“Anh có thể nín thở trong ba phút nếu anh thực sự dồn hết tâm trí vào chuyện đó,” Ian Ventham thao thao. “Tất cả xoay quanh việc kiểm soát cơ hoành. Cơ thể không cần nhiều oxy như người ta vẫn nói. Hãy nhìn mấy con dê núi, nếu như anh cần bằng chứng.”
“Nghe cũng có lý, ông Ventham,” Chris ngắt lời. “Nhưng có lẽ chúng ta nên quay lại với bức ảnh?”
Ian Ventham nhìn lại bức ảnh, và lại lắc đầu. “Không, tôi chắc chắn, tôi chưa bao giờ nhìn thấy nó. Tất nhiên, tôi nhận ra Tony, cầu Chúa cho linh hồn cậu ấy yên nghỉ, và kia là tay võ sĩ quyền Anh, phải không?”
“Jason Ritchie,” Chris đáp.
“Huấn luyện viên quyền Anh của tôi nói rằng tôi có thể trở thành vận động viên chuyên nghiệp,” Ian nói. “Thể lực cộng với trí lực. Có một số thứ không phải cứ dạy là được.”
Chris lại gật đầu. Donna nhìn quanh phòng khách của Ian Ventham. Một căn phòng tráng lệ hơn những gì cô từng thấy. Có một cây dương cầm lớn màu đỏ tươi, với những phím đàn màu vàng. Ghế chơi đàn làm từ gỗ mun và bọc da ngựa vằn.
Chris nói: “Có phải ông và Tony đã tranh cãi với nhau không, thưa ông Ventham? Trước khi anh ta chết?”
Ian hỏi: “Tranh cãi ư?”
Chris nói: “Ừm.”
“Tôi và Tony?” Ian lại hỏi.
“Ừm,” Chris lặp lại.
“Chúng tôi chưa bao giờ tranh cãi,” Ian nói. “Tranh cãi rất có hại cho sức khỏe. Hãy nhìn vào khía cạnh khoa học, tranh cãi làm máu loãng hơn. Máu loãng hơn, ít năng lượng hơn. Ít năng lượng hơn, sức khỏe tệ hơn.”
Donna đang lắng nghe từng từ, cứ để chúng lọt vào tai, nhưng mắt vẫn tiếp tục quét khắp phòng. Có một bức tranh sơn dầu lớn trong một khung vàng khổng lồ, treo phía trên lò sưởi. Đó là một bức tranh vẽ Ian, đang mang theo một thanh kiếm. Có một con đại bàng nhồi bông được đặt trước bức tranh. Đôi cánh dang rộng.
Chris nói: “Tất cả chúng ta đều có thể đồng ý với điều đó. Nhưng nếu như tôi nói với ông rằng, tôi có ba nhân chứng đã nhìn thấy hai người tranh cãi trước khi anh ta bị giết thì sao?”
Donna quan sát Ian từ từ rướn người về phía trước, đặt khuỷu tay lên đùi và đặt cằm lên hai bàn tay đang nắm chặt vào nhau. Ông ta tạo ra ấn tượng là đang giả vờ suy nghĩ.
“Được rồi, nghe đây,” Ian nói, nhấc khuỷu tay ra khỏi đùi và mở rộng bàn tay. “Chúng tôi đã có một cuộc tranh cãi, ừ thì, đôi khi cũng phải có, đúng không? Để xả tâm trạng thôi ấy mà. Tôi đoán điều đó sẽ giải thích những gì họ đã thấy.”
“Đúng vậy, giải thích được cuộc tranh cãi,” Chris đồng ý. “Nhưng liệu tôi có thể hỏi hai người đã tranh luận về chuyện gì không?”
“Tất nhiên, chắc chắn rồi,” Ian nói. “Đó là một câu hỏi hợp lẽ và tôi đánh giá cao việc anh đã đặt câu hỏi đó, bởi vì, rốt cuộc thi, Tony đã chết.”
“Thực ra thì Tony đã bị sát hại. Không lâu sau cuộc tranh luận,” Donna nói, khi nhìn vào một hộp sọ nạm ngọc lục bảo và cảm thấy nhàm chán vì phải im lặng.
Ian gật đầu với cô ấy. “Chính xác, đúng, đúng là vậy. Cô sẽ có một tương lai xán lạn đấy. Nghe này, các anh biết những gì về hệ thống phun nước tự động khi có dấu hiệu hỏa hoạn?”
Chris nói: “Như những người bình thường thôi.”
“Tôi muốn lắp thiết bị này vào tất cả các căn hộ mới, trong khi Tony không muốn tốn chi phí. Đối với tôi—và nghe này, đây chỉ là ý của cá nhân tôi, là cách tôi kinh doanh—sự an toàn của khách hàng là điều rất quan trọng. Tối quan trọng. Vì vậy, tôi đã nói điều này với Tony, nhưng anh ấy không muốn bị can thiệp. Tôi sẽ không gọi đó là tranh cãi , chỉ là bất đồng ý kiến.”
“Và chỉ vậy thôi?” Chris hỏi.
“Và chỉ vậy thôi,” Ian nói. “Chỉ là về hệ thống phun nước. Nếu anh muốn tôi nhận tội về chuyện gì đó, hãy buộc tôi tôi đã nỗ lực quá nhiều để củng cố mức độ an toàn.”
Chris gật đầu, sau đó quay sang Donna. “Tôi nghĩ rằng chúng ta đã xong việc rồi, ông Ventham. Trừ khi đồng nghiệp của tôi có bất kỳ câu hỏi nào khác?”
Donna muốn hỏi tại sao Ventham lại nói dối, nhưng câu hỏi này có lẽ hơi quá. Cô ấy nên hỏi gì? Chris muốn cô ấy hỏi gì?
“Chỉ một câu hỏi thôi, Ian,” Donna lên tiếng. Cô ấy không muốn gọi ông ta là ông Ventham. “Ông đã đi đâu khi rời Coopers Chase vào ngày hôm đó? Ông có về nhà không? Có lẽ ông đã đến gặp Tony Curran nhỉ? Để tiếp tục thảo luận về vòi phun nước?”
“Tôi không làm việc gì trong số trên,” Ian nói, có vẻ rất quả quyết. “Tôi lái xe lên đồi gặp Karen và Gordon Playfair, họ sở hữu mảnh đất trên đó. Họ sẽ làm chứng cho tôi, tôi chắc chắn. Ít nhất thì Karen sẽ làm chứng.”
Chris nhìn cô ấy và gật đầu. Câu hỏi của cô ấy tốt.
“Nhân tiện, cô rất đẹp,” Ian nói với Donna. “Đối với một sĩ quan cảnh sát.”
“Ông sẽ thấy được tôi đẹp thế nào nếu có ngày tôi phải bắt giữ ông,” Donna nói, rồi chợt nhớ ra, dù đã quá muộn, rằng hành động đảo mắt của cô thật không chuyên nghiệp.
“Được rồi, không đẹp,” Ian nói thêm. “Nhưng đủ hấp dẫn đối với những người ở quanh đây.”
“Cảm ơn vì đã dành thời gian, ông Ventham,” Chris đứng lên. “Nếu có bất kỳ điều gì khác, chúng tôi sẽ liên hệ. Và nếu ông cần khen tôi đẹp, ông đã có số của tôi rồi.”
Khi Donna đứng dậy, cô ấy nhìn quanh phòng lần cuối. Điều sau cùng cô ấy chú ý là bể cá của Ian Ventham. Dưới đáy bể là mô hình thu nhỏ chính xác ngôi nhà này của Ian Ventham. Một con cá hề bơi ra từ cửa sổ tầng trên khi Donna và Chris bước ra ngoài.
Điện thoại của Donna kêu lên khi cô và Chris đến xe.
Một tin nhắn từ Elizabeth. Donna thấy chẳng bình thường chút nào. Một thông điệp từ Elizabeth hẳn nên được viết bằng mã Morse, hoặc bằng một chuỗi ký hiệu phức tạp chứ nhỉ?
Donna cười thầm và mở tin nhắn. “Câu lạc bộ Án mạng ngày thứ Năm có lời, hỏi rằng chúng ta có thể đến Coopers Chase không, sếp ạ? Họ có một số thông tin.”
“Câu lạc bộ Án mạng ngày thứ Năm?” Chris hỏi.
“Đó là cách họ tự gọi mình. Họ có bốn người, một hội nhóm nhỏ.”
Chris gật đầu. “Tôi đã gặp Ibrahim và Ron Ritchie, một ông già tội nghiệp. Họ có trong nhóm này không?”
Donna gật đầu. Cô không biết tại sao anh ta lại nói Ron Ritchie tội nghiệp , nhưng chắc chắn có bàn tay của Elizabeth sau chuyện này, theo cách nào đó. “Chúng ta đi gặp nhé? Elizabeth nói Jason Ritchie sẽ có mặt.”
“Elizabeth?” Chris nói.
“Trong nhóm đó, bà ấy là…” Donna nghĩ. “Tôi không rõ anh sẽ gọi thế nào. Kiểu như Marlon Brando trong The Godfather vậy.”
Chris nói: “Lần trước tôi đến Coopers Chase, ai đó đã khóa bánh chiếc Ford Focus của tôi lại. Tôi đã phải trả 150 bảng để được tháo, bởi một người hưu trí mặc áo phản quang, tay cầm cờ-lê. Cô hãy nhắn tin trả lời Elizabeth và nói với bà ấy rằng chúng ta đến gặp họ lúc nào là do chúng ta quyết định, chứ không phải do bà ấy quyết định. Chúng ta là cảnh sát.”
Donna nói: “Tôi không chắc là Elizabeth sẽ chấp thuận lời từ chối.”
Chris nói: “Bà ấy sẽ phải chấp nhận, Donna. Tôi đã làm việc này gần ba mươi năm và tôi sẽ không để mình bị bốn người hưu trí thúc ép.”
“Được rồi,” Donna đáp. “Tôi sẽ cho bà ấy biết.”