Cảnh sát đã tới đây hôm nay và lúc đầu, tôi cảm thấy có lỗi với chánh thanh tra Hudson, nhưng tôi nghĩ cuối cùng thì anh ấy cũng đã thoải mái hơn. Dù sao, Elizabeth đã đưa cho anh ấy và Donna tập tài liệu, vậy nên để xem họ có thể làm được gì. Tên của Joanna không hề xuất hiện trong hồ sơ, đây là điều Elizabeth lấy ra để trấn an tôi kèm theo quyền phủ nhận trách nhiệm , phòng trường hợp những gì chúng tôi đang làm là phạm pháp. Mà tôi nghi là đúng như vậy.
Tôi nhờ Elizabeth lặp lại cụm từ quyền phủ nhận trách nhiệm và tôi ghi nó lại. Bà ấy hỏi tôi tại sao phải viết lại, tôi đáp rằng mình đang viết nhật ký, và bà ấy đảo mắt. Nhưng sau đó, bà ấy hỏi bà có xuất hiện trong nhật ký của tôi hay không và tôi nói tất nhiên là có, thế là bà ấy hỏi tôi có dùng tên thật của bà ấy không. Tôi lại đáp có, mặc dù tôi đã suy nghĩ về điều đó từ lúc ấy tới giờ, ai mà hiểu được ý Elizabeth cơ chứ? Có lẽ bà ấy thực ra tên Jacqueline chăng? Mọi người nói với chúng ta tên của họ và ta thường gọi họ theo đúng như thế. Không thắc mắc.
Nhưng tôi đang có suy nghĩ này. Bạn hẳn phải nghĩ rằng tôi bị ám ảnh bởi mấy vụ giết người lắm, đó là tất cả những gì tôi đã viết kể từ khi bắt đầu cuốn nhật ký này. Vì vậy, có lẽ tôi nên kể với bạn một số điều khác. Hãy nói về một số chuyện không liên quan tới án mạng. Tôi có thể kể gì cho bạn nhỉ?
Lúc tôi đang hút bụi xung quanh sau khi hai vị cảnh sát rời đi, Elizabeth nói rằng bà ấy nghĩ tôi nên mua một chiếc Dyson. Tôi nói rằng tôi không nghĩ tới điều đó, không phải ở tuổi của tôi. Nhưng có lẽ tôi nên thử?
Và sau khi dọn dẹp, chúng tôi đã uống một ly rượu. Đó là rượu đóng chai dùng nắp vặn, nhưng ngày nay bạn không để tâm đến điều đó, phải không? Nó cũng ngon.
Khi Elizabeth về nhà, tôi nhờ bà ấy cho tôi gửi lời hỏi thăm đến Stephen và bà ấy nhận lời. Sau đó, tôi nói cả hai người nên đến ăn tối vào một hôm nào đó và bà ấy nói như vậy sẽ thật tuyệt. Bà sẽ cho tôi biết khi nào bà ấy sẵn sàng.
Còn chuyện gì nữa không phải về án mạng không nhỉ?
Cháu gái của Mary Lennox vừa mới sinh con. Thằng nhóc tên là River, điều này khiến vài người phải nhướn mày, nhưng tôi khá thích cái tên ấy. Người phụ nữ làm việc trong cửa hàng thì sắp ly hôn và họ bắt đầu nhập về bánh quy chocolate, loại tốt cho tiêu hóa. Karen Playfair, sống ở trên đồi, sẽ hướng dẫn chúng tôi dùng máy tính vào bữa sáng, một lớp học dành cho cư dân Coopers Chase. Thông báo cuối cùng gửi đến ghi rằng cô ấy sẽ thuyết trình về máy tính bảng và điều đó khiến mọi người khá bối rối, thế nên họ phải in một lời giải thích trong tuần này.
Ngoài điều đó, và vụ giết người, thì mọi chuyện đều yên bình tĩnh lặng.
Dù sao thì, tôi thấy rằng trời đã muộn, vì vậy tôi xin chúc bạn ngủ ngon. Trong khi tôi đang viết, Elizabeth đã gửi cho tôi một tin nhắn. Ngày mai chúng tôi sẽ lên đường. Không biết đi lúc nào và vì lý do gì, nhưng tôi rất mong chờ.