Joyce đang đi cắt tóc.
Anthony tới nơi này vào thứ Năm và thứ Sáu hằng tuần, và việc đặt được lịch tại tiệm làm tóc lưu động của anh ấy quý như vàng. Joyce luôn đặt lịch sớm nhất, vì đó là lúc bạn nghe được những câu chuyện thú vị nhất.
Elizabeth biết điều này, nên bà ngồi bên ngoài, cạnh cánh cửa rộng mở. Chờ đợi và lắng nghe. Bà ấy có thể bước vào, nhưng chờ đợi và lắng nghe là thói quen cũ mà bà không thể phá bỏ. Khi đã lắng nghe suốt cả một đời, bạn có thể tiếp thu đủ thứ chuyện. Bà ấy nhìn đồng hồ của mình. Nếu Joyce không bước ra trong năm phút nữa, bà ấy sẽ hiện diện.
“Một ngày nào đó, tôi sẽ nhuộm lại toàn bộ mái tóc này, Joyce,” Anthony nói. “Đưa bà ra khỏi đây trong một màu hồng tươi.”
Joyce cười khúc khích.
“Bà sẽ trông giống như Nicki Minaj. Bà biết Nicki Minaj chứ, Joyce? “
“Không, nhưng tôi thích tên của cô ấy,” Joyce nói.
“Chúng ta nghĩ gì về cái anh chàng đã bị người ta giết?” Anthony hỏi. “Curran? Tôi từng gặp anh ta quanh khu này.”
“Chà, rất buồn, hiển nhiên rồi,” Joyce nói.
“Người ta đã bắn anh ấy, đó là những gì tôi đã nghe được. Anthony lên tiếng. “Tôi tự hỏi anh ấy đã làm gì?”
“Tôi nghĩ anh ấy đã bị đánh đến chết, Anthony,” Joyce đính chính.
“Bị đánh ư? Bà thực sự có một mái tóc xinh xắn đấy, Joyce. Bà hãy hứa rằng sẽ để lại nó cho tôi trong di chúc của bà.”
Bên ngoài, Elizabeth đảo mắt.
“Tôi nghe nói bọn họ đã bắn anh ta ở chỗ bờ biển,” Anthony tiếp tục nói, “Ba gã đi xe mô-tô.”
“Không, bị đánh trong phòng bếp của anh ta,” Joyce đáp. “Không có xe mô-tô nào cả.”
“Ai lại làm điều đó cơ chứ?” Anthony hỏi. “Vung tay đánh người ngay trong bếp của họ?”
Thực sự thì là ai nhỉ? Elizabeth nghĩ, và nhìn đồng hồ một lần nữa.
“Tôi cá rằng anh ấy cũng có một căn bếp xinh xắn,” Anthony lải nhải. “Thật đáng tiếc. Tôi vẫn luôn khá thích anh ta. Kiểu như biết anh ta là một kẻ gian trá, nhưng ta vẫn quý mến vậy, kiểu đó?”
“Chà, chúng ta đồng quan điểm đấy, Anthony,” Joyce đáp.
“Tôi hy vọng họ bắt được kẻ đã gây ra chuyện này.”
“Tôi chắc chắn là họ sẽ làm được.” Joyce nói và nhấp một ngụm trà.
Elizabeth quyết định vậy là đủ rồi, bà đứng dậy và bước vào phòng. Anthony quay lại, nhìn thấy bà ấy.
“Ồ, bà ấy đây rồi. Dusty Springfield.”
“Chào buổi sáng, Anthony. Tôi e rằng anh sẽ phải thả Joyce đi. Tôi cần bà ấy.”
Joyce vỗ tay.