Câu Lạc Bộ Án Mạng Ngày Thứ Năm

Lượt đọc: 3224 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27

Donna nhìn ra ngoài cửa sổ của chiếc Ford Focus. Mọi người thấy cây cối có gì thú vị nhỉ? Cây ở khắp mọi nơi. Thân, cành, lá, thân, cành, lá, chúng ta đều biết. Tâm trí cô ấy đang lang thang.

Chris đã cho cô ấy xem bức ảnh để lại bên thi thể. Để đánh lạc hướng? Hẳn là vậy. Nếu thủ phạm là Jason Ritchie, Bobby Tanner, hoặc là người chụp ảnh, thì sẽ gặp quá nhiều rắc rối với bức ảnh. Sẽ thật ngu ngốc nếu một người nào đó trong số họ lại để lại bức ảnh bên cái xác. Cả trăm người khác có thể là hung thủ đã giết Tony Curran, tại sao phải làm thay công việc của cảnh sát và thu hẹp số nghi phạm xuống chỉ còn ba?

Vì vậy, phải có ai đó ngoài những người kể trên giữ một bản sao của bức ảnh? Nhưng bằng cách nào?

Tony Curran có một bản sao? Cũng hợp lý. Và có lẽ Ian Ventham đã nhìn thấy bức ảnh vào một dịp nào đó? Tony đã khoe ra? Ian đã chú ý tới bức ảnh và lưu ý để sử dụng trong tương lai? Một chút đánh lạc hướng để khiến đám cảnh sát lúng túng và mắc sai lầm? Từ những gì Donna đã đọc được, ông ta có vẻ là kiểu người có thể làm như vậy.

Họ đang đi qua một ngôi làng, tạm rời xa khung cảnh cây cối, nhưng đối với Donna, vẫn chưa đủ kiến trúc bê tông. Có lẽ cô sẽ dần yêu thích khung cảnh này? Có lẽ ngoài những điều có ở Nam London, cuộc đời còn nhiều thứ khác đáng kể hơn?

“Cô đang nghĩ gì vậy?” Chris hỏi, nhìn sang bên trái, tìm kiếm biển chỉ đường.

“Tôi đang nghĩ đến tiệm gà rán Atlanta trên Cao tốc Balham. Và tôi nghĩ chúng ta nên cho Ian Ventham xem bức ảnh,” Donna nói. “Hỏi ông ta đã từng thấy nó bao giờ chưa.”

“Rồi nhìn thẳng vào mắt ông ta khi ông ta trả lời rằng chưa từng?” Chris hỏi, rẽ vào lối đi bên trái, một con đường nông thôn nhỏ hẹp. “Kế hoạch hay đấy.”

“Tôi cũng đang nghĩ, tại sao anh không bao giờ là áo sơ-mi của anh vậy?” Donna thắc mắc.

“Vậy ra đây là cảm giác khi có một cái bóng hả?” Chris nói. “Ờ thì, tôi thường chỉ là phần áo đằng trước, vì phần còn lại luôn nằm dưới áo khoác. Và sau đó tôi nghĩ, đằng nào tôi cũng đeo cà-vạt, vậy bận tâm làm gì nữa? Có ai thực sự để ý không?”

“Tất nhiên là người ta để ý,” Donna nói. “Tôi để ý.”

“Chà, cô là một sĩ quan cảnh sát, Donna. Tôi sẽ bắt đầu là áo sơ-mi khi có bạn gái.”

“Anh sẽ chẳng thể có được bạn gái chừng nào anh chưa chịu là áo sơ-mi.”

“Đúng là một nghịch lý nhỉ,” Chris nói và rẽ vào một con đường dài. “Dù sao đi nữa, tôi luôn thấy những chiếc áo sơ-mi có thể tự phẳng ra khi ta mặc chúng lên người.”

“Thế còn áo của anh bây giờ thì sao?” Donna hỏi khi họ đến trước thềm nhà của Ian Ventham.

« Lùi
Tiến »