Elizabeth nói: “Tất cả chúng ta đều là nhân chứng của một vụ giết người. Điều này, khỏi phải nói, thật là tuyệt.”
Cách đó mười lăm dặm, Câu lạc bộ Án mạng ngày thứ Năm đang tổ chức một phiên họp bất thường. Elizabeth đang trải ra một loạt bức ảnh màu về xác chết của Ian Ventham, cùng với mọi góc độ có thể của hiện trường. Bà ấy đã chụp bằng điện thoại của mình trong khi giả vờ như đang gọi xe cấp cứu. Sau đó, bà đã nhờ một nhà hóa học ở Robertsbridge in ảnh ra một cách kín đáo, người này nợ bà một ân huệ, khi bà đã khám phá ra nhưng lại giữ im lặng về một tiền án từ những năm 1970.
Ibrahim nói thêm: “Bi kịch nữa, theo cách nào đó, nếu chúng ta muốn diễn tả cảm xúc của mình theo cách truyền thống.”
Elizabeth nói: “Đúng, nếu chúng ta muốn tỏ ra thống thiết, Ibrahim.”
“Vậy, câu hỏi đầu tiên,” Ron nói. “Làm sao bà biết đó là một vụ giết người? Tôi thấy giống như một cơn đau tim.”
“Ông là bác sĩ à, Ron?” Elizabeth hỏi.
“Cũng giỏi cỡ như bà thôi, Liz.” Ron nói.
Elizabeth mở một tập tài liệu và lấy ra một tờ giấy. “Chà, Ron ạ, tôi đã giải thích một lần với Ibrahim rồi, vì tôi có nhiệm vụ cho ông ấy, nhưng thôi, hãy nghe kỹ nhé. Nguyên nhân cái chết là do dùng quá liều fentanyl, được xác định là dùng trong thời gian rất ngắn trước khi chết. Thông tin này lấy trực tiếp từ một người đàn ông có quyền truy cập vào email của Phòng Pháp y Cảnh sát Kent, nhưng nó vẫn chưa được Donna xác nhận, mặc dù tôi đã nhắn tin cho cô ấy nhiều lần. Vừa lòng chưa, Ron?”
Ron gật đầu. “Ừ, tôi nghe bà. Fentanyl là gì? Nghe mới mẻ đối với tôi.”
Joyce nói: “Đó là kiểu thuốc nhóm opioid, Ron, giống như heroin. Người ta sử dụng nó để gây mê, giảm đau, đủ thứ. Rất hiệu quả, bệnh nhân say mê thứ này.”
Ibrahim nói: “Ông cũng có thể trộn nó với cocain. Nếu ông là một người nghiện ma túy, giả dụ vậy.”
Elizabeth nói: “Và các lực lược bảo an của Nga sử dụng nó cho đủ thứ mục đích.”
Ron gật đầu, đã hài lòng.
Ibrahim nói, “Và, vì nó hẳn đã được sử dụng chỉ trong thời gian rất ngắn trước khi ông ta chết, nên tất cả chúng ta đều là nghi phạm trong vụ sát hại.”
Joyce vỗ tay. “Tuyệt vời. Tôi không chắc làm thế nào mà bất kỳ ai trong chúng ta có thể sở hữu được fentanyl, nhưng thật tuyệt.” Bà ấy đang xếp những chiếc bánh quy xoắn Viennese trên một chiếc đĩa kỷ niệm đám cưới giữa Hoàng tử Andrew và Sarah Ferguson—một thứ mà từ nhiều năm trước, Joanna cho rằng bà cũng thích.
Ron gật đầu, nhìn vào những bức ảnh hiện trường. Nhìn vào khuôn mặt của những cư dân đang vươn cổ lên để nhìn rõ hơn cơ thể sõng soài của Ian Ventham. “Vậy, ai đó ở Coopers Chase đã giết ông ta chăng? Ai đó trong những bức ảnh này?”
Ibrahimnói: “Và tất cả chúng ta đều có mặt trong ảnh.”
“Tất nhiên là ngoại trừ Elizabeth,” Joyce nói. “Vì bà ấy là người chụp ảnh. Nhưng bà ấy vẫn sẽ là nghi phạm, ngay cả khi người ta chỉ điều tra lấy lệ.”
“Tôi hy vọng như vậy,” Elizabeth đồng ý.
Ibrahim bước tới một cái bảng lật. “Elizabeth yêu cầu tôi thực hiện một vài phép tính.”
Elizabeth, Joyce và Ron yên vị trên những chiếc ghế trong Phòng Ghép tranh. Ron lấy một cái bánh Viennese, khiến Joyce nhẹ cả người, vì bây giờ bà đã có thể không ngại ngùng làm điều tương tự. Những cái bánh này mang nhãn hiệu của cửa hàng bán lẻ, chứ không phải của công ty làm bánh, nhưng bà đã xem một chương trình của Gregg Wallace nói rằng chúng đều xuất xưởng từ cùng một lò mà thôi.
Ibrahim bắt đầu. “Ai đó trong đám đông kia đã tiêm thuốc cho Ian Ventham, khiến ông ta thiệt mạng, gần như chỉ trong vòng một phút. Có một vết tiêm trên cánh tay của ông ta. Tôi đã nhờ chúng ta soạn một danh sách, ghi tên tất cả những ai mà mọi người nhớ là đã nhìn thấy, mọi người cũng đã rất tử tế giúp tôi, mặc dù không phải mọi danh sách đều được sắp xếp theo thứ tự bảng chữ cái như cách tôi yêu cầu.”
Ibrahim nhìn Ron. Ron nhún vai. “Thành thật mà nói, tôi bị lẫn lộn mấy chỗ sắp xếp F, H và G và sau đó tôi bỏ cuộc.”
Ibrahim tiếp tục. “Nếu chúng ta kết hợp những danh sách đó—một công việc dễ dàng nếu biết cách sử dụng Excel—thì tổng cộng có sáu mươi bốn cư dân có mặt tại hiện trường, bao gồm cả chính chúng ta. Sau đó, tính thêm cả chánh thanh tra Hudson và hạ sĩ De Freitas, nhà thầu xây dựng Bogdan, người đã mất dạng…”
Elizabeth nói: “Anh ta ở trên đồi.”
“Cảm ơn Elizabeth.” Ibrahim nói. “Còn có người lái xe tải sàn thấp tên Marie, một người Ba Lan khác nếu thông tin đó thu hút sự quan tâm. Cô ấy cũng dạy yoga, nhưng chỉ thỉnh thoảng. Karen Playfair, người phụ nữ sống trên đỉnh đồi, ở đó vì cô ấy đáng ra sẽ dạy chúng ta dùng máy tính vào ngày hôm qua. Và tiếp theo, tất nhiên, Cha Matthew Mackie.”
“Vậy là bảy mươi người, Ibrahim,” Ron nói, bây giờ đang ăn chiếc bánh quy thứ hai, mặc kệ bệnh tiểu đường.
Ibrahim giải thích: “Và thêm Ian Ventham là bảy mươi mốt.”
“Vậy là ông nghĩ rằng ông ta có thể lái xe tới, khơi lên một vụ ồn ào, rồi tự sát? Hay lắm, thám tử Poirot,” Ron nói.
Ibrahim nói: “Đây không phải là suy nghĩ, Ron. Đây chỉ là một danh sách. Xin đừng nóng vội.”
Ron đáp: “Nóng vội là tất cả những gì tôi có. Đó là siêu năng lực của tôi. Ông có biết rằng Arthur Scargill từng nói với tôi rằng hãy kiên nhẫn không? Arthur Scargill đó!”
“Vì vậy, một trong số bảy mươi người này đã giết Ian Ventham. Đó là một tỉ lệ khá khẩm hơn so với những gì Câu lạc bộ Án mạng ngày thứ Năm thường đối mặt, nhưng liệu chúng ta có thể thu hẹp phạm vi hơn nữa không?”
Joyce gợi ý: “Đó phải là người có khả năng mua được kim tiêm và thuốc.”
“Tức là tất cả mọi người, Joyce,” Elizabeth nói.
“Đúng vậy, Elizabeth.” Ibrahim đồng ý. “Nếu tôi có thể so sánh với một hình ảnh trực quan, nó sẽ giống như tìm ra một cây kim trong đống cỏ khô được làm hoàn toàn từ kim.”
Ibrahim dừng lại, vì tưởng rằng sẽ có tiếng vỗ tay vang lên. Khi không có gì, ông ấy tiếp tục.
“Giờ thì, vụ tiêm thuốc chỉ diễn ra trong tích tắc như đối với bất kỳ ai có kinh nghiệm tiêm bắp, một lần nữa, tức là tất cả chúng ta. Nhưng muốn tiêm được thì phải ở cự li gần. Vì thế, tôi đã xóa tên bất kỳ ai mà chúng ta biết là chưa từng lại gần Ian Ventham. Điều đó đã loại đi rất nhiều diễn viên phụ. Nhiều người trong đám đông gặp phải các vấn đề nghiêm trọng về di chuyển, nên ta có thể loại trừ họ, vì ta biết rằng họ không thể hành động nhanh chóng khi không một ai trong chúng ta chú ý.”
“Không phải những người dùng khung nạng của Zimmer,” Ron đồng ý.
Ibrahim đồng ý: “Vậy là loại đi tám cái tên những người sử dụng Zimmer. Những người phải dùng xe điện cũng vậy, những ai bị đục thủy tinh thể nữa. Cũng có nhiều người khác, chẳng hạn như Stephen, tôi hy vọng bà đồng ý, Elizabeth, không hề lại gần Ian Ventham vào buổi sáng hôm đó. Họ được gạch tên khỏi danh sách. Ngoài ra, loại thêm ba cư dân đã khóa cứng mình ở cổng cho đến khi ai đó nghĩ tới việc gọi đội cứu hỏa, vào một lúc sau. Và đây là những gì chúng ta còn lại.”
Ibrahim lật tờ giấy trên cùng của bảng lật, để tiết lộ danh sách những cái tên.
“Ba mươi cái tên. Bao gồm cả chúng ta. Và một trong số đó là kẻ giết người. Tôi chỉ dừng lại để lưu ý rằng, theo thứ tự bảng chữ cái, xếp theo họ, tôi là người đầu tiên trong danh sách.”
“Làm tốt lắm, Ibrahim.” Joyce nói.
“Vậy đó chính là danh sách,” Elizabeth nói. “Tôi đoán đã đến lúc để động não?”
Ibrahim đồng ý: “Đúng vậy, tôi nghĩ, khi thảo luận, chúng ta có thể cắt giảm danh sách thêm một chút nữa.”
Ron nói: “Ai muốn ông ta chết? Ai được lợi? Có phải kẻ này đã ra tay giết cả Curran và Ventham?”
“Thật buồn cười khi nghĩ tới chuyện đó, phải không?” Joyce nói, phủi đi những mảnh vụn bánh quy trên áo. “Rằng chúng ta quen biết một kẻ giết người? Ý tôi là, chúng ta không biết chắc kẻ ấy là ai, nhưng chúng ta biết rằng chắc chắn chúng ta có quen kẻ đó.”
“Thật tuyệt vời làm sao,” Ron đồng ý. Ông ấy đang nghĩ về việc ăn cái bánh quy thứ ba, nhưng hiểu rằng nó nhất định sẽ khiến ông gặp rắc rối.
Ibrahim nói: “Chà, chúng ta tốt hơn hết nên bắt tay vào việc thôi. Câu lạc bộ Đàm thoại Tiếng Pháp sẽ bắt đầu lúc mười hai giờ.”