Câu Lạc Bộ Án Mạng Ngày Thứ Năm

Lượt đọc: 3219 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23
joyce

Ngày hôm nay đúng là tôi không thể lường trước được, tôi đang ăn món muesli ngay buổi sáng nay. Đầu tiên là giả làm nữ tu và bây giờ là điều này.

Nếu bạn nghĩ rằng tôi ăn muesli vào mỗi buổi sáng thì bạn nhầm rồi, nhưng sáng nay tôi đã ăn món đó, và hóa ra, tôi đã khá vui vì nguồn năng lượng mới mẻ này. Bây giờ đã mười giờ tối và tôi chỉ mới vừa xong việc thôi. Ít nhất thì tôi đã chợp mắt một chút trên chuyến tàu về nhà.

Tôi đã cắt tóc sáng nay ở chỗ Anthony. Chúng tôi gần xong và chỉ đang nói một câu chuyện phiếm đáng yêu thì Elizabeth bỗng dưng xuất hiện. Với một chiếc túi tote và một bình nước giữ nhiệt, cả hai món đồ đều trông chẳng hợp với bà ấy. Bà ấy nói với tôi rằng, một chiếc taxi đang trên đường tới đón bọn tôi và tôi hãy sẵn sàng cho một ngày du ngoạn. Tôi đã học cách làm quen với những kế hoạch tự phát kể từ khi chuyển đến Coopers Chase, vì vậy không hề thấy bất ngờ. Tôi hỏi bà ấy rằng, chúng tôi sẽ đi đâu, để tôi tính toán xem thời tiết sẽ thế nào, vân vân, và bà ấy nói là London, điều đó mới khiến tôi ngạc nhiên, nhưng giúp tôi hiểu vì sao bà lại mang theo bình giữ nhiệt. Tôi biết rõ London có thể lạnh đến mức nào, thế nên tôi tạt qua nhà và mặc thêm một chiếc áo khoác đẹp. Cảm ơn trời đất vì tôi đã làm vậy!

Chúng tôi vẫn sử dụng dịch vụ taxi Robertsbridge, ngay cả khi họ từng đưa cháu gái của Ron đến nhầm trạm, và xét cho cùng thì họ đã có cải thiện. Người lái xe, Hamed, là người Somalia, và tiếng Somalia nghe rất tuyệt. Bất ngờ chưa, Elizabeth từng ở Somalia và họ đã chuyện trò về nơi chốn cũ. Hamed có sáu người con và đứa con cả là bác sĩ đa khoa ở Chislehurst, nếu bạn biết? Tôi từng đến một buổi bán đồ giảm giá ở đó, vì vậy ít nhất cũng có thể xen vài lời vào câu chuyện.

Suốt quãng thời gian di chuyển, Elizabeth hẳn vẫn chờ tôi hỏi xem chúng tôi sẽ đi đâu, nhưng tôi không hỏi. Bà ấy thích làm người phụ trách, và đừng hiểu lầm, tôi cũng thích bà ấy đứng ra phụ trách, nhưng cũng đâu có hại gì nếu thi thoảng ta vẫn bộc lộ sự hiện diện của mình. Tôi nghĩ bà ấy có ảnh hưởng đến tôi, theo một cách tích cực. Tôi chưa bao giờ thực sự nghĩ rằng mình là một người dễ bị thuyết phục, nhưng càng dành nhiều thời gian với Elizabeth, tôi càng nghĩ có lẽ mình là người như vậy. Có lẽ, nếu tôi sở hữu tinh thần như Elizabeth thì tôi cũng đã đến Somalia? Đấy là tôi chỉ đang ví dụ mà thôi.

Chúng tôi lên tàu tại Robertsbridge (nút giao 9.51) và xuống tàu ở Tunbridge Wells, và giờ thì bà ấy mới tiết lộ cho tôi. Chúng tôi đang đến gặp Joanna.

Joanna! Cô con gái bé bỏng của tôi! Bạn có thể tưởng tượng tôi đang thắc mắc những gì. Elizabeth đã đưa tôi trở lại đúng với vai trò mà bà ấy muốn ở tôi.

Tại sao chúng tôi lại gặp Joanna? Vâng, đây là những gì có vẻ như đã xảy ra.

Elizabeth giải thích, theo một cách khiến mọi thứ nghe hết sức hợp lý, rằng chúng tôi đã biết ngang với những gì cảnh sát biết được trong vụ này, và đó là một điều tốt đẹp đối với tất cả mọi người. Tuy nhiên, cũng sẽ tốt thôi nếu có những chuyện mà chúng tôi biết nhiều hơn cảnh sát. Để phòng trường hợp chúng tôi cần giao dịch với họ. Theo như Elizabeth thì điều này có thể hữu ích, bởi vì Donna, thật không may, hơi quá dè dặt để có thể nói cho chúng tôi biết mọi thứ. Rốt cuộc, chúng tôi có phải là ai quan trọng đâu cơ chứ?

Theo cách mà Elizabeth nhìn nhận, có được hồ sơ tài chính tại các công ty của Ian Ventham chính là một bước nhảy vọt. Có thể có mối liên kết giá trị nào giữa Ventham và Tony Curran ở đó không? Một lý do cho vụ cãi cọ của họ? Động cơ giết người? Bất cứ điều gì cũng có thể là quan trọng.

Tất nhiên, Elizabeth đã có trong tay hồ sơ chi tiết về tình hình tài chính các công ty của Ian Ventham. Bằng đủ trăm phương nghìn kế. Tất cả nằm trong một cặp tài liệu lớn, màu xanh lam, vì thế mà bà ấy mang theo chiếc túi tote—hiện đang được đặt trên chiếc ghế trống bên cạnh bà. Tôi quên chưa nói, nhưng chúng tôi đang ngồi khoang Hạng Nhất. Tôi vẫn hy vọng ai đó sẽ đề nghị kiểm tra vé của tôi, nhưng không ai làm vậy.

Elizabeth đã xem qua tất cả các khoản tài chính và không thể hiểu rõ đầu đuôi. Bà ấy cần một ai đó để xem xét và giải thích cụ thể. Xem có gì bất thường không? Có chỗ nào để chúng tôi chọc mũi vào khi rảnh rỗi không? Ẩn trong các hồ sơ sẽ là những đầu mối, Elizabeth chắc chắn điều đó. Nhưng ẩn ở đâu?

Tôi hỏi, có nên tiếp tục nhờ người đàn ông đã đưa những hồ sơ này cho bà ấy không. Elizabeth đáp rằng, rất tiếc, người này nợ bà ấy một ân huệ, không phải hai. Bà ấy cũng nói, rất ngạc nhiên khi tôi dùng từ người đàn ông phù hợp, dựa trên những gì bà biết về quan điểm của tôi. Bà ấy cũng đúng, đó không phải là suy nghĩ hợp lý nhất, nhưng tôi bảo bà ấy rằng, tôi cá đó là một người đàn ông, và bà ấy đã xác nhận.

Ở đâu đó xung quanh Orpington, đến lượt tôi cất tiếng hỏi, tại sao lại là Joanna? Và, Elizabeth bắt đầu đưa ra lý do của mình. Chúng tôi cần một người hiểu về kế toán doanh nghiệp hiện đại, một người biết cách định giá các công ty—rõ ràng cả hai tiêu chí đều hợp với Joanna. Ventham có gặp rắc rối không? Ông ta có nợ tiền không? Liệu có còn dự án phát triển bất động sản nào nữa sắp tới không? Họ có được tài trợ không? Chúng tôi cần một người mà mình có thể tin tưởng tuyệt đối và Elizabeth đã rất đúng khi nghĩ tới Joanna. Có nhiều điều để nói về Joanna, nhưng nó sẽ không làm bạn thất vọng trong chuyện giữ bí mật. Cuối cùng, chúng tôi cần một người mà chúng tôi có thể nhanh chóng tiếp cận, đồng thời là người nợ chúng tôi một ân huệ. Tôi hỏi Elizabeth, Joanna đã nợ chúng tôi ân huệ gì, và bà ấy nói: cảm giác tội lỗi hết sức phổ biến của một đứa trẻ không gặp mẹ thường xuyên. Bà ấy cũng đã thấu hiểu Joanna ở điểm đó.

Tóm lại là, Elizabeth bổ sung, ta cần một người “biết luật, trung thành và ở gần.”

Dù sao, bà ấy đã gửi email cho Joanna và nhất định không để con bé thoái thác. Bà ấy dặn Joanna đừng bàn gì với tôi, để cho việc này trở thành một bất ngờ thú vị, và đúng là như vậy.

Tất cả những điều này đều có vẻ thuyết phục khi được viết ra, Elizabeth luôn có sở trường khiến mọi chuyện nghe đầy thuyết phục. Tuy nhiên, nghĩ kỹ lại thì chưa hẳn đã là vậy. Tôi đoan chắc bà ấy có thể tìm thấy nhiều người tốt hơn cho công việc này. Bạn muốn sự thật ư? Tôi đoán Elizabeth chỉ muốn gặp Joanna thôi.

Nhân tiện, tôi thấy như vậy cũng ổn. Đây là cơ hội để gặp Joanna và cũng là cơ hội để khoe con bé với Elizabeth. Và tránh cho tôi sự ngại ngùng khi phải tự dàn xếp cuộc gặp gỡ này. Bằng cách này hay cách khác, nếu là tôi đặt cuộc hẹn, tôi hẳn sẽ gây ra chuyện gì đó không ổn và khiến Joanna bực bội.

Ngoài ra, hôm nay tôi không phải nói chuyện với Joanna về công việc của nó, bạn trai mới hay ngôi nhà mới của nó (ở Putney; tôi chưa đến, nhưng nó đã gửi cho tôi những bức ảnh và Giáng sinh cũng đang đến gần). Tôi sẽ nói về một vụ giết người. Cố hành xử như một thiếu niên ngầu ngầu khi ai đó bị sát hại. Chúc may mắn nhé, tôi ơi, đấy là nói theo cách bọn trẻ hay nói.

Chúng tôi đến ga Charing Cross trễ mười bốn phút do tàu chậm , Elizabeth đã lẩm bẩm suốt. Tôi không cần đi vệ sinh trên tàu, đó là một điều may mắn. Lần trước tôi đến London là để xem nhạc kịch Jersey Boys với nhóm bạn, cũng khá lâu trước đây rồi. Chúng tôi từng đi ba hoặc bốn lần một năm nếu có thể. Nhóm chúng tôi có bốn người. Chúng tôi sẽ xem biểu diễn vào ban sáng và trở lại tàu trước giờ cao điểm. Ở Marks, họ sẽ pha rượu gin và tonic trong cùng một lon, nếu bạn dám thử? Chúng tôi sẽ uống nó trên tàu về nhà và cười khúc khích ngớ ngẩn với nhau. Giờ đây nhóm bạn của tôi đã tan rã, hai người chết vì ung thư và một người vì đột quỵ. Chúng tôi không biết rằng Jersey Boys sẽ là chuyến đi cuối cùng của chúng tôi. Bạn luôn biết khi nào là lần đầu tiên của mình, phải không? Nhưng bạn hiếm khi biết khi nào là lần cuối cùng của mình. Dù sao, tôi ước tôi đã giữ lại ấn phẩm quảng cáo của buổi diễn.

Chúng tôi bắt một chiếc taxi màu đen (làm gì còn cách nào khác chứ?) và khởi hành đến Mayfair. Khi chúng tôi đến phố Curzon, Elizabeth chỉ vào một văn phòng mà bà ấy từng làm việc. Nó đã bị đóng cửa vào những năm 1980 để cải tổ.

Tôi từng đến văn phòng của Joanna, khi công ty con bé mới chuyển đến nơi này, nhưng họ đã trang trí lại. Tại đây có bàn chơi bóng bàn và bạn có thể thoải mái thưởng thức đồ uống. Ngoài ra, còn có một thang máy mà bạn chỉ cần nói số tầng muốn đến thay vì nhấn nút. Không dành cho tôi, nhưng rất hợp thời và thông minh.

Tôi biết, đôi khi tôi phàn nàn khá nhiều về con gái, nhưng thực sự, thật vui khi gặp Joanna. Nó thậm chí còn dành cho tôi một cái ôm kiểu xã giao, vì chúng tôi giờ đã là cộng sự. Elizabeth sau đó đi vệ sinh (tôi đã đi ở Charing Cross, phòng trường hợp bạn nghĩ tôi là siêu nhân). Ngay khi bà ấy rời xa tầm tai, Joanna nở nụ cười rạng rỡ.

“Mẹ! Một vụ giết người ư?” Con bé lên tiếng. Hoặc nó đã nói những từ với ý nghĩa tương tự vậy. Trông nó giống như đứa trẻ trong ký ức tôi ngày xưa.

“Anh ta đã bị hành hung, JoJo,” tôi trả lời. Đây là nguyên văn lời tôi, và tôi nghĩ, việc nó không ngay lập tức nhăn mặt và gắt với tôi rằng đừng gọi nó là JoJo là một thực tế đầy ý nghĩa. (Một lưu ý nhỏ là tôi có thể cảm nhận và thấy rõ con bé hơi gầy, nên tôi không nghĩ người đàn ông mới hợp với nó. Tôi suýt nữa định lợi dụng tình hình lúc đó và nói gì đó, nhưng tôi nghĩ, đừng quá trông chờ vào vận may của mình, Joyce.)

Chúng tôi đang ở trong một phòng họp và chiếc bàn được làm từ cánh của một chiếc máy bay. Tôi biết không nên chuyện bé xé ra to trước mặt Joanna, nhưng cái bàn thực sự choáng ngợp. Tôi ngồi đó như thể tôi vẫn nhìn thấy một chiếc bàn làm từ máy bay mỗi ngày trong tuần.

Elizabeth đã gửi tất cả hồ sơ qua email và Joanna đã giao tất cả cho Cornelius, nhân viên của con bé. Nhân tiện, Cornelius là người Mỹ, trong trường hợp bạn đang thắc mắc về tên của anh ta. Anh ta hỏi Elizabeth rằng, bà ấy đã lấy tất cả chỗ tài liệu này đâu và bà ấy đáp Cơ quan Đăng ký Kinh doanh Vương quốc Anh . Anh ấy nói, đây không phải là loại tài liệu có thể lấy từ cơ quan đó, và bà lại đáp rằng, chà, bà ấy không biết gì về mấy chuyện như vậy, bà chỉ là một phụ nữ bảy mươi sáu tuổi thôi.

Tôi đã viết quá dài rồi. Đại khái là các công ty của Ventham đang hoạt động rất tốt. Ông ta rành rẽ những gì ông ta đang làm. Dù vậy, Cornelius đã phát hiện ra hai điều rất thú vị, mà chúng tôi sẽ nói với cảnh sát khi họ tới thăm. Chúng đã được thêm vào tập tài liệu lớn màu xanh lam của Elizabeth.

Joanna là một đứa vui tính, tươi sáng và duyên dáng—là tất cả những gì tôi lo lắng nó sẽ đánh mất. Nhưng các điểm tốt ấy đều đang hiện hữu. Có lẽ những điều ấy chỉ đang phai nhạt trong mắt tôi?

Tôi trước đây từng kể cho Elizabeth về Joanna. Tôi cảm thấy chúng tôi không có vẻ thân thiết như những bà mẹ và con gái khác. Elizabeth có cách khiến bạn muốn nói ra sự thật. Bà ấy biết tôi hơi buồn. Tôi chưa từng nghĩ về điều đó cho đến tận bây giờ, nhưng tôi phân vân, liệu chăng chuyến đi này có phải là vì tôi. Thực sự, cực kỳ nhiều người có thể nói với chúng tôi đúng những gì Cornelius vừa nói với chúng tôi. Vậy nên, có lẽ là thế? Tôi không biết.

Khi chúng tôi rời đi, Joanna nói rằng con bé sẽ đến thăm chúng tôi vào cuối tuần tới để trò chuyện nhiều hơn. Tôi bảo nó là tôi rất mong đợi và chúng tôi có thể cùng nhau đi đến Fairhaven, và nó đáp lại rằng nó rất thích ý tưởng đấy. Tôi hỏi liệu người bạn trai mới có đi cùng nó không, và con bé cười nhẹ, nói không. Đúng là con gái hiểu mẹ.

Lẽ ra chúng tôi có thể gọi một chiếc taxi đen khác để quay trở lại nhà ga, nhưng Elizabeth muốn đi dạo nên chúng tôi đã tản bộ. Tôi không rõ bạn đã đến Mayfair chưa—không có cửa hàng nào khiến bạn thực sự muốn mua sắm gì đó, nhưng nơi này rất dễ chịu. Chúng tôi dừng lại uống cà phê ở quán Costa. Nó nằm trong một tòa nhà xinh đẹp, nơi Elizabeth bảo từng là một quán rượu—bà ấy và nhiều đồng nghiệp thường uống rượu ở đó. Chúng tôi ngồi uống cà phê một lúc và nói về những gì chúng tôi đã tìm hiểu được.

Nếu để đánh giá về ngày hôm nay, thì cuộc điều tra về vụ giết người là chuyện vui lớn nhất. Đã qua một ngày dài và liệu nó có giúp chúng tôi tiến gần hơn đến việc bắt kẻ giết Tony Curran hay không, tôi sẽ để bạn quyết định câu trả lời.

Tôi nghĩ hôm nay Joanna đã nhìn thấy một khía cạnh khác của tôi. Hoặc có thể tôi đã nhìn thấy một khía cạnh khác của chính mình qua con mắt của con bé. Dù thế nào, chuyện đó cũng rất dễ chịu. Ngoài ra, lần tới, tôi sẽ kể cho bạn nghe về Cornelius, người mà chúng tôi khá có cảm tình.

Ở làng lúc này đã gần tối. Trong cuộc sống, bạn phải học được cách trân trọng những ngày tốt đẹp. Bạn phải bỏ chúng vào túi và mang theo bên mình. Vì vậy, tôi bỏ ngày hôm nay vào túi và chuẩn bị đi ngủ.

Tôi sẽ kết thúc bằng cách nói rằng, khi trở lại Charing Cross, tôi đã ghé vào cửa hàng Marks và mua một vài lon gin trộn tonic. Elizabeth và tôi uống món này trên chuyến tàu về nhà.

« Lùi
Tiến »