Câu Lạc Bộ Án Mạng Ngày Thứ Năm

Lượt đọc: 3246 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 41

Ibrahim muốn lái chiếc Daihatsu đến ngay cổng trước nhà Tony Curran, nhằm mục đích tính giờ thật chính xác. Tuy nhiên, Elizabeth nói với ông ta rằng đó là một ý tưởng tồi, và vì vậy, họ hiện đang đỗ xe cách nhà Tony Curran khoảng 300 mét. Ibrahim thấy như vậy cũng được.

Ibrahim mở cuốn sổ của mình trên nắp ca-pô, cho Joyce và Elizabeth xem một số phép tính. Ron đang đi tiểu trong rừng.

“Vậy là chúng ta đã mất ba mươi bảy phút với vận tốc trung bình khoảng hai mươi bảy dặm rưỡi một giờ. Không tắc đường, bởi tôi rất thành thạo trong việc vạch đường đi. Tôi có giác quan thứ sáu. Tôi đảm bảo rằng những người khác sẽ gặp phải tình trạng tắc đường.”

Elizabeth nói: “Tôi sẽ đề cử huân chương danh dự cho ông, ngay khi chúng ta quay về. Vậy bây giờ, điều này cho chúng ta biết gì về Ventham?”

“Bà muốn câu trả lời chi tiết hay câu trả lời đơn giản?” Ibrahim hỏi.

“Đơn giản, làm ơn, Ibrahim,” Elizabeth nói không chút do dự.

Ibrahim dừng lại. Có lẽ ông ấy đã diễn đạt câu đề nghị không đúng lắm? “Nhưng tôi đã chuẩn bị một câu trả lời chi tiết, Elizabeth.”

Ibrahim im lặng chờ, cho đến khi Joyce nói, “Chà, vậy thì hãy cùng thưởng thức câu trả lời chi tiết nhé?”

“Như bà mong muốn, Joyce.” Ibrahim vỗ tay và lật một trang trong sổ tay. “Xem này, Ventham có thể đã đi một trong ba tuyến đường. Ông ta có thể đã đi theo con đường của chúng ta, nhưng tôi không nghĩ vậy, tôi không nghĩ ông ta cũng sở hữu hiểu biết sâu sắc như tôi về mạng lưới đường sá. Tuyến thứ hai, dọc theo đường A21, là tuyến hiển nhiên nhất trên bản đồ, là đường thẳng nhất, nhưng ở đây đang có nhiều chỗ làm đường dở dang. Hôm qua tôi đã nói chuyện với một người rất thú vị tại Hội đồng Quận Kent, ông này nói các công trình này có liên quan đến cáp quang. Bà có muốn tôi nói thêm về sợi quang không, Joyce?”

Joyce nói: “Tôi nghĩ mình không cần, nếu Elizabeth cũng nghĩ như vậy.”

Ibrahim gật đầu. “Vậy để khi khác. Và ta còn tuyến đường số ba, bà có thể đi theo đường London, qua Battle Abbey, cắt ngang và sau đó đi xuống B2159. Bây giờ, tôi biết bà đang nghĩ gì. Bà đang nghĩ rằng đi đường này có vẻ lâu hơn, phải không?”

“Tôi chắc chắn đang nghĩ gì đó, nhưng không phải điều ông vừa bảo,” Elizabeth nói. Ibrahim có thể thề rằng ông cảm thấy Elizabeth đã mất kiên nhẫn, nhưng ông đang nói nhanh nhất có thể.

“Vì vậy, chúng ta lấy vận tốc của mình, mà mọi người còn nhớ…”

“Tôi quên mất rồi, Ibrahim, thứ lỗi cho tôi,” Joyce nói.

“Hai mươi bảy dặm rưỡi trên giờ, Joyce,” Ibrahim nói, với sự kiên nhẫn đặc trưng của mình.

“Đúng rồi,” Joyce gật đầu.

“Và chúng ta có thể cộng thêm ba dặm một giờ để ra vận tốc trung bình của Ian Ventham. Tôi vừa lái xe khá cẩn thận, mọi người biết đấy.” Ibrahim nhìn cả Elizabeth và Joyce và hài lòng với cái gật đầu nhanh chóng của họ. “Vì vậy, sau đó, với ba tuyến đường khả thi dành cho ông ta, chia cho vận tốc trung bình và trừ đi một phần sai số. Tôi đã tính toán biên độ sai số theo một cách khá tinh tế. Hãy xem sổ tay của tôi và mọi người sẽ thấy các phép toán. Chúng ta lấy vận tốc trung bình của tuyến đường A và sau đó chúng ta…”

Ibrahim dừng lại khi có tiếng ồn phát ra từ chỗ rừng cây. Đó là Ron, đang kéo khóa quần mà không thèm để tâm gì hết.

“Xả ra hơn là giữ lại,” Ron nói.

“Ron!” Elizabeth cất tiếng, như thể đang chào hỏi người bạn lâu năm nhất thế giới của bà. “Chúng tôi định tận hưởng một vài phép toán của Ibrahim, nhưng tôi nghĩ ông sẽ không có đủ kiên nhẫn đâu nhỉ?”

Ron nói: “Không tính toán gì đâu, ông bạn già Ibrahim. Liệu Ventham có thể đến đây đúng giờ không?”

“À, tôi có thể cho ông xem…”

Ron gạt đi. “Ibrahim, tôi bảy mươi lăm tuổi rồi ông bạn. Ông ta có thể làm được không?”

« Lùi
Tiến »