Đó là một buổi sáng đẹp trời khác.
Bogdan Jankowski đang ngồi trên chiếc ghế xích đu trước hiên nhà của Ian Ventham và dành ra chút thời gian để suy nghĩ thấu đáo.
Tony Curran đã bị sát hại. Ai đó đã đột nhập vào nhà và giết anh ta. Có rất nhiều nghi phạm và Bogdan đang xem xét một vài cái tên trong đầu. Suy nghĩ về những lý do khiến kẻ nào đó muốn Tony Curran phải chết.
Mọi người có vẻ sốc trước cái chết của Tony, nhưng không có gì làm Bogdan ngạc nhiên. Mọi người chết mọi lúc, vì đủ thứ lý do. Cha của anh đã ngã xuống từ một con đập, gần Krakow, khi Bogdan còn là một đứa trẻ. Hoặc nhảy xuống, hoặc bị đẩy xuống, điều đó không quan trọng. Nó không thay đổi sự thật rằng ông ấy đã chết. Cuối cùng thì thần chết sẽ luôn tóm được bạn.
Vườn của Ian không hợp gu của Bogdan. Bãi cỏ trải dài xuống một hàng cây ở phía xa, được cắt tỉa gọn gàng, kiểu Anh và theo từng hàng. Bên dưới hàng cây, bên trái, có một cái ao. Ian Ventham gọi nó là một cái hồ, nhưng Bogdan biết hồ trông như thế nào. Ở phía đằng xa, nơi cái ao dần thu hẹp lại, có một cây cầu gỗ nhỏ bắc qua. Trẻ em sẽ thích chỗ này, nhưng Bogdan chưa bao giờ nhìn thấy trẻ con xuất hiện trong khu vườn.
Ian từng mua một đàn vịt, nhưng mấy con cáo đã giết hết vịt và sau đó một anh chàng mà Bogdan quen ở quán rượu đã giết những con cáo. Sau đó, Ian không mua thêm con vịt nào nữa, vì còn có nghĩa lý gì đâu? Lũ cáo sẽ luôn xuất hiện. Thỉnh thoảng vịt trời vẫn ghé thăm. Quan điểm của Bogdan là: Chúc chúng mày may mắn không bị xơi.
Hồ bơi nằm ngay bên phải Bogdan. Bạn chỉ cần đi vài bước từ hiên là có thể tiến thẳng vào đó. Bogdan đã lát gạch cho bể bơi. Bogdan đã sơn màu xanh trứng vịt cho cây cầu nhỏ và Bogdan đã xây chính hiên nhà mà anh ta đang ngồi.
Ian đưa ra một lời đề nghị hào phóng và yêu cầu anh giám sát tiến trình mở rộng của Khu Woodlands. Vì vậy, anh ta đã tiếp quản từ Tony, điều mà một số người bây giờ có thể coi là xui xẻo, một điềm xúi quẩy. Nhưng với Bogdan, đó đơn giản chỉ là điều đã xảy ra, và anh ta sẽ làm hết mức khả năng của mình. Khoản tiền khá khẩm. Tiền không thực sự khiến Bogdan quan tâm, nhưng anh thích thử thách. Và anh ta thích đi dạo xung quanh làng, anh thích mọi người nơi đây.
Bogdan đã xem tất cả các kế hoạch, nghiên cứu mọi thứ. Thoạt đầu, chúng khá phức tạp, nhưng khi đã nhìn ra các khuôn mẫu, chúng trở nên đủ đơn giản. Bogdan cũng rất tận hưởng khi thực hiện những công việc lặt vặt cho Ian Ventham hồi trước, anh thích tính trật tự của chúng, nhưng anh hiểu rằng mọi thứ sẽ thay đổi và mình cần phải tiến thêm một bước.
Mẹ của Bogdan qua đời khi anh mới mười chín tuổi. Bà ấy đã kiếm được một số tiền khi cha Bogdan mất. Tiền có được từ đâu đó, không có thời gian để tìm hiểu chi tiết. Số tiền ấy được dùng để Bogdan vào trường Đại học Kỹ thuật, ở Krakow, theo học ngành kỹ thuật. Và anh cũng đã ở trường khi mẹ anh bị đột quỵ và gục ngã ở nhà. Nếu anh ta vẫn ở nhà thì đã cứu được mẹ, nhưng anh không có mặt, vậy nên anh không cứu được.
Bogdan về nhà, chôn cất mẹ và lên đường sang Anh vào ngày hôm sau. Gần hai mươi năm sau đó, anh ta đang nhìn ngắm một bãi cỏ ngu ngốc.
Đúng lúc Bogdan đang nghĩ rằng, có lẽ anh sẽ nhắm mắt lại một lát, thì từ phía bên kia ngôi nhà, âm thanh trầm ấm của chiếc chuông cửa trước vang lên. Một vị khách hiếm hoi tìm đến ngôi nhà to lớn và yên tĩnh này, và là lý do tại sao Ian lại để nghị Bogdan có mặt ở đây hôm nay. Ian đóng cánh cửa phòng làm việc của ông ta.
“Bogdan. Mở cửa đi.”
“Được rồi.” Bogdan đứng dậy. Anh ấy đi vào bên trong, bước qua căn phòng hứng nắng do anh ấy thiết kế, qua phòng chơi nhạc mà anh ấy đã cách âm và bước vào hành lang mà anh ấy đã từng lát gỗ khi chỉ mặc quần cộc vào ngày nóng nhất trong năm.
Làm bất cứ điều gì người ta cần anh làm.
Cha Matthew Mackie đang hối hận khi nhờ người lái xe taxi cho ông ấy xuống ở đoạn cuối con đường. Từ cổng trước đến cửa trước phải đi bộ khá xa. Ông ấy lấy tập hồ sơ của mình để quạt gió một chút, sau đó, nhanh chóng sử dụng camera trên điện thoại để kiểm tra xem cổ áo đã thẳng thớm hay chưa, rồi bấm chuông. Ông ấy cảm thấy nhẹ nhõm khi nghe thấy tiếng động từ trong nhà, bởi ta không thể chắc chắn được sẽ gặp chủ nhà, ngay cả khi đã sắp xếp lịch hẹn từ trước. Ông rất vui khi có thể gặp gỡ ở đây, giúp cho mọi thứ trở nên dễ dàng hơn.
Ông nghe thấy tiếng bước chân trên sàn gỗ và cánh cửa được mở ra bởi một người đàn ông to lớn, cạo trọc đầu. Anh ta mặc một chiếc áo phông bó sát màu trắng và xăm hình thánh giá ở một bên cẳng tay, còn cẳng tay bên kia xăm ba cái tên.
“Chào Cha,” người đàn ông lên tiếng chào. Tin vui, một người Công giáo. Và đánh giá theo cách phát âm, người Ba Lan.
"Dzień dobry," cha Mackie chào lại bằng tiếng Ba Lan.
Người đàn ông cười đáp lại, “Dzień dobry, dzień dobry.”
“Tôi có một cuộc hẹn gặp với ông Ventham. Tôi là Matthew Mackie.”
Người đàn ông nắm lấy tay ông và bắt. “Bogdan Jankowski. Làm ơn vào đi, thưa Cha.”
“Chúng tôi hiểu, thật đấy, rằng anh không có nghĩa vụ pháp lý phải giúp chúng tôi,” Cha Matthew Mackie nói. “Tất nhiên, chúng tôi không đồng ý với phán quyết của hội đồng, nhưng chúng tôi buộc phải chấp nhận.”
Mike Griffin từ Ủy ban Kế hoạch đã hoàn thành tốt công việc của mình, Ian nghĩ. Cứ tự nhiên xới cái nghĩa địa lên, Ian à, hãy cứ tự nhiên, hắn ta sẽ nói vậy. Mike Griffin chết nghiện trò chơi bạc trực tuyến và hẳn sẽ còn nghiện dài dài.
“Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng anh có nghĩa vụ đạo đức phải để nguyên Khu vườn của Sự An nghỉ Vĩnh hằng, tức là nghĩa địa, đúng vị trí của nó.” Cha Mackie tiếp tục. “Và tôi muốn gặp trực tiếp các anh, mặt đối mặt, để xem liệu chúng ta có thể thỏa hiệp hay không.”
Ian Ventham chăm chú lắng nghe, nhưng thành thật mà nói, thực ra ông ta đang suy nghĩ về việc bản thân ông quả là thông minh. Ông là người thông minh nhất mà ông biết, đó là điều chắc chắn. Đó là cách ông ấy giành được những thứ mình muốn. Đôi khi điều này có vẻ thật bất công. Ông ấy thậm chí không dẫn trước bạn trên cùng một con đường, ông ấy đi trên một con đường hoàn toàn khác.
Karen Playfair là một người dễ xử lý. Nếu ông không thể thuyết phục Gordon Playfair bán đất, ông biết cô con gái sẽ bán. Bố và con gái. Và cô ấy sẽ lóa mắt trước khoản tiền, phải không? Một ông già chỉ có thể từ chối khoản tiền bảy chữ số cho một ngọn đồi lớn trong khoảng thời gian có hạn thôi. Ian sẽ luôn tìm ra cách.
Nhưng Cha Mackie khôn khéo hơn Karen Playfair, Ian thấy vậy. Các linh mục không giống như những người ly hôn tầm năm mươi tuổi—kiểu người có thể chấp nhận thiệt thòi một chút, phải không? Bạn phải giả vờ bạn khá tôn trọng linh mục, và có lẽ bạn thực sự nên có một chút tôn trọng. Rốt cuộc, nếu họ đúng thì sao? Hãy sẵn sàng tiếp thu. Đó là một ví dụ khác cho thấy trí thông minh rất hữu ích.
Đây là lý do tại sao Ian lại đề nghị Bogdan tham gia cùng họ. Anh ta biết người nơi này thích gắn kết với nhau, và cũng đúng thôi, ai lại không muốn vậy cơ chứ? Ông ấy nhận ra rằng, có lẽ ông nên lên tiếng.
“Chúng tôi chỉ di chuyển các mộ thôi, thưa Cha,” Ian nói, “Công tác này sẽ được thực hiện hết sức cẩn thận và đầy tôn kính.”
Ian biết rằng tuyên bố này không hoàn toàn đúng. Về mặt pháp lý, ông ta phải đưa việc này ra đấu thầu công khai. Ba hồ sơ dự thầu đã được nộp. Một là từ Khoa Nhân chủng học Pháp y của Đại học Kent, những người chắc chắn sẽ làm công việc một cách hết sức cẩn thận và đầy tôn kính. Một là từ một công ty Chuyên gia nghĩa trang ở Rye, những người gần đây đã di chuyển ba mươi ngôi mộ rời khỏi địa điểm của một công ty bán đồ thú cưng, kèm theo hình chụp những người đàn ông và phụ nữ nghiêm trang mặc quần yếm màu xanh đậm, đào mộ bằng tay. Hồ sơ cuối cùng là từ một công ty do chính Ian thành lập cách đây hai tháng, với nhân sự là một giám đốc tang lễ đến từ Brighton mà ông đã gặp khi chơi golf, và Sue Banbury cùng làng với Ian, người cho thuê máy xúc. Hồ sơ dự thầu cuối cùng đó cực kỳ có tính cạnh tranh và cuối cùng đã thắng thầu. Ian đã lên mạng tìm hiểu việc khai quật các nghĩa trang và vụ đó đâu có khó như là khoa học tên lửa.
Cha Mackie nói: “Một số ngôi mộ đã gần một trăm năm mươi năm tuổi, ngài Ventham.”
“Hãy gọi tôi là Ian.”
Ian không thực sự cần phải tổ chức cuộc gặp này, nhưng ông ấy cảm thấy tốt nhất là hãy chuẩn bị trước cho an toàn, còn hơn là sau này phải hối tiếc. Rất nhiều cư dân có thể trở nên khá ngoan đạo khi xuất hiện những quan điểm phù hợp với họ, và ông ấy không muốn Cha Mackie gây rắc rối. Mọi người thật tức cười khi nói về xác chết. Vì vậy, hãy cứ lắng nghe người đàn ông này lên tiếng, trấn an ông ta, rồi vui vẻ tiễn khách. Quyên góp gì đó chăng? Đó là một ý tưởng có thể tạm cho vào túi để dành.
“Công ty mà anh đã thuê để di dời nghĩa trang,” Mackie xem tập hồ sơ của mình, “Thiên sứ Giao vận—các Chuyên gia Di mộ , họ biết họ sẽ tìm thấy những gì, phải không? Tôi hy vọng vậy? Sẽ không có nhiều quan tài nguyên vẹn, Ian, chỉ là xương. Và không phải cả bộ xương, mà là xương rời, xương vỡ, xương vụn, xương đã mục rữa phân nửa, xương chìm trong lòng đất. Và mỗi một mảnh xương nhỏ, trong mỗi một ngôi mộ, đều cần được tìm thấy, cần được lập hồ sơ và cần được trân trọng. Đó là phép hành xử cơ bản, nhưng đừng quên rằng đó cũng là luật.”
Ian gật đầu, nhưng ông đang tự hỏi liệu có thể sơn máy xúc sang màu đen hay không. Sue sẽ biết.
“Tôi ở đây hôm nay,” Cha Mackie tiếp tục, “để yêu cầu anh suy nghĩ lại, hãy để những người phụ nữ này ở nguyên tại nơi họ đang ở, để họ được yên ổn. Đàn ông thẳng thắn với nhau. Tôi không biết điều này sẽ làm anh thiệt hại bao nhiêu, đó là lĩnh vực của anh. Nhưng anh phải hiểu rằng, với tư cách là người của Chúa, đó cũng là lĩnh vực của tôi. Tôi không muốn những người phụ nữ này phải chuyển đi.”
“Matthew, tôi đánh giá cao việc Cha đến gặp chúng tôi.” Ian tiếp lời. “Và tôi hiểu những gì Cha đang nói về các thiên sứ. Linh hồn đau khổ và vân vân, nếu tôi đang hiểu đúng ý Cha? Nhưng chính Cha đã nói rồi đó, tất cả những gì chúng ta tìm thấy bây giờ sẽ chỉ là xương. Chỉ có vậy thôi. Và Cha có thể chọn trở nên mê tín, hoặc trong trường hợp của Cha là ngoan đạo, tôi thấy vậy, nhưng tôi cũng có thể chọn không để tâm. Bây giờ, chúng tôi sẽ lo liệu đám xương đó, và tôi sẽ rất vui nếu Cha có mặt để quan sát nếu như điều đó giúp Cha hài lòng. Nhưng tôi muốn di chuyển nghĩa trang, tôi được phép di chuyển nghĩa trang và tôi sẽ di chuyển nghĩa trang. Làm vậy có khiến cho tôi trở thành cái gì thì cũng mặc. Những bộ xương thì không quan tâm đến việc chúng đang ở đâu.”
“Nếu tôi không thể thay đổi quyết định của anh thì tôi sẽ gây khó cho anh hết mức có thể. Tôi muốn anh hiểu điều đó,” Cha Mackie nghiêm túc.
“Cha sẽ phải xếp hàng đấy, thưa Cha.” Ian lên tiếng. “Tôi đã nhận cảnh cáo từ Hiệp hội Hoàng gia về Ngăn chặn sự Tàn ác với Động vật, về việc mấy con lửng. Tôi đã phải nghe Hiệp hội Lâm nghiệp Kent Gì đó lải nhải về những cái cây cần phải được bảo vệ. Với Cha, vấn đề là những nữ tu. Tôi phải tuân thủ các tiêu chuẩn của EU về phát thải nhiệt, ô nhiễm ánh sáng, về phụ kiện phòng tắm và hàng trăm thứ khác, mặc dù tôi nhớ rằng chúng ta đã bỏ phiếu rời khỏi EU. Tôi đã nghe cư dân bàn tán xôn xao về những chiếc ghế dài, tôi phải nghe Hiệp hội Di sản Anh quốc phàn nàn rằng những viên gạch tôi dùng không đạt đủ tiêu chuẩn bền vững, và gã sản xuất xi măng rẻ nhất toàn miền nam nước Anh thì vừa phải vào tù vì gian lận thuế VAT. Cha không phải là vấn đề lớn nhất của tôi đâu, thưa Cha, thậm chí còn chẳng đáng kể.”
Ian cuối cùng cũng thở hắt ra một hơi.
“Ngoài ra, Tony đã chết, vậy nên đây là khoảng thời gian khó khăn đối với tất cả mọi người,” Bogdan nói thêm, làm dấu thánh giá.
“Đúng vậy, đúng thế. Ngoài ra, Tony đã chết. Thời điểm khó khăn.” Ian đồng ý.
Cha Mackie quay sang Bogdan, khi giờ đây, anh ta đã không còn im lặng.
“Vậy anh nghĩ sao, con trai của ta? Về việc di chuyển Khu vườn của Sự An nghỉ Vĩnh hằng? Anh không nghĩ rằng chúng ta đang quấy rầy các linh hồn ư? Anh không nghĩ rằng ta sẽ phải đền tội cho điều này ư?”
“Thưa Cha, tôi nghĩ Chúa quan sát mọi thứ và phán xét mọi thứ,” Bogdan trả lời. “Nhưng tôi nghĩ xương vẫn chỉ là xương thôi.”