Bernard Cottle đã hoàn thành màn giải đố Codeword trên tờ Daily Express và cất bút trở lại túi áo khoác. Hôm nay là một buổi sáng đẹp trời. Trên băng ghế, trên ngọn đồi. Quá đẹp, quả là một sự trêu chọc tàn khốc đối với những người không còn ở đây để nhìn ngắm cảnh tượng này.
Ông đã thấy Joyce và các bạn của bà ấy lái xe đi đâu đó vào sáng nay. Họ trông vui vẻ biết bao! Dường như, Joyce có thể khiến cho tất cả mọi người vui vẻ.
Bernard biết mình đã lùi quá sâu vào thế giới nội tâm của bản thân. Biết rằng ông đang ở ngoài tầm với của mọi người, thậm chí Joyce cũng không với tới. Bernard sẽ không thể được cứu rỗi và ông không xứng đáng được cứu rỗi.
Tuy nhiên, ông ấy rất muốn được ở trên chiếc xe đó ngay lúc này. Nhìn ra khung cảnh bên ngoài, trong khi Joyce nói chuyện ríu rít, và có lẽ sẽ giúp ông nhặt bỏ sợi chỉ thừa trên cổ tay áo khoác.
Nhưng thay vào đó, ông ấy sẽ ở lại đây, trên ngọn đồi này, nơi ông ngồi mỗi ngày và chờ đợi những điều sẽ tới.