Hạ sĩ Donna De Freitas đã nhận được tin vào sáng hôm trước. Báo cáo cho Phòng Điều tra Hình sự. Elizabeth là một người hành động nhanh chóng.
Cô đã được phân công tham gia xử lý vụ án Tony Curran với vai trò cái bóng của Chris Hudson. Một sáng kiến mới của đội cảnh sát Kent. Một điều gì đó liên quan đến việc hòa nhập, hoặc học hỏi, hoặc sự đa dạng giới tính, hoặc bất cứ điều gì mà anh chàng nhân sự ở Maidstone đã nói khi anh ta gọi cho cô. Dù đó là gì, thì bây giờ cô đang ngồi trên một chiếc ghế dài, nhìn ra eo biển Manche, trong khi chánh thanh tra Chris Hudson ăn một cây kem ốc quế.
Chris đã đưa cho cô hồ sơ vụ án Tony Curran để giúp cô bắt kịp tình hình. Cô không thể tin vào vận may của mình. Donna lúc đầu rất hào hứng nghiên cứu hồ sơ. Cảm giác giống như được làm công việc thực thụ của một cảnh sát. Nó gợi nhắc tất cả những điều cô từng yêu thích ở Nam London. Giết người, ma túy, một ai đó nói ra mấy chữ không bình luận với một chút phô trương. Trong khi đọc hồ sơ, cô cảm thấy mình chắc hẳn sẽ tình cờ tìm ra một manh mối nhỏ, từ đó có thể hé mở một vụ án hàng chục năm tuổi. Cô đã nhập vai sẵn trong đầu và tưởng tượng về tình huống đó. “Thưa ngài, tôi đã tìm tòi một chút và hóa ra ngày hai mươi chín tháng Năm năm 1997 là ngày nghỉ của ngân hàng, điều này đã thổi bay chứng cứ ngoại phạm của Tony Curran, ngài có nghĩ vậy không?” Chris Hudson trông sẽ bối rối lắm, không đời nào tân binh này lại phá được vụ án, thế là cô sẽ nhướn mày, “Tôi đã kiểm tra chữ viết tay của anh ta thông qua bên pháp y, thưa ngài, và đoán xem?” Chris sẽ giả bộ không quan tâm, nhưng cô biết mình đã thu hút được sự chú ý của anh ấy. “Hóa ra là Tony Curran thực sự thuận tay trái.” Chris sẽ phồng má ngẫm ngợi. Anh sẽ phải thừa nhận sự xuất sắc của cô.
Chẳng điều gì trong số trên xảy ra. Donna chỉ đơn giản là đọc lại chính xác những gì Chris đã đọc, tiểu sử về một người đàn ông đã thoát khỏi tội giết người và sau đó lại bị sát hại. Không có gì đáng ngờ, không xuất hiện mâu thuẫn, không có gì cần lật lại. Nhưng dù sao thì cô cũng rất thích thú đọc tài liệu.
“Đó là thứ mà cô không có ở Nam London nhỉ?” Chris nói, chỉ tay về phía biển bằng cây kem ốc que.
“Biển ư?” Donna hỏi, để chắc chắn.
“Biển đấy,” Chris xác nhận.
“À, sếp đúng rồi. Ở đó có vũng Streatham, nhưng không thể so với biển được.”
Chris Hudson đang đối xử tử tế với cô một cách chân thành, đi kèm với một sự tôn trọng chỉ xuất hiện khi anh làm tốt việc của mình. Nếu giả sử như cô vẫn tiếp tục làm việc cùng Chris kể từ giờ trở đi, cô sẽ phải làm điều gì đó với cách ăn mặc của anh, nhưng đó là chuyện nhạy cảm chỉ nên đề cập tới trong thời điểm vui vẻ. Anh ấy thực sự ăn mặc đơn giản theo đúng nghĩa đen. Người ta còn có thể mua đôi giày như vậy ở đâu kia chứ? Liệu nó có xuất hiện trong tờ catalogue nào trên đời không vậy?
“Cô có thích tới gặp Ian Ventham một chuyến không?” Chris chợt nói. “Trò chuyện một chút về cuộc tranh cãi của ông ta với Tony Curran?”
Elizabeth lại tiếp tục làm việc hữu ích. Bà ấy đã gọi điện cho Donna và đưa ra thêm một vài chi tiết về vụ tranh cãi mà Ron, Joyce và Jason đã chứng kiến. Họ kiểu gì cũng sẽ gặp Ian Ventham, nhưng ít ra đã có điều gì đó để làm cơ sở.
“Vâng, làm ơn,” Donna nói. “Đối với một người ở Phòng Điều tra Hình sự, có phải nói từ làm ơn thì không được ngầu không?”
Chris nhún vai. “Tôi không cho rằng tôi là người phù hợp để quyết định một thứ gì đó có ngầu hay không, hạ sĩ De Freitas.”
Donna nói: “Chúng ta có thể tua nhanh đến đoạn mà sếp bắt đầu gọi tôi là Donna đấy.”
Chris nhìn cô, rồi gật đầu. “Được rồi, tôi sẽ cố gắng, nhưng không hứa gì đâu đấy.”
“Chúng ta đang tìm kiếm điều gì ở Ventham?” Donna hỏi. “Động cơ gây án ư?”
“Chính xác. Ông ta sẽ không bày sẵn thông tin ra cho chúng ta, nhưng nếu quan sát và lắng nghe, chúng ta sẽ nhặt nhạnh được một vài điều. Dù vậy, hãy để tôi là người đặt câu hỏi.”
“Tất nhiên,” Donna đáp.
Chris ăn nốt cái ốc quế của mình. “Trừ khi cô thực sự muốn hỏi.”
“Được rồi,” Donna nói, gật đầu. “Tôi có lẽ sẽ chỉ muốn hỏi một câu. Chỉ là báo trước cho sếp vậy thôi.”
“Được.” Chris gật đầu rồi đứng dậy. “Chúng ta đi nhé?”