt nếu được nói chuyện với anh ấy nữa.”

Ron nói: “Nó vừa nhắn tin. Khoảng mười phút nữa nó sẽ tới.”

“Tôi cá là cậu chàng rất muốn biết tình hình,” Elizabeth nói.

“Nó sẽ rất thích,” Ron xác nhận.

“Chà, một lần nữa, chuyện này không thực sự…” Chris nói.

“Bánh bông lan vị chanh của M&S bị quá ngọt, thanh tra à, đó là ý kiến của tôi,” Ibrahim cắt ngang. “Mà cũng không phải chỉ là ý kiến của riêng tôi, nếu anh nhìn vào những lời góp ý gửi đến tiệm.”

Chris hiện đang gặp nhiều khó khăn hơn nữa, vì miếng bánh hơi quá to so với khoảng cách giữa đáy cốc trà và mép đĩa, và anh đang cố hết sức để giữ cho cái đĩa trà bánh được cân bằng. Dù sao thì anh đã dành cả sự nghiệp để thẩm vấn những kẻ giết người, tâm thần, lừa đảo và gian dối đủ loại, thế nên anh xoay xở được.

“Chúng tôi thực sự chỉ cần nói chuyện với ông Ritchie và con trai ông ấy—và Joyce, tôi nghĩ bà cũng đã thấy…”

“CSI quá Mỹ đối với tôi,” Joyce ngắt lời. “Lewis mới là bộ phim tôi thích. Nó chiếu trên kênh ITV3. Tôi đã sao lưu lại trên Sky Plus của mình. Tôi nghĩ mình là người duy nhất trong làng biết dùng Sky Plus.”

Ibrahim nói thêm: “Tôi thích sách về thám tử Rebus. Anh có biết không? Rebus đến từ Scotland và, trời ơi, anh ấy đã phải trải qua một khoảng thời gian kinh khủng.”

Elizabeth nói: “Tôi thích Patricia Highsmith.”

“Dù vậy, những bộ phim đó sẽ không bao giờ hay hơn được The Sweeney , và tôi đã đọc tất cả các sách của Mark Billingham,” Ron Ritchie nói, một lần nữa, với phong thái tự tin hơn hẳn những gì Chris nhớ.

Elizabeth, trong khi đó, đã mở một chai rượu vang và rót đầy những chiếc ly bất ngờ xuất hiện trên tay những người bạn của bà.

Chris thậm chí không thể cố nhấp một ngụm trà được nữa, vì việc nâng tách trà lên môi sẽ làm miếng bánh mất thăng bằng, còn cố nhấc tách ra khỏi đĩa sẽ khiến chiếc bánh trượt vào giữa đĩa và khiến anh không thể đặt tách trà xuống lại. Anh cảm thấy mồ hôi bắt đầu chảy dài trên lưng, khiến anh nhớ lại lần phỏng vấn một thành viên thuộc băng Thiên sứ Địa ngục. Hắn ta nặng hai mươi lăm trọng lượng đá, với hình xăm TAO GIẾT BỌN CỚM quanh cổ.

May mắn thay, Elizabeth có mặt để giúp anh ta. “Trông anh có vẻ hơi bị chật chội trên chiếc ghế sofa đó, chánh thanh tra ạ.”

Joyce nói: “Chúng tôi thường gặp nhau trong Phòng Ghép tranh, anh biết đấy. Nhưng hôm nay không phải là thứ Năm và Phòng Ghép tranh đang được Câu lạc bộ Đan lát sử dụng.”

Ibrahim cho biết thêm: “Câu lạc bộ Đan lát là một nhóm khá mới. Được thành lập bởi những thành viên đã vỡ mộng với chương trình truyền hình Đan và Tán chuyện. Có vẻ là tán dóc quá nhiều và đan thì quá ít.”

Ron nói: “Và phòng chính cho cư dân cũng không sử dụng được. Câu lạc bộ Bóng gỗ đang có một cuộc điều trần kỷ luật.”

“Liên quan tới Colin Clemence và lời biện hộ của ông ta về cần sa y học,” Joyce nói.

Elizabeth nói: “Vậy tại sao không để anh được duỗi lưng một chút, và anh có thể kể cho chúng tôi nghe về vụ này nhỉ?”

“Ồ, đúng vậy,” Joyce nói. “Hãy nói chậm thôi vì đây thực sự không phải là lĩnh vực chúng tôi thành thạo, nhưng được nghe thì sẽ rất tuyệt. Và có một ít bánh cà phê óc chó, ở cạnh chỗ bánh bông lan chanh.”

Chris nhìn Donna. Cô ấy chỉ đơn giản là nhún vai và mở lòng bàn tay ra.

« Lùi
Tiến »