Câu Lạc Bộ Án Mạng Ngày Thứ Năm

Lượt đọc: 3240 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 37

“Không quá muộn đâu, hạ sĩ De Freitas,” Elizabeth nói, suýt đánh rơi điện thoại trong bóng tối và cố gắng dò dẫm bật đèn cạnh giường. “Tôi vẫn đang xem Morse.”

Elizabeth cuối cùng cũng bật được đèn lên, nhìn thấy lồng ngực của Stephen lên xuống nhẹ nhàng. Trái tim tận tâm của ông ấy vẫn đang đập.

“Và tại sao cô vẫn thức vào giờ này, Donna?”

Donna liếc nhìn đồng hồ. “À, mười giờ mười lăm. Đôi khi cháu thức khuya một chút. Giờ thì, Elizabeth này, hồ sơ hơi dài và hơi phức tạp, nhưng cháu nghĩ mình đã hiểu được phần nào.”

“Tuyệt vời,” Elizabeth trả lời. “Tôi muốn nó đủ dài và phức tạp để cô phải gọi cho tôi và trao đổi về nó.”

“Cháu hiểu,” Donna nói.

“Cô thấy đấy, nó giúp tôi được tham gia vào cuộc điều tra và nhắc cô nhớ rằng chúng tôi có thể hữu ích. Tôi không muốn cô cảm thấy như chúng tôi đang can thiệp, Donna, nhưng đồng thời tôi cũng muốn can thiệp.”

Donna cười. “Tại sao bà không nói qua cho cháu nhỉ?”

“Được rồi, trước tiên, chỉ để lưu ý, có những tài liệu trong tập hồ sơ đó mà cô sẽ phải mất hàng tuần để có được. Cô sẽ cần được cấp phép và đủ thứ giấy tờ. Ventham sẽ không muốn để cô sờ tay được vào những tài liệu đó đâu. Vì vậy, tôi không muốn khoe mẽ gì, nhưng đúng là vậy.”

“Có thể cho cháu biết làm thế nào mà bà có được những thứ này không?”

“Ron tìm thấy tài liệu ở chỗ tập trung rác. Cô sẽ bất ngờ với những gì mà ta có thể tìm thấy ở đó, thật may mắn cho tất cả chúng ta. Bây giờ, cô có muốn biết nội dung trọng điểm trước khi đi ngủ không? Cô muốn biết tại sao Ian Ventham lại có khả năng muốn giết Tony Curran?”

Donna ngả lưng trên gối, nhớ đến hồi mẹ còn đọc truyện cho cô trước khi đi ngủ. Cô ấy biết hai chuyện này đáng ra chẳng hề giống nhau, nhưng thực chất lại khá tương đồng. “Ừm, ừm,” cô ấy đồng ý.

“Vậy thì, công việc kinh doanh của Ventham đang hoạt động tốt, lợi nhuận rất cao. Và đây là điểm mấu chốt đầu tiên mà chúng tôi quan tâm. Chúng tôi khám phá ra Tony Curran sở hữu hai mươi lăm phần trăm cổ phần của Coopers Chase.”

“Ra vậy,” Donna nói.

“Nhưng sau đó, chúng tôi phát hiện thêm rằng Curran không phải là đối tác của công ty mới mà Ventham đang thuê để lo liệu Khu Woodlands.”

“Khu vực sắp được phát triển? Được rồi. Và?”

“Có một phụ lục trong tập hồ sơ của cô—mục 4c, tôi nhớ vậy. Khu Woodlands đáng ra sẽ hoàn toàn giống Coopers Chase, Ian Ventham bảy mươi lăm phần trăm cổ phần, Tony Curran thì hai mươi lăm phần trăm, cho đến khi Ventham thay đổi quyết định và loại Curran ra khỏi dự án đó. Bây giờ, cô đã biết câu hỏi cần đặt ra tiếp theo rồi chứ?”

“Ventham đổi ý khi nào?”

“Chính xác. Chà, Ventham đã ký giấy tờ để loại bỏ Curran khỏi món hời này chỉ một ngày trước cuộc họp tham vấn. Đó cũng là, tất nhiên, một ngày trước vụ tranh cãi bí ẩn. Cũng là một ngày trước khi có người sát hại Tony Curran.”

“Thế là, Curran đã vuột mất Khu Woodlands,” Donna nói. “Điều đó sẽ khiến anh ta phải thiệt hại thế nào?”

Elizabeth nói: “Hàng triệu bảng. Có những dự báo tài chính rất lớn được ghi trong hồ sơ. Curran hẳn đã trông chờ một khoản thu nhập khổng lồ trước khi Ventham loại anh ta khỏi kế hoạch. Đó là tin anh ta nhận được từ Ian Ventham vào ngày bị sát hại.”

“Chắc chắn đủ nhiều để anh ta đe dọa Ventham. Bà đang nghĩ vậy đúng không?” Donna hỏi. “Tức là, Curran đe dọa Ventham. Ventham sợ hãi và giết Curran? Tiên hạ thủ vi cường?”

“Chính xác. Và chuyện sẽ còn trở nên tồi tệ hơn khi đến giai đoạn phát triển tiếp theo, Hillcrest. Đó là những gì chuyên gia của chúng tôi nhận định.”

“Hillcrest?” Donna hỏi.

“Con ngỗng đẻ trứng vàng đích thực. Mua đất nông nghiệp trên đỉnh đồi. Tăng gấp đôi quy mô phát triển.”

“Và khi nào thì Hillcrest sẽ bắt đầu?” Donna hỏi.

“Đó là một vấn đề đối với Ventham. Ông ta thậm chí còn chưa sở hữu mảnh đất đó,” Elizabeth nói. “Nó vẫn thuộc sở hữu của ông nông dân Gordon Playfair.”

“Chuyện này đang trở nên quá phức tạp với cháu, Elizabeth.” Donna thừa nhận.

“Tạm quên Hillcrest đi, và quên Gordon Playfair đi, những điều này dễ làm ta lạc hướng. Thực chất, tập hồ sơ đã cho cô biết hai điều then chốt. Đầu tiên, Ventham đã chơi xỏ Tony Curran, vào ngày Curran qua đời.”

“Đồng ý.”

“Và thứ hai—hãy nghe cho kĩ đây—tất cả các cổ phiếu của Tony Curran đã được sang tên lại cho Ian Ventham.”

“Cổ phiếu của Tony Curran về tay Ian Ventham?”

“Đúng vậy,” Elizabeth xác nhận. “Nếu cô muốn có một con số, một thứ đủ đơn giản để trình bày với Chris Hudson, chuyên gia của chúng tôi nói rằng cái chết của Tony Curran mang lại cho Ian Ventham khoảng mười hai triệu hai trăm năm mươi nghìn bảng.”

Donna khẽ huýt sáo.

“Đối với tôi thì nghe cực kỳ giống một động cơ,” Elizabeth tiếp tục. “Vì vậy, tôi hy vọng điều này là hữu ích?”

“Rất hữu ích, Elizabeth. Cháu sẽ cho Chris biết.”

“Ừ, Chris , phải không?” Elizabeth nói.

“Cháu sẽ để bà quay lại với giấc ngủ, Elizabeth; xin lỗi vì đã gọi quá muộn. Và cháu rất biết ơn vì những gì bà đã làm. Và thật dễ thương khi bà liên tục nói là chuyên gia của chúng tôi thay vì con gái của Joyce . Rất giữ chữ tín. Cháu hứa là sẽ điều tra thêm.”

“Cảm ơn, Donna, và xin phép không bình luận gì thêm. Lần tới cô đến thăm, tôi sẽ giới thiệu cô với Penny, người bạn của tôi.”

“Cảm ơn Elizabeth, cháu rất mong chờ. Cháu có thể hỏi tại sao bà lại muốn biết Tony Curran chết lúc mấy giờ không?”

“Chỉ là tò mò thôi. Tôi nghĩ Penny sẽ rất thích cô. Chúc ngủ ngon, Donna thân yêu.”

« Lùi
Tiến »