Câu Lạc Bộ Án Mạng Ngày Thứ Năm

Lượt đọc: 3220 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24

Khi ngôi làng tắt đèn, Elizabeth mở nhật ký ghi chép các cuộc hẹn của mình và thử sức với câu hỏi của ngày hôm nay.

CHIẾC XE MỚI CỦA CON DÂU GWEN TALBOT CÓ SỐ ĐĂNG KÝ LÀ GÌ?

Đây là câu hỏi đạt chuẩn. Không phải thông tin về hãng xe, hỏi vậy thì quá dễ. Không phải màu sắc, đó là thứ có thể đoán được, và đoán mò không chứng minh được gì, mà phải hỏi về số đăng ký. Một cái gì đó thực sự cần năng lực ghi nhớ.

Như bà vẫn thường làm trước đây, trong một cuộc sống khác, thường là ở một đất nước khác và vào một thế kỷ khác, Elizabeth nhắm mắt lại và tập trung. Bà nhìn thấy nó ngay lập tức, hay là nghe thấy nó nhỉ? Là cả hai, bộ não của bà đang nói cho bà biết những gì bà đã nhìn thấy.

JL17BCH

Bà rà một ngón tay lên trang giấy và đọc đáp án. Bà đã đúng. Elizabeth đóng nhật ký lại. Bà sẽ viết câu hỏi tiếp theo vào lúc khác, bà đã có sẵn một ý tưởng hay.

Đó là một chiếc Lexus màu xanh lam, con dâu của Gwen Talbot đã kiếm được một khoản đáng kể từ môi giới bảo hiểm dành cho du thuyền. Còn tên thật của cô ta vẫn còn là một bí ẩn. Elizabeth mới chỉ được giới thiệu với cô ấy một lần và chưa nghe rõ lắm. Bà tin rằng đó chỉ là vấn đề về thính giác chứ không phải về trí nhớ.

Trí nhớ là một ông kẹ rình rập quanh Coopers Chase. Hay quên, đãng trí, lẫn lộn những cái tên.

Tôi đến đây làm gì? Những đứa cháu sẽ cười khúc khích vì bạn. Các con trai và con gái cũng sẽ cười đùa, nhưng lại nhìn bạn bằng đôi mắt trông chừng. Bạn thường thức giấc vào ban đêm trong nỗi kinh sợ, lạnh lẽo. Trong tất cả những thứ có thể mất, lại để mất trí? Hãy để cuộc đời lấy đi một cái chân hoặc một bên phổi, hãy để nó lấy đi bất cứ thứ gì trước khi tước đi trí nhớ. Trước khi bạn trở thành Rosemary đáng thương , hay Frank tội nghiệp , hãy đón lấy những tia nắng mặt trời cuối cùng và cảm nhận nó. Trước khi không còn những chuyến đi, không còn những trò chơi, không còn những Câu lạc bộ Án mạng. Trước khi không còn cả bản thân mình nữa.

Khả năng cực lớn là bạn sẽ nhầm lẫn tên của con gái mình với tên cháu gái mình, vì bạn còn bận nghĩ về khoai tây, nhưng ai biết chắc được? Giống như trò đi trên dây vậy.

Vì thế, mỗi ngày Elizabeth lại mở nhật ký của mình, mở đến trang của hai tuần sau đó và viết cho mình một câu hỏi. Và mỗi ngày, bà lại trả lời một câu hỏi mà mình đã tự đặt ra từ hai tuần trước. Đây là hệ thống cảnh báo sớm của bà. Đây là cách mà nhóm các nhà khoa học nghiên cứu các biểu đồ địa chấn. Nếu sắp có động đất, Elizabeth sẽ là người đầu tiên biết được thông tin.

Elizabeth bước vào phòng khách. Một biển số, từ hai tuần trước, là một thử thách thực sự và bà hài lòng với bản thân. Stephen đang nằm trên ghế sofa, lơ đễnh. Sáng nay, trước khi bà đi tới London với Joyce, họ đã nói về Emily, con gái của Stephen. Stephen lo lắng cho con bé và nghĩ rằng nó ngày một gầy hơn. Elizabeth không đồng tình, nhưng dù thế nào, Stephen mong Emily sẽ đến thăm thường xuyên hơn, để họ có thể để mắt tới con bé. Elizabeth đồng ý rằng việc ấy cũng hợp lý và bảo rằng bà ấy sẽ nói chuyện với Emily.

Tuy nhiên, Emily không phải là con gái của Stephen. Stephen không có con. Emily là vợ đầu tiên của Stephen và đã mất cách đây gần hai mươi lăm năm.

Stephen là một chuyên gia về Nghệ thuật Trung Đông. Có lẽ là một chuyên gia vượt tiêu chuẩn nếu chỉ xét trong giới học giả Anh. Ông từng sống ở Tehran và Beirut trong những năm sáu mươi và bảy mươi, và rất nhiều năm sau đó ông vẫn quay trở lại, để truy dấu những kiệt tác đã bị cướp của những người lưu vong ở phía tây London—những người từng một thời giàu có. Elizabeth có một thời gian ngắn sống ở Beirut vào đầu những năm bảy mươi, nhưng họ không thực sự gặp nhau cho đến năm 2004, khi Stephen nhặt được một chiếc găng tay mà bà đánh rơi bên ngoài một hiệu sách ở Chipping Norton. Sáu tháng sau họ kết hôn.

Elizabeth bật ấm đun nước. Stephen vẫn viết hằng ngày, đôi khi là nhiều giờ liền. Ông ấy có một người đại diện ở London, ông ấy nói rằng mình phải sớm đến gặp người này. Stephen giữ kín về công việc của mình, nhưng tất nhiên, không có gì được giữ kín khỏi Elizabeth và thỉnh thoảng bà vẫn đọc những gì ông viết. Đôi khi, nó chỉ là một đoạn sao chép từ bài viết đăng báo của ông ấy, cứ lặp đi lặp lại, nhưng thường thì đó là những câu chuyện về Emily, hoặc viết cho Emily. Tất cả đều được viết tay với những nét chữ đẹp nhất.

Đối với Stephen, sẽ không còn chuyến tàu nào đến để ông ăn trưa với người đại diện hoặc để xem triển lãm, hay dù chỉ để tra cứu một chút gì đó tại Thư viện Anh quốc. Stephen đang ở bên bờ vực rồi. Có thể nói là đã bước một chân ra khỏi bờ vực, nếu Elizabeth thành thật với chính mình. Bà ấy đang chọn cách đối mặt với tình hình. Bà điều trị cho ông theo cách tốt nhất có thể. Thuốc an thần, của cả hai người. Với những viên thuốc từ đơn thuốc của bà và của ông ấy, Stephen không bao giờ thức dậy trong đêm.

Ấm nước đã sôi, Elizabeth pha hai tách trà. Hạ sĩ De Freitas và chánh thanh tra của cô ấy sẽ sớm đến gặp họ. Mọi việc đang diễn ra tốt đẹp, nhưng bà vẫn còn phải suy nghĩ thêm một chút. Sau chuyến đi hôm nay với Joyce, giờ đây bà đã có một số thông tin có thể dùng để trao đổi với cảnh sát. Tuy nhiên, vẫn còn phải tác động nhiều với Donna và sếp của cô ấy. Bà có một vài ý tưởng.

Stephen không bao giờ nấu ăn, vì vậy, Elizabeth biết nơi này sẽ không cháy rụi khi bà ra ngoài. Ông ấy cũng không bao giờ đi đến các cửa hiệu, nhà hàng, hoặc hồ bơi, thế nên sẽ không có vụ tai nạn nào. Đôi khi, bà trở về và thấy những dấu hiệu của một sàn nhà bị ngập nước, nhưng đã được che đậy qua loa. Đôi khi cần thông tắc cống, cũng không sao cả.

Elizabeth sẽ giữ Stephen cho riêng mình càng lâu càng tốt. Một lúc nào đó ông ấy sẽ bị ngã, hoặc ho ra máu, và như vậy sẽ không đánh lừa được bác sĩ nữa, và đó sẽ là cái kết, và ông ấy sẽ phải ra đi.

Elizabeth ghiền thuốc trị mất ngủ temazepam vào trà của Stephen. Sau đó thêm sữa. Mẹ của bà sẽ đặt ra những quy tắc cho việc này. Cho temazepam vào trước sữa, hay cho sữa trước khi thêm temazepam? Bà ấy mỉm cười, đây là một câu đùa mà Stephen sẽ rất thích. Ibrahim có thích câu đùa này không? Còn Joyce thì sao? Bà nghĩ rằng chắc sẽ chẳng có ai trong số họ thích thú gì.

Đôi khi họ vẫn chơi cờ. Elizabeth từng sống một tháng trong một ngôi nhà bí mật ở đâu đó gần biên giới Ba Lan với Tây Đức, chăm nom cho kiện tướng cờ vua người Nga, cũng là kẻ đào tẩu, Yuri Tsetovich. Bà nhớ ông ta đã khóc vì sung sướng khi thấy bà chơi hay như thế nào. Kỹ năng của Elizabeth không hề mòn đi, nhưng Stephen vẫn luôn đánh bại bà ấy, với một vẻ tao nhã lịch thiệp khiến bà ngất ngây. Dù giờ đây, bà nhận ra họ ngày càng chơi ít đi. Có lẽ họ đã chơi ván cờ cuối cùng rồi? Stephen đã chiếu tướng quân vua cuối cùng của mình chưa? Làm ơn, đừng.

Elizabeth đưa trà cho Stephen và hôn lên trán ông. Ông ấy cảm ơn bà.

Elizabeth quay lại quyển sổ ghi chú của mình và lướt tới trang giấy của hai tuần sau để viết câu hỏi của ngày hôm nay, về một sự thật mà bà đã học được từ Joanna và Cornelius trong ngày hôm nay.

IAN VENTHAM ĐÃ KIẾM ĐƯỢC BAO NHIÊU TIỀN TỪ CÁI CHẾT CỦA TONY CURRAN?

Bà viết thêm câu trả lời xuống phía cuối trang, 12,25 TRIỆU BẢNG ANH, và đóng cuốn nhật ký cuộc hẹn của mình lại, để dành cho một ngày khác.

« Lùi
Tiến »