Câu Lạc Bộ Án Mạng Ngày Thứ Năm

Lượt đọc: 3239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 36

Donna không thể tin được rằng cô ấy đã lên giường từ lúc 9:45. Cô ấy vừa có một cuộc hẹn hò, bởi vì, cũng đã đến lúc rồi. Một anh chàng tên Gregor đã đưa cô đến quán Zizzi, nơi anh ta nhấm nháp món salad và nói chuyện với cô về chế độ ăn uống kiểm soát protein của mình trong vòng chín mươi phút.

Có thời điểm, Donna hỏi tác giả yêu thích của anh ấy là ai. Đối với Donna, câu trả lời có thể chấp nhận được sẽ là Harlan Coben, Kurt Vonnegut, hoặc bất kỳ nữ tác giả nào. Gregor thì trả lời một cách ngô nghê rằng anh ấy “không tin vào sách vở” và “chúng ta chỉ nên học mọi thứ trong cuộc đời này qua sự trải nghiệm và giữ cho đầu óc luôn cởi mở.” Sau đó, khi cô nêu ra một nghịch lý triết học gai góc, rằng một người có thể vừa “giữ cho đầu óc luôn cởi mở” vừa “không tin vào sách vở” hay sao, anh ta trả lời “Chà, anh nghĩ em đang tự chứng minh quan điểm của anh đó, Diana,” và nhấp một ngụm nước ra chiều thông thái lắm.

Suýt nữa phải rơi nước mắt vì chán, Donna tự hỏi tối nay Carl đã ở đâu. Donna gần đây có hay lướt xem Instagram của bạn trai cũ, cũng như Instagram của bạn gái mới của anh ta, người dường như được gọi là Toyota. Việc ấy đã trở thành một thói quen, và cô sẽ khá là nhớ thói quen này nếu Carl và Toyota chia tay. Mà họ hẳn sẽ chia tay, bởi Carl là một tên ngốc và anh ta sẽ không giữ được một cô bạn gái có đôi lông mày đẹp như vậy.

Donna còn yêu Carl không? Không. Liệu đã bao giờ từng yêu chưa, nếu cô thành thật với bản thân? Có lẽ là không, khi mà bây giờ cô có thời gian để nghĩ lại về mối quan hệ ấy. Cô có còn cảm thấy bị coi nhẹ khi anh ta chối bỏ cô không? Có, điều này thì không có dấu hiệu biến mất. Nó vẫn chễm chệ như một tảng đá trong trái tim cô. Cô đã bắt một tên trộm vặt Fairhaven tuần trước, và khi hắn ta vật lộn, cô đã hạ gục hắn bằng cách quật dùi cui vào đầu gối. Cô biết rằng mình đã đánh hắn ta nhiều hơn mức cần thiết. Đôi khi, bạn cần phải đánh một thứ gì đó.

Có phải là một sai lầm khi cô đang cố tránh Carl càng xa càng tốt? Chuyển đến Fairhaven trong một cơn sợ hãi? Tất nhiên đó là một sai lầm. Thật ngu ngốc. Donna luôn là một người cứng đầu, luôn hành động nhanh chóng và dứt khoát. Đó là những phẩm chất tốt khi bạn đúng, nhưng lại là những trở ngại khi bạn sai. Thật tuyệt khi trở thành người chạy nhanh nhất, nhưng không phải là khi bạn đang chạy sai hướng. Gặp gỡ Câu lạc bộ Án mạng ngày thứ Năm là điều tốt đẹp đầu tiên xảy đến với Donna trong một thời gian dài. Điều đó, và chuyện Tony Curran bị sát hại.

Donna đã chụp một bức ảnh với Gregor ngay sau khi anh ta ăn xong món salad lành mạnh của mình. Cô đăng hình lên Instagram với chú thích “Đây là những gì bạn nhận được khi hẹn hò với một huấn luyện viên cá nhân!” và thêm vào không chỉ một, mà là hai biểu tượng cảm xúc mặt người nháy mắt. Điều duy nhất khiến đàn ông ghen là có một gã khác đẹp trai xuất hiện bên bạn, nhưng Carl không thể biết được rằng Donna đã dành phần lớn thời gian buổi tối hôm đó để nghiên cứu cái bàn ăn, vẩn vơ tự hỏi làm cách nào để cô ấy giết Gregor, nếu cô ấy thực sự cần làm như vậy. Cô quyết định sẽ tiêm xyanua vào một chiếc bánh bột nướng. Mặc dù sau đó cô nhận ra rằng, không đời nào cô có thể bắt Gregor ăn đồ chứa carb.

Nói về Gregor, cô ấy nghe thấy tiếng xả nước trong toilet. Cô mặc lại quần áo của mình và khi anh ta trở ra từ phòng tắm, cô đặt một nụ hôn lên má anh. Không đời nào cô ấy ở lại qua đêm trong phòng của một người đàn ông hai mươi tám tuổi treo hai tấm áp-phích trên tường phòng ngủ của anh ta, một của Đạt Lai Lạt Ma và một thì có hình xe Ferrari. Bây giờ vẫn chưa phải 10 giờ tối, và cô tự hỏi liệu mình có được phép nhắn tin cho Chris Hudson để hỏi xem anh ấy có muốn đi uống chút gì đó nhẹ nhàng không. Để trò chuyện một chút về tập hồ sơ của Elizabeth, về những điều cô ấy đã tìm hiểu được. Ngoài ra, cuối cùng thì cô ấy cũng đã xem xong phim Narcos trên Netflix và muốn thảo luận bộ phim với ai đó. Gregor thì không xem phim ấy. Gregor không xem TV, vì một đống lý do mà Donna nhanh chóng không muốn nghe vì chẳng hứng thú.

Có lẽ cô ấy nên về thẳng nhà và gọi cho Elizabeth? Nói qua những gì cô ấy đã đọc được trong tập hồ sơ? 10 giờ tối có quá muộn không? Ai mà biết được với mấy người ấy? Họ ăn trưa lúc mười một giờ rưỡi.

Vì vậy, hoặc là Chris, sếp của cô, hoặc là Elizabeth… chà, chính xác thì Elizabeth là gì nhỉ? Từ đầu tiên bật ra trong đầu Donna là bạn bè,” nhưng chắc chắn điều đó không đúng.

« Lùi
Tiến »