Khi Elizabeth đến, Bernard đã ngủ thiếp đi, tôi nghĩ đó là một điều may mắn, vì ông ấy đã hơi kích động. Ông ấy trông có vẻ mệt mỏi khi tôi tới gõ cửa sáng nay. Tôi không nghĩ đêm qua ông có được một giấc ngủ ngon.
Elizabeth và tôi đến gặp Donna và Chris, tranh thủ đón Ron trên đường đi. Ông ấy trông có vẻ hồng hào vui vẻ, thật tuyệt khi thấy vậy. Trong khi mọi thứ vẫn còn mới mẻ, đây là tất cả những gì tôi nhớ sau đó.
Donna đã làm điều gì đó với phấn mắt của cô ấy và tôi luôn muốn hỏi thứ đó là gì, nhưng vẫn chưa có dịp. Dù sao, chánh thanh tra Hudson là người đứng ra nói chuyện và anh ấy khá ấn tượng theo cách riêng của mình. Anh ấy đã nói điều này điều nọ với Ian Ventham. Ian Ventham bảo rằng ông ta muốn chúng tôi tránh đường và có đủ giấy tờ cần thiết. Có vẻ hợp tình hợp lý.
Chánh thanh tra Hudson nói rằng anh ấy muốn nói chuyện với các cư dân và Ron bảo anh ấy nói chuyện với mình. Ron cũng nói Ian Ventham có thể tự dán đống giấy tờ lên mông ông ta. Như bạn đã biết, phản ứng này của Ron chẳng có gì lạ. Donna sau đó gợi ý là Hudson có lẽ nên nói chuyện với tôi. Dù gì tôi cũng là một người điềm tĩnh hơn, bên cạnh tất cả những điều khác.
Vì vậy, chánh thanh tra Hudson đã giải thích những chi tiết về mặt pháp lý cho tôi và cảnh báo rằng, anh ta sẽ buộc phải bắt giữ bất kỳ ai ngăn chặn các máy đào. Tôi nói, tôi chắc chắn là anh ta sẽ không thực sự bắt giữ bất cứ ai và anh ta đồng ý là tôi nói đúng. Thế là, chúng tôi lại trở về điểm ban đầu.
Sau đó, Ron hỏi chánh thanh tra Hudson rằng anh ta có tự hào về bản thân không và chánh thanh tra Hudson đáp anh ta là một người thừa cân, đã ly hôn, năm mươi mốt tuổi và nói chung, không, anh ta không tự hào về mình. Điều này khiến Donna mỉm cười. Cô thích anh, không phải theo kiểu kia, nhưng đúng là cô thích anh. Tôi cũng vậy. Tôi định nói với anh ấy là anh không thừa cân, nhưng thực ra anh ấy hơi mập, và với tư cách là một y tá, tốt nhất đừng bao giờ nói lời đường mật, ngay cả khi bản năng của bạn là muốn che chở người khác. Thay vào đó, tôi nói với anh ấy rằng, anh ấy không nên ăn sau sáu giờ tối, đó là chìa khóa để không mắc bệnh tiểu đường, và anh ấy cảm ơn tôi.
Đó là khi Ibrahim đến tham gia với chúng tôi và gợi ý rằng chánh thanh tra Hudson có thể thử tập pilates, rồi Donna nói đó là thứ cô ấy sẽ trả tiền để được xem. Ian Ventham không muốn tham gia vào trò đùa và nói với Donna và chánh thanh tra Hudson rằng ông ấy đã đóng thuế để trả lương cho họ. Donna nói tiếp, trong trường hợp đó, cô có thể đề nghị ông tăng lương không, và đây là khi Ian Ventham bắt đầu kêu gào những thứ kỳ quặc về điều này và điều kia. Những người không có khiếu hài hước sẽ không bao giờ tha thứ cho sự hài hước của bạn. Nhưng đó cũng chỉ là những lời độc thoại.
Dù sao thì, Ibrahim, người rất giỏi về mấy vấn đề thế này, các xung đột và những người bế tắc và những kẻ có tâm lý không vững vàng, kiểu vậy, đã bước lên và đề nghị giải tán đám đông, để mọi người có chút không gian thở . Mọi người đều đồng ý rằng đây là điều cần làm.
Ibrahim bước đến bữa tiệc dã ngoại đang chắn đường, mà đang diễn ra rất sôi nổi, và gợi ý rằng bất cứ ai không muốn bị bắt giam có lẽ nên dịch ghế ra khỏi lối đi. Điều này đã khiến mấy cá nhân vui vẻ quyết định di chuyển. Colin Clemence là người dẫn đầu. Khi Ibrahim trấn an những người còn lại rằng họ chỉ phải tránh đường và được hoan nghênh ở lại để theo dõi các hoạt động, một cuộc di tản quy củ đã diễn ra. Mặc dù đó không phải là một cuộc di tản nhanh chóng, bởi bạn biết rằng, nhấc người dậy khỏi chiếc ghế gập ở tuổi chúng tôi không khác nào một chiến dịch quân sự. Một khi bạn đã ngồi xuống, bạn có thể ở lì ở cái ghế đó trong cả ngày.
Cuối cùng, khung cảnh là thế này. Hàng rào chắn, với cánh cổng được khóa chắc chắn phía sau, là sân khấu; và đám đông, vui vẻ trở lại ghế của họ, là khán giả. Và ai xuất hiện trên sân khấu? Có Maureen Gadd, người chơi bài bridge với Derek Archer (và không hẳn là chỉ chơi bridge, theo tôi thấy là thế, nhưng điều này cũng không nên nói đi nói lại làm gì), Barbara Kelly từ Khu Ruskin, người từng bước ra khỏi Waitrose với nguyên một con cá hồi và nói rằng mình mắc chứng mất trí nhớ (và thành công!), rồi Bronagh gì đó, một người mới đến và tôi không có nhiều thông tin. Tôi đã thấy cả ba người họ trên đường đến dự Thánh lễ Công giáo vào Chủ nhật, và sau đó vài giờ lê bước trở về. Họ tự khóa mình vào cánh cổng, như những chiếc xe đạp bị khóa vào các song sắt.
Và trước mặt họ? Những người làm hàng rào chắn đã biến mất và chỉ còn lại một người đàn ông. Bây giờ đã tỉnh giấc, đang ngồi chăm chú, không cử động, không khom người, một tư thế tuyệt vời: Bernard. Không giống như ông ấy lúc thường ngày, tôi nghĩ vậy, nhưng ông hẳn phải có tình cảm sâu sắc với khu nghĩa địa. Bạn phải nhìn thấy ông ấy. Người bảo vệ cuối cùng, như Henry Fonda, hoặc Martin Luther King, hoặc vua Midas. Điều này là quá sức chịu đựng với Ron, nên ông đã xách một chiếc ghế tới để ngồi ngay bên cạnh Bernard. Vì tình đoàn kết hay vì mong muốn được chú ý đến, ai biết được? Nhưng tôi rất vui vì ông ấy đã làm vậy. Tôi rất tự hào về cả hai người, những cậu bé bướng bỉnh của tôi.
(Nhân tiện, ý tôi không phải là vua Midas, ý tôi là vua Canute.)
Ventham đã quay trở lại xe của mình, trong lúc này, với Donna và Chris.
Tôi rót cho Bernard và Ron hai tách trà rồi ngồi xuống, đoán rằng cuộc vui sắp kết thúc.
Nhưng chiếc xe taxi đến và cuộc vui hóa ra mới thực sự bắt đầu.
Thứ lỗi cho tôi, chuông cửa của tôi đang reo, tôi sẽ quay lại trong giây lát.