“Không mạo hiểm, không đạt được gì.” Đó là những gì người ta vẫn nói, phải không? Đó là lý do tôi mời Bernard đến ăn trưa.
Tôi đã nấu thịt cừu với cơm trắng. Thịt cừu mua ở Waitrose, nhưng gạo mua ở siêu thị Lidl. Tôi vẫn làm vậy, về cơ bản thì sẽ không cảm thấy sự khác biệt gì cả. Chỉ là nếu để ý thì sẽ thấy đang có ngày càng nhiều xe tải Lidl xuất hiện ở đây.
Dù sao thì Bernard cũng không phải là người nhận ra sự khác biệt. Tôi biết ông ấy dùng bữa ở nhà hàng mỗi ngày. Tôi không biết ông ấy ăn gì vào buổi sáng, nhưng làm gì có ai biết người khác ăn gì vào buổi sáng chứ? Tôi thường uống trà và ăn bánh mì nướng trong khi nghe đài địa phương. Tôi biết một số người ăn hoa quả, hình như thế? Tôi không biết kiểu ăn đó xuất hiện khi nào, nhưng nó không hợp với tôi.
Đây không phải là một cuộc hẹn hò với Bernard, đừng nghĩ vậy, nhưng tôi vẫn nhờ Elizabeth đừng nói gì với Ron và Ibrahim, vì họ sẽ rất khoái giễu tôi. Nếu như đó là một cuộc hẹn hò, thì tôi sẽ thừa nhận, nhưng thực tế là không phải. Người đàn ông này rất thích nói về vợ quá cố của mình. Tôi không bận tâm về điều đó và tôi cũng hiểu vì sao ông lại làm vậy, nhưng tôi đã khá nỗ lực để cải thiện điều đó. Dù sao thì tôi cũng không nên phàn nàn gì, tôi biết.
Có lẽ tôi đang cảm thấy tội lỗi vì tôi không kể về Gerry. Nhưng tôi chỉ cho rằng đây là cách tôi dùng để đối mặt với việc này. Tôi giữ Gerry trong một quả bóng nhỏ chỉ dành cho mình. Tôi biết điều đó thật ngớ ngẩn. Gerry sẽ rất thích Coopers Chase. Tất cả các ủy ban. Thật không công bằng khi ông ấy không thể trải nghiệm.
Dù sao, đây là suy nghĩ của tôi, tôi cảm thấy nước mắt chực trào, và giờ không phải thời điểm hay địa điểm thích hợp. Tôi nên viết tiếp.
Vợ của Bernard là người Ấn Độ, một điều chắc hẳn rất lạ lùng vào thời đó, và họ đã kết hôn được bốn mươi bảy năm. Họ chuyển đến đây cùng nhau, nhưng bà ấy bị đột quỵ và phải ở Willows trong sáu tháng. Bà ấy đã chết cách đây khoảng mười tám tháng, trước khi tôi đến. Từ những gì mọi người nói về bà ấy, tôi ước mình được quen biết bà.
Họ có một cô con gái, tên là Sufi. Không phải Sophie. Cô sống ở Vancouver với bạn đời của mình và họ đến thăm Bernard vài lần mỗi năm. Tôi tự hỏi điều gì sẽ xảy ra nếu Joanna chuyển đến Vancouver. Tôi tuyệt đối sẽ chẳng bất ngờ nếu nó quyết định đi xa.
Chúng tôi cũng nói về những thứ khác, tôi không muốn bạn hiểu nhầm. Chúng tôi đã nói về Tony Curran tội nghiệp. Tôi kể với Bernard rằng tôi đã phấn khích thế nào khi biết Tony Curran bị sát hại. Ông ấy nhìn tôi đầy ngờ vực, giúp tôi nhớ rằng tôi không thể nói chuyện với tất cả mọi người theo cùng một kiểu nói chuyện với Elizabeth, Ibrahim và Ron. Tuy nhiên, hãy giữ bí mật giúp tôi nhé, Bernard trông khá đẹp trai với vẻ mặt ngờ vực đó.
Ông ấy kể một chút về công việc của mình, thành thật mà nói, tôi vẫn chẳng hiểu rõ thêm được gì. Nếu bạn biết kỹ sư hóa học là gì, thì bạn là một người phụ nữ giỏi giang hơn tôi. Đừng hiểu lầm tôi, tôi biết kỹ sư là gì và tôi cũng biết hóa chất là gì, nhưng tôi không thể liên kết hai thứ đó lại với nhau. Tôi nói đôi điều về công việc của mình và kể một vài câu chuyện vui về các bệnh nhân. Ông ấy cười, và khi kể đến chuyện một tay bác sĩ trẻ để mũi khoan bị vướng vào vòi hút chân không, tôi thấy ánh mắt ông ấy lấp lánh một chút—điều này khiến tôi lạc quan. Bữa ăn thật tuyệt, tôi sẽ không diễn tả mọi chuyện xa hơn thế, nhưng tôi cảm thấy vẫn cần tìm hiểu nhiều hơn về Bernard, vẫn có một khoảng cách cần phải vượt qua. Tôi biết sự khác biệt giữa việc sống một mình và sự cô đơn, và Bernard là một người cô đơn. Có cách để chữa trị điều đó.
Tôi bị thu hút bởi những người bơ vơ. Gerry là một người như vậy, tôi đã biết điều đó ngay từ khoảnh khắc gặp ông ấy lần đầu. Luôn luôn cười đùa, luôn luôn thông minh, nhưng luôn luôn là một người bơ vơ, cần một mái ấm. Đó là những gì tôi đã trao cho ông và ông đã trao lại cho tôi nhiều hơn thế. Ôi, Joyce, nơi này sẽ vô cùng phù hợp với người đàn ông đáng yêu đó.
Tôi đang lải nhải về Bernard, phải không? Im đi, Joyce. Giờ đây có những giọt nước mắt ngớ ngẩn ứa ra. Tôi sẽ để lệ rơi. Nếu đôi khi bạn nén khóc, thì cuối cùng kiểu gì bạn cũng sẽ khóc hoài mà thôi.
Sau đây, Elizabeth sẽ mời Donna và chánh thanh tra của cô ấy đến gặp chúng tôi. Bà ấy dự định cung cấp cho họ thông tin mà chúng tôi đã tìm hiểu được từ Joanna và Cornelius, rồi để xem chúng tôi có thể nhận lại được gì.
Vì không phải là thứ Năm, Elizabeth hỏi liệu có thể sử dụng phòng khách của tôi để nói chuyện với họ không. Tôi nói với bà ấy rằng, căn phòng quá nhỏ để đủ chỗ cho tất cả mọi người, và bà ấy nói như vậy là hoàn hảo cho mục đích của mình. Khiến cho anh chàng chánh thanh tra không thoải mái và có thể sẽ lộ ra thứ gì đó. Đó là kế hoạch của bà ấy. Bà ấy nói rằng đây là một mẹo làm việc xưa kia của mình, mặc dù bà ấy không còn có thể sử dụng tất cả các thiết bị mà bà từng có. Bà ấy nhấn mạnh: “Không ai rời khỏi phòng cho đến khi chúng ta khiến chánh thanh tra Hudson nói được điều gì đó hữu dụng.”
Bà ấy đã nhờ tôi nướng bánh. Tôi làm bánh bông lan chanh, nhưng cũng có thêm một ít bánh làm từ cà phê và hạt óc chó, bởi bạn không bao giờ biết trước được là có cần dùng tới không. Tôi đã sử dụng bột hạnh nhân và các nguyên liệu như vậy rất hợp nhau khi tôi ăn ở quán Anything With A Pulse , và tôi muốn nhân cơ hội này làm thử. Ibrahim cho rằng ông ấy không dung nạp được gluten, món này sẽ khiến ông ấy thay đổi suy nghĩ.
Tôi không biết có nên ngủ một chút không? Bây giờ là 3 giờ 15 và thông thường tôi ngủ muộn nhất là 3 giờ chiều, nếu không thì tới tối tôi sẽ bị khó ngủ. Nhưng mấy ngày nay khá bận rộn, nên có lẽ tôi được quyền phá lệ một chút?
Dù thế nào, tôi sẽ bổ sung một điều, đó là bánh cà phê óc chó là món khoái khẩu của Bernard, nhưng bạn đừng suy diễn quá nhiều từ thông tin đó nhé.