Ian Ventham có một đêm ngủ sớm. Ông đặt báo thức lúc 5 giờ sáng. Ngày mai là ngày trọng đại. Ông đeo kính râm và tai nghe chống ồn, hạnh phúc chìm vào giấc ngủ.
Ron nhắm mắt lại. Ông ấy thích ngày hôm nọ, cảnh sát đến gặp họ, và ông thích hét vào mặt Ventham trong cuộc họp tham vấn. Sự thật thì ông hơi nhớ cảm giác được mọi người để tâm tới mình. Nhớ cách mọi người lắng nghe khi ông lên tiếng. Để ông phát biểu trong_Question Time._ Họ có dám không? Ông ấy sẽ nói với họ một hoặc hai điều. To tiếng tranh cãi, chỉ trích Đảng Bảo thủ, khiến mọi người sôi sục, như những ngày xưa tốt đẹp. Nhưng liệu ông có thể làm vậy không? Có lẽ là không. Bây giờ ông ấy không còn được như vậy. Có lẽ người ta đã nhìn thấu ông, có lẽ những mánh khóe của ông đã lỗi thời rồi? Ông chắc chắn không còn nhanh nhạy như trước. Nếu họ hỏi về Syria thì sao? Có phải là Syria không nhỉ? Hay là Libya? Điều gì sẽ xảy ra nếu Dimbleby nhìn thẳng vào mắt ông và nói, “Ông Ritchie, hãy cho chúng tôi biết ông đã thấy gì.” Nhưng dẫn chương trình hồi đấy là tay cựu binh phải không nhỉ? Và bây giờ là Fiona Bruce? Ông ấy thích Fiona Bruce. Cơ mà, ai đã giết Tony Curran? Ventham, một tay ủng hộ Blair điển hình. Trừ khi ông đã bỏ lỡ gì đó. Có phải ông đã bỏ lỡ điều gì không?
Phía bên kia con đường, Ibrahim đang tìm hiểu về các quốc gia trên thế giới, chỉ để giữ cho não trái của ông ấy hoạt động. Ông ấy đang để não phải của mình tiếp tục suy nghĩ xem ai đã giết Tony Curran. Khi đang ở đâu đó giữa Đan Mạch và Djibouti, ông ấy ngủ thiếp đi.
Trong căn hộ ba phòng ngủ của bà, ở Larkin, căn hộ có hiên rộng, Elizabeth không thể ngủ. Những ngày này, bà đã quen với điều đó.
Một cánh tay bà đang ôm lấy Stephen của bà trong bóng tối. Ông ấy có cảm nhận được không? Penny có nghe thấy bà ấy không? Cả hai đều đã biến mất rồi sao? Hay cả hai người họ vẫn còn ở đây chừng nào bà ấy vẫn chọn tin rằng họ đang ở đây? Elizabeth ôm chặt hơn một chút và bám víu lấy thời gian càng lâu càng tốt.
Bernard Cottle đang trực tuyến. Con gái của ông, Sufi, đã mua cho ông một chiếc iPad vào Giáng sinh năm ngoái. Ông ấy muốn có một đôi dép đi trong nhà, nhưng Sufi không coi dép là một món quà đúng nghĩa, vì vậy ông ấy phải tự mua cho mình vài đôi ở Fairhaven trong đợt giảm giá. Ông không biết sử dụng iPad, nhưng Joyce nói với ông rằng đừng ngớ ngẩn như vậy và bà đã lấy nó ra khỏi ngăn kéo rồi chỉ cho ông cách dùng. Ở bên cạnh, Bernard đang có một ly whisky lớn và lát bánh cà phê quả óc chó cuối cùng của Joyce. Một vầng sáng xanh lam nhạt chiếu sáng khuôn mặt khi ông đọc lại kế hoạch phát triển Khu Woodlands—hẳn đã là lần thứ một trăm.
Lần lượt, từng ngọn đèn trong làng dần tắt. Ánh sáng duy nhất còn sót lại đến từ phía sau bức rèm bệnh viện Willows. Sự chết có giờ giấc khác với sự sống.